Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 14: Lại là nữ chính?

Cập nhật lúc: 2025-11-27 03:20:26
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ánh mắt Chu Thừa Lỗi vốn dĩ đang dừng đôi tay của Giang Hạ, liền đầu thoáng qua mảnh đất cô cuốc sạch sẽ. Anh cũng ngạc nhiên vì cô học nhanh đến , nhưng tính tình vốn lạnh lùng nghiêm túc, thốt lời khen ngợi nào, chỉ : "Mọi chơi , vứt đống cỏ dại ."

 

Nói xong, xách hai bao tải dứa đựng đầy cỏ dại ngoài.

 

Con là động vật sống theo bầy đàn, vì thế nhà cửa của dân làng thường xây tập trung một chỗ.

 

Nhà cũ của họ Chu nhiều hàng xóm, chỉ trong nửa buổi sáng, nhiều dân làng qua cửa nhà họ Chu, chẳng mấy chốc, hơn nửa cái thôn đều chuyện nhà họ Chu chia nhà.

 

Chu Thừa Lỗi dẫn theo Giang Hạ dọn về nhà cũ.

 

Mấy phụ nữ đang tụ tập vá lưới đ.á.n.h cá đều xôn xao bàn tán về chuyện .

 

"Nhà họ Chu tự dưng chia nhà thế?"

 

"Cái còn hỏi ? Dùng đầu ngón chân cũng đoán chắc chắn là do cô con dâu văn hóa mẩy . Nhìn qua là sống, cho cái nhà tan đàn xẻ nghé, loại phụ nữ ai cưới thì đó xui xẻo!"

 

"Vợ chồng Chu Thừa Lỗi cùng hai ông bà ở nhà cũ, vợ nó thế mà cũng chịu ? thấy cô quét sân vẻ cao hứng lắm, tươi như hoa. Phải công nhận gái thành phố đúng là khác biệt, da dẻ trắng đến phát sáng, lên còn hơn minh tinh tivi, quá thể, cứ như tiên nữ ."

 

"Đẹp thì mài ăn ? Bà xem cái cuốc cô cầm còn xong, chẳng cái gì! Cưới về để gì? Để cảnh ?"

 

"Đẹp quá cũng vô dụng, cũng chạy theo trai thôi! Trên đầu Chu Thừa Lỗi giờ chắc xanh như đám cỏ trong sân , ha ha..."

 

Chu Thừa Lỗi một tay xách một bao tải cỏ dại, đột nhiên sững mặt bọn họ.

 

Mấy ngẩng đầu lên, trong nháy mắt im bặt.

 

"Nhầm , ngày hôm đó cô bỏ trốn theo trai, là bạn học cấp ba của cô , cũng quen, tìm cô là để chuyện thi đại học. Các thím đừng hiểu lầm nữa, thấy những lời , để cô thấy thì càng ."

 

Chu Thừa Lỗi xong, mặt cảm xúc xách hai bao tải cỏ lớn ngang qua bọn họ.

 

Chính cũng dừng những lời đó, nay vốn để tâm đến những lời đồn đại vớ vẩn .

 

Lời đồn đại truyền mãi cũng tan.

 

Có lẽ là vì những vết phồng rộp trong lòng bàn tay cô.

 

Chu Thừa Lỗi nghiệp cấp hai bộ đội, mười mấy năm, từng lên chiến trường, từng g.i.ế.c địch, khi nổi giận, cái khí thế sát phạt đó thứ mấy bà thím trong thôn thể chịu đựng .

 

Mấy phụ nữ dám thở mạnh xa, mãi cho đến khi vứt rác xong , họ vẫn dám ho he một lời, thậm chí lúc ngang qua, mấy còn cúi đầu giả vờ đang chăm chú đan lưới.

 

Mãi đến khi bóng dáng Chu Thừa Lỗi khuất hẳn, họ mới thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục im lặng một lúc lâu mới lên tiếng, hơn nữa ai nấy đều ngầm hiểu mà nhắc đến chuyện nhà họ Chu nữa.

 

Chu Thừa Lỗi đổ rác xong trở về, cụ thím đang dạy Giang Hạ dùng thùng nước múc nước.

 

Giếng nước ở nhà cũ lắp máy bơm tay, khi múc nước ném trực tiếp cái thùng buộc dây thừng xuống giếng, đó kéo lên.

 

Giang Hạ thử bao giờ, cô ném thùng xuống giếng, cái thùng cứ nổi lềnh bềnh mặt nước, ném thế nào cũng chìm hẳn xuống , loay hoay nửa ngày chỉ múc nửa thùng.

 

Cụ thím kéo lên, mẫu một nữa, cô thử hai cuối cùng cũng thành công cho thùng nước chìm hẳn xuống, múc đầy một thùng.

 

Cô vui vẻ reo lên: "Được !"

 

Cụ thím tiếp tục chỉ dẫn: "Giỏi quá, học cái ngay! Cẩn thận một chút, kéo lên . Cuốn dây thừng cánh tay sẽ dễ dùng sức hơn..."

 

Giang Hạ cao hứng kéo thùng nước lên, nhưng cô đ.á.n.h giá quá cao sức lực của cơ thể . Thùng nước mới kéo lên một nửa thì chân cô trượt một cái, cả Giang Hạ lao về phía miệng giếng. Cô vội vàng buông tay, thùng nước rơi tõm xuống giếng, còn cô lôi lảo đảo một cái, đ.â.m sầm một lồng n.g.ự.c rắn chắc.

 

Cụ thím cũng vội đưa tay giữ cô , tim vẫn còn đập thình thịch vì sợ: "May mà Thừa Lỗi về kịp, Tiểu Hạ cháu sức yếu thì đừng múc nước nữa."

 

Chu Thừa Lỗi kéo cô xa giếng nước vài bước mới buông tay, nhịp tim vẫn bình , sầm mặt quát: "Không bảo cô nghỉ ? Không bên cạnh giếng nguy hiểm ? Có chút thường thức nào hả?"

 

Giang Hạ cũng kịp sợ, "Không , chỉ là do kinh nghiệm, hơn nữa đế giày dính bùn, chỗ ướt nên mới trượt chân. Lần múc nửa thùng một kéo lên là ."

 

Cụ thím gật đầu lia lịa: ", đúng, đúng, múc nửa thùng một thôi."

 

"Sau cô đừng múc nước nữa." Chu Thừa Lỗi thẳng.

 

Cụ thím gật đầu: ", đúng, đúng, đừng múc nước nữa, A Lỗi đây ! Nó khỏe, để nó múc. Rơi xuống giếng chuyện đùa ."

 

Giang Hạ: "..."

 

Cụ thím , cụ chỉ "đúng đúng đúng" thôi ?

 

Ai gì cụ cũng "đúng đúng đúng", cụ đúng là gió chiều nào che chiều đấy, cụ ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-14-lai-la-nu-chinh.html.]

Chu Thừa Lỗi thêm gì nữa, nhặt sợi dây thừng rơi đất lên, nhẹ nhàng múc một thùng nước, xách lên.

 

Giang Hạ cảm thấy cũng , thật sự chỉ là tai nạn.

 

Chu Thừa Lỗi lúc sa sầm mặt mũi quả thực chút dọa , thôi cô cứ theo .

 

Lúc cha Chu trở , mua một xe đẩy ngói lợp nhà, đằng còn một xe cát và xi măng.

 

"Chú Ôn tới ? A Lỗi, đây dỡ ngói xuống . Đây là chú Ôn của con."

 

Chu Thừa Lỗi móc từ túi quần một cái lọ nhỏ đưa cho Giang Hạ: "Rắc chút t.h.u.ố.c lên vết thương ở tay ."

 

Sau đó qua hỗ trợ, thuận tiện chào hỏi giao hàng: "Cháu chào chú Ôn."

 

Cụ thím cũng tới: "Mua nhiều ngói thế ."

 

"Rất nhiều ngói rơi vỡ ạ." Cha Chu việc chuyện với cụ thím.

 

Giang Hạ thoáng qua cái lọ nhỏ, là t.h.u.ố.c gì, cô nhét túi quần cũng tới.

 

Trên xe cút kít chở ngói loại ngói phiến, loại ngói ống hình bán nguyệt, phía còn một xe cát và hai bao xi măng, đều là khác chở đến giúp.

 

Giang Hạ còn thấy đẩy xe phía là một cô gái trẻ.

 

Lại là nữ chính?

 

chút kỳ lạ, nam chính và nữ chính đến lúc nữ chính sóng biển cuốn , nam chính cứu cô xong mới quen ?

 

Thế là gặp sớm tận hai !

 

Quả nhiên, duyên phận kiểu gì cũng sẽ gặp .

 

Giang Hạ nghĩ: Mình vẫn nên nhanh chóng tìm cách kiếm tiền dọn ngoài thì hơn.

 

Ôn Uyển thấy Giang Hạ vẫn còn ở đây thì ngẩn một chút: Sao cô vẫn còn ở đây?

 

và Chu Thừa Lỗi nên ly hôn từ sáng sớm, đó cô trực tiếp rời khỏi làng chài nữa ?

 

Lò gạch ngay ở thôn của Ôn Uyển, cha Ôn công ở lò gạch. Ôn Uyển rảnh rỗi cũng đến giúp giẫm bùn và tách ngói ống, cô quen cha Chu. Thấy cha Chu mua ngói về sửa nhà, cô nghĩ Chu Thừa Lỗi chắc chắn sẽ trèo lên sửa mái, bèn lấy cớ giúp cha đẩy xe để theo.

 

sớm tiếp xúc với Chu Thừa Lỗi, cũng tiếp xúc nhiều hơn với nhà họ Chu, để bản thể nhanh chóng gả nhà họ Chu.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

thể kết hôn , đó mới thi đại học.

 

Chỉ là tại Giang Hạ vẫn còn ở đây?

 

liếc Giang Hạ: Mặt mũi lem luốc, quần áo dính ít bùn đất, cô cũng đang giúp sửa nhà ?

 

Chuyện là thế nào?

 

hỏi, nhưng mở miệng hỏi thế nào.

 

Giang Hạ đ.á.n.h giá cô một cái thu hồi tầm mắt, cô đến bên cạnh cha Chu hỏi: "Ba, ngói đủ ạ?"

 

Cha Chu thoáng qua mái nhà: "Chắc là tạm , gian chính chắc chắn đủ. Chỗ nhà bếp đủ thì mua thêm một ít sửa dần."

 

Chu Thừa Lỗi Giang Hạ một cái, đó hiệu cho giao hàng dỡ đồ xuống mái hiên, để lát nữa tiện chuyền lên .

 

Anh trực tiếp bê hai bao xi măng mái hiên.

 

Cha Chu phụ trách chuyển ngói.

 

Giang Hạ cũng tới giúp chuyển ngói.

 

Cha Ôn thấy Ôn Uyển bất động, quát: "Còn chịu giúp ? Đứng đực đó gì? Chẳng nhanh nhẹn chút nào cả!"

 

Bị mắng ngay mặt Chu Thừa Lỗi, Ôn Uyển chút đỏ mặt, nhưng vẫn tiến gần Chu Thừa Lỗi, cúi đầu bê ngói, dáng vẻ chút nhu nhược đáng thương.

 

Hai gần .

 

Chu Thừa Lỗi lùi vài bước: "Không cần cô giúp , bậc thềm nghỉ ."

 

Ôn Uyển thấp giọng, dịu dàng trả lời: "Không ạ, em quen ."

 

 

Loading...