Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 139: Vẫn còn một cây nữa
Cập nhật lúc: 2025-11-29 09:10:37
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Uyển chẳng bao lâu, chỉ thấy bọn họ đào càng lúc càng nhiều, cảm giác bụi san hô thực sự lớn!
Mãi mới đợi bọn họ đào xong, Ôn Uyển liền thấy Chu Thừa Lỗi hai tay nâng một cây san hô đỏ thẫm rực rỡ đưa cho Giang Hạ.
Là một cây san hô đỏ nguyên vẹn, màu sắc đỏ thắm tươi sáng!
Một cây lớn!
Vừa liền giá trị bất phàm!
Giang Hạ ôm nó lòng, cây san hô cao đến nửa cô, che khuất cả khuôn mặt!
Mắt Giang Hạ cong lên như vầng trăng khuyết, đây chính là cây san hô trị giá cả chục triệu trong tương lai đó!
Chu Thừa Lỗi Giang Hạ , khóe miệng cũng khẽ nhếch lên.
Ôn Uyển siết chặt nắm tay, sự cam lòng cùng phẫn nộ khiến cả cô run lên bần bật.
Lại bọn họ giành một bước!
Rõ ràng là cô đến tìm san hô , cũng là cô nhặt một mẩu san hô gãy , tại ông trời cứ thích trêu đùa như ?
Tại lúc nào cũng bất công với cô ?
Lúc nào cũng chỉ cho cô nếm chút ngọt ngào cỏn con, đem cả vương quốc sô-cô-la dâng tặng cho Giang Hạ!
Tất cả đều lặng , rời mắt khỏi cây san hô đỏ rực rỡ , chỉ cảm thấy nó toát lên vẻ bất phàm!
Điền Thải Hoa hiểu lắm, chỉ thấy màu đỏ của nó chút thâm trầm, bèn hỏi: "Cây san hô đỏ đáng giá ?"
Bố Chu vui sướng đến mức tim như nở hoa, mãi mới tìm giọng : "Có thể vật gia bảo truyền đời đấy, con xem đáng giá ?"
Điền Thải Hoa: "..."
Cho dù da mặt Điền Thải Hoa dày đến , trong lòng chua xót đến mấy, cô cũng thể thốt câu "Vật gia bảo nhà con phần ".
Giang Hạ và Chu Thừa Lỗi đến giúp bọn họ bắt cá, nhưng nghĩa là đồ họ tự nhặt cũng chia cho nhà cô .
Điền Thải Hoa thầm thở dài, cái vận may tày trời rơi trúng đầu cô chứ?
Giang Hạ ôm lâu thấy mỏi tay, bèn đưa cho Chu Thừa Lỗi: "Nặng quá."
Chu Thừa Lỗi vội vàng đón lấy.
San hô đỏ đào xong, mặt trời cũng lên cao, bố Chu vui vẻ hớn hở bảo mấy đứa con trai: "Được , về thuyền việc thôi! A Lỗi, con ở bãi biển về thuyền?"
Chu Thừa Lỗi trong lòng đương nhiên ở bãi biển với vợ, nhưng hôm nay biển là để giúp cả lặn xuống hang thu hoạch bào ngư, nên : "Con về thuyền."
Giang Hạ dặn: "Anh mang cả san hô đỏ lên thuyền , cất giữ cẩn thận nhé."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Bố Chu leo lên thuyền, vội : "Đưa bố, để bố cất cho."
Chu Thừa Lỗi đưa san hô đỏ cho bố Chu, đó dặn dò Giang Hạ: "Một em ở bãi cát cẩn thận đấy, đừng về phía bãi đá ngầm bên , cũng đừng xuống nước, cứ ở bãi cát nhặt ít ngao sò về ăn là , ?"
Giang Hạ: "Em , em ở bãi cát xem còn san hô . Lần chẳng nhặt một mẩu nhỏ ? Nhìn qua thì giống mẩu gãy từ cây chúng nhặt, để em tìm tiếp xem ! Không chừng vẫn còn một cây nữa!"
Giang Hạ sai, cây san hô bọn họ đào lên hảo sứt mẻ, đỏ thẫm và niên đại lâu hơn mẩu nhỏ mà Ôn Uyển nhặt , rõ ràng cùng một cây.
Ôn Uyển: "..."
Nói ai đấy?
Thế khác gì cướp trắng trợn ?
Tức c.h.ế.t mà!
Vẫn còn san hô đỏ ? Điền Thải Hoa thấy thế liền lập tức : "Vậy con cũng ở bãi biển xem , con bạn với thím Tư."
Cô cũng một món gia bảo!
Chu Thừa Hâm bèn : "Được, em ở với Tiểu Hạ, đừng đến chỗ nguy hiểm."
Thế là cánh đàn ông lượt trở thuyền.
Chu Thừa Lỗi nhặt đôi ủng mưa của Giang Hạ lên: "Em mang ủng , lát nữa đừng để dính nước nữa."
Giang Hạ: "Khỏi cần, chân cát thế xỏ ."
Chu Thừa Lỗi liền xổm xuống, giúp cô phủi sạch cát bắp chân.
Giang Hạ rụt chân : "Để em tự là ."
Chu Thừa Lỗi để ý lời cô, nắm lấy cổ chân cô: "Vịn , nâng chân lên, coi chừng ngã."
Anh dùng sức nâng chân Giang Hạ lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-139-van-con-mot-cay-nua.html.]
Giang Hạ vội vàng vịn vai mới thể vững.
Anh phủi sạch cát dính chân cô, đó thả ống quần đang xắn cao xuống, mới ủng cho cô.
Xong một chân, tiếp tục nốt chân còn .
Trên thuyền, em Chu Thừa Hâm và Chu Thừa Sâm đang đợi lên thuyền, kết quả thấy đang thong thả giày cho vợ?
Hai em hẹn mà cùng nghĩ: Thằng Tư sợ là mắc bệnh sợ vợ chứ?
Điền Thải Hoa cũng đến trợn mắt há mồm. Đàn ông nhà họ Chu đối xử với vợ cũng tệ, nhưng chẳng ai cưng chiều như Chu Thừa Lỗi cả! Quả thực coi vợ như con gái mà sủng!
Tâm trạng Ôn Uyển buồn bực đến mức mặt đen sì, thấy cảnh Chu Thừa Lỗi xổm ở đó nắm chân Giang Hạ phủi cát, biểu cảm nghiêm túc mà chuyên chú, góc nghiêng tuấn tú ôn nhu, như thể đang nâng niu trân bảo, còn cẩn thận hơn cả lúc đào san hô đỏ .
Trong lòng Ôn Uyển càng thêm cam tâm!
Chu Thừa Lỗi thực sự quá !
Người đàn ông như ai mà thích?
Càng thấy Chu Thừa Lỗi đối xử với Giang Hạ, cô càng cam lòng.
Sự ghen tức đáy lòng Ôn Uyển dần lan rộng, khiến cả cô run rẩy!
Đây là đàn ông cực phẩm mà cô nhắm trúng khi trọng sinh.
Đây là chồng báo mộng của cô , mà Giang Hạ nẫng tay !
Giang Hạ ngoài cái gia thế hơn một chút, da trắng hơn một chút, thì một kẻ cái gì cũng dựa dẫm bố như cô xứng với ?
Hơn nữa Giang Hạ đích thị là một con hồ ly tinh giả tạo!
Chu Thừa Lỗi giày cho Giang Hạ xong, dậy, cảm nhận một ánh mắt đang dán lên . Anh sang, chạm ánh mắt của Ôn Uyển, ánh mắt lạnh lùng, đạm mạc, mang theo sự cảnh cáo.
Ôn Uyển: "..."
Lúc bố Chu đưa bao tải dứa, xô nước, mũ rơm và ống tay áo của Giang Hạ xuống.
Chu Thừa Lỗi thu hồi tầm mắt, đón lấy đồ đạc, đó đội mũ rơm cho Giang Hạ, dặn dò thêm nữa: "Bọn xa , việc gì em cứ vẫy tay thật mạnh, thể thấy."
Giang Hạ đến mức ngại ngùng, giật lấy ống tay áo tay , tự đeo : "Biết , mau lên thuyền !"
Lúc Chu Thừa Lỗi mới lên thuyền rời .
Giang Hạ với Điền Thải Hoa: "Chị dâu cả, chúng tìm xem còn san hô ."
"Được!" Điền Thải Hoa thầm mong đợi, cô cũng vật gia bảo.
Ôn Uyển: "..."
Giang Hạ xách xô nước, tùy ý bãi cát, thấy chỗ nào sủi bọt khí thì đào bới một chút, nhặt ít ngao sò về ăn.
Ôn Uyển cũng tìm chỗ khác, cứ kéo Chu Quốc Hoa theo sát Giang Hạ, chỉ cách một bước chân.
Tởm c.h.ế.t cô !
Giang Hạ cũng chẳng thèm để ý.
Điền Thải Hoa chịu nổi: "Cái đảo hoang to như thế, hai theo chúng gì? Tránh xa chút !"
Ôn Uyển: "Đảo là của nhà chị ? Chị đường chị, đường , chúng thế nào liên quan gì đến chị? Có bản lĩnh thì chị mua cái đảo hẵng đuổi !"
Điền Thải Hoa: "..."
Con ranh !
Sao nó đáng ghét thế nhỉ?
Giang Hạ: "Chị dâu cả, chúng lên phía xem ."
Tại Giang Hạ đến hòn đảo ? Cô nhớ trong sách một tình tiết về ông chủ Quách.
Tổ tiên ông chủ Quách là hải tặc, trong sách ông nội thời kỳ đặc biệt giấu một ít vàng bạc châu báu hoang đảo , nên cô đến tìm thử xem .
Chỉ là Ôn Uyển ở đây, cô lười tìm kiếm nghiêm túc, cứ dạo lung tung để quen địa hình !
Hai về phía đảo, thấy chỗ nào sủi bọt khí nhẹ, Giang Hạ vẫn sẽ đào thử.
Phải là, khi vận may đến thì tiền tài cứ tự động dâng đến tận cửa!
Giang Hạ xắn một xẻng xuống, thấy một vệt màu đỏ.
Ôn Uyển thấy liền lao tới!