Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 131: Cảm giác ruột gan rỉ máu
Cập nhật lúc: 2025-11-29 07:28:11
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bởi vì Chu Thừa Hâm cũng cùng biển, hơn nữa chập tối Điền Thải Hoa mang một miếng thịt khô sang phụ giúp nấu cơm, nên Chu tiện thể nấu luôn cơm cho cả nhà con trai cả.
Cho nên buổi tối, hai gia đình cùng ăn cơm ở nhà cũ. Cơm nước xong xuôi, cả đại gia đình bắt đầu xúm bào ngư.
Lúc Điền Thải Hoa mới thứ đựng trong mấy cái bao tải dứa chính là bào ngư chứ hàu sống như Giang Hạ !
Điền Thải Hoa từng con bào ngư còn to hơn cả bàn tay .
Bào ngư lớn thế , một con cũng đáng giá ít tiền. Trọn vẹn mười bao tải lớn, chỗ bán bao nhiêu tiền đây?
Phơi khô bán, một con ít nhất cũng năm đồng chứ nhỉ? Chờ đến cuối năm mới bán thì giá càng đắt!
Cho dù tất cả đều to như , thì mấy con nhỏ hơn, phơi khô một cân cũng bán mười mấy, hai mươi đồng là ít?
Điền Thải Hoa nhịn , thấp giọng hỏi chồng đang cặm cụi bào ngư bên cạnh: "Chỗ bào ngư đến lúc đó bán tiền chia ?"
Mặt Chu Thừa Hâm đen sì ngay lập tức: "Không chia, chỗ bào ngư đều là A Lỗi phát hiện, chỉ hỗ trợ bắt thôi. Chẳng lẽ giúp em trai chút việc cũng ?"
Điền Thải Hoa: "......"
Cái gì gọi là lòng đau như cắt?
Đại khái chính là cảm giác đây!
Môi Điền Thải Hoa giật giật, gì đó, nhưng thấy vẻ mặt đen sì của Chu Thừa Hâm, cuối cùng vẫn dám ho he gì thêm.
Thôi bỏ !
Hôm nay cô mang thịt qua nấu cơm, chính là ý hòa với Chu Thừa Hâm.
Tuy ngoài miệng gì, nhưng trong lòng thì dày vò khôn nguôi.
Nếu cô hôm đó qua nấu cơm sẽ dẫn đến kết quả , thì ngày đó cô nhất định chạy sang nấu nướng đàng hoàng !
Cô ngờ ngôi nhà cũ suýt nữa thiêu rụi chứ?
Chu Thừa Hâm thèm để ý đến cô mấy ngày nay. Sáng nay cô về nhà đẻ một chuyến, cô bảo chuyện là do cô quá so đo tính toán.
Mẹ cô bảo nhà mới cho vợ chồng cô , ông bà già cũng cần bọn họ nuôi dưỡng, chiếm món hời lớn như mà cô còn đủ.
Hơn nữa Chu Thừa Hâm biển một chuyến kiếm ba bốn mươi đồng, một ngày bằng khác cả tháng, một tháng thể kiếm mấy trăm đồng. Vậy mà cô còn chê tiền ít, thấy chú em kiếm nhiều thì trong lòng vui, còn ngại bố chồng giúp trông mấy đứa con là thiên vị.
Đây là kiểu việc giúp nhưng phụng dưỡng tuổi già, ai mà lạnh lòng?
Lòng mà lạnh thì khó để ủ ấm !
Mẹ cô khuyên cô hào phóng lên một chút, chị dâu cả thì kính nhường là chuyện nên .
Điền Thải Hoa cũng biển đ.á.n.h cá là dựa vận may của mỗi , bố chồng đối xử với cô cũng , nhưng sự chênh lệch lớn như khiến trong lòng cô mới mất cân bằng.
Thôi, thôi, nếu Chu Thừa Hâm nổi giận, chuyện sẽ bao giờ dứt!
Chu Thừa Hâm quả thực đang tức giận.
Điền Thải Hoa đúng là chứng nào tật nấy, thấy chú tư vớt nhiều bào ngư như , trong lòng bắt đầu cân bằng.
Cô cảm thấy theo biển thì nên chia một phần.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
theo biển là vì thấy cô phiền lòng, thà biển giúp đỡ em trai còn hơn, chứ vì để chia tiền!
Hơn nữa đó là vận may của A Lỗi, nó phát hiện ổ bào ngư, liên quan gì đến ?
Chu Thừa Hâm giận dỗi, đó Điền Thải Hoa gì cũng thèm đáp lời.
Điền Thải Hoa buồn bực chịu , cô chỉ hỏi một chút thôi, cũng đòi chia tiền bào ngư, thế mà tỏ thái độ với cô .
Giang Hạ tự nhiên Chu Thừa Hâm và Điền Thải Hoa đang chiến tranh lạnh, nhưng đây là chuyện riêng của hai vợ chồng họ, ngoài nên xen , nên cô giả vờ như thấy.
Giang Hạ với Chu Thừa Lỗi: "Mấy con bào ngư to nhất đến lúc đó đều lựa , giữ bán, để dành vài năm cho lên màu lòng đào thì càng đáng giá."
Nghĩ đến bào ngư lòng đào, Giang Hạ cũng thèm rỏ dãi!
Chu Thừa Lỗi cô đang thèm, khóe miệng nhếch lên: "Được."
Cô thích thì mấy con to đều giữ cho cô ăn đỡ thèm, bào ngư lớn thế thể gặp chứ thể cầu, còn tiền thì nhiều cách để kiếm.
Giang Hạ : "Ngày mai em biển nữa, em ở nhà cùng phơi bào ngư."
Nếu nhiều bào ngư thế , ngày mai rửa sạch, chần nước sôi, xâu dây đem phơi, Chu một sợ xuể.
"Được."
Lúc Chu mới nhớ tới bản tin hôm nay: "Hôm nay đài phát thanh hai ngày nữa bão, bảo đừng biển."
Chu Thừa Hâm tiếp lời: "Hai hôm nay trời nóng hầm hập, con cũng đoán là sắp bão."
Bố Chu cau mày: "Lại bão, lỡ dở mất mấy ngày đây."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-131-cam-giac-ruot-gan-ri-mau.html.]
Giang Hạ nhíu mày, bão thì sẽ mưa mấy ngày liền, cô sợ bào ngư phơi nắng. Dù bào ngư lớn thế thịt dày, vốn khó phơi, nếu thối hỏng thì lỗ to!
Điền Thải Hoa: "Chứ còn gì nữa!"
Nhà cô nhiều ngày biển !
"Thế cũng chẳng cách nào." Mẹ Chu : "Hôm nay xem ngày, thầy bảo ngày mùng hai tháng tám âm lịch là thể khởi công."
Giang Hạ xong tính nhẩm một chút : "Vậy cũng nhanh, còn đến nửa tháng nữa."
Bố Chu ha hả : "Nếu bão về, thể biển, chúng đặt một lô gạch, chuẩn dần là ."
Điền Thải Hoa vội vàng truy hỏi: "Ngày mấy? Đặt gạch gì? Định xây nhà ?"
Không là xây nhà mới chứ? Mới chia gia tài bao lâu? Chưa đến hai tháng mà tiền xây nhà mới ?
Bố Chu đáp: " , vợ chồng A Lỗi chuẩn xây nhà mới."
Trong lòng Điền Thải Hoa nhịn chua loét, nhanh như tiền xây nhà?
"Chú tư, các chú định xây nhà to bao nhiêu?"
Chu Thừa Lỗi: "Hai tầng rưỡi."
Tầng một bố và bé Chu Chu ở, tầng hai leo cầu thang thì và Giang Hạ ở, như đều tiện sinh hoạt hơn chút.
Điền Thải Hoa: "......"
Hai tầng rưỡi? Nhà mới của cô cũng chỉ một tầng!
"Bây giờ xây nhà đắt hơn mấy năm nhiều lắm đấy? Xây hai tầng rưỡi sợ tốn cả vạn đồng mới đủ chứ?"
Bọn họ nhiều tiền thế ?
Cái nhà mới bố chồng trợ cấp cho bọn họ bao nhiêu tiền nữa?
Mỗi đến phiên bố Chu biển đ.á.n.h cá kiếm tiền, phỏng chừng đưa cho hai vợ chồng lão tứ hết.
Chu Thừa Hâm nhịn lạnh lùng liếc Điền Thải Hoa một cái.
Điền Thải Hoa: "......"
Thôi , cô hỏi nữa là chứ gì!
Chu Thừa Hâm thấy cô im lặng, mới : "Tháng tám khởi công, đến Tết chắc là dọn ở ."
Mẹ Chu : "Mẹ cũng tính thế."
...
Mười bao tải bào ngư, cả đại gia đình một tiếng đồng hồ là xong hết, bỏ lu gốm ướp muối, chờ ngày mai ngủ dậy tiếp tục rửa sạch những sắc tố đen và chất nhầy, đó mới xử lý bước tiếp theo.
Dù phơi khô bào ngư cũng phiền phức, nếu phơi cho , cho ngon thì càng phiền hơn.
Giang Hạ sợ phiền, chỉ sợ phơi , ngàn vạn đừng mưa!
Làm xong hết thảy, Điền Thải Hoa và Chu Thừa Hâm lúc mới cùng về nhà.
Trên đường , Điền Thải Hoa chủ động tìm đề tài chuyện: "Sáng mai em qua giúp phơi bào ngư, ngày mai còn biển ?"
Chu Thừa Hâm xong mới nhàn nhạt đáp: "Có."
Trong hang đá vẫn còn ít bào ngư, đương nhiên giúp đỡ bắt cho xong sớm, nếu để khác phát hiện thì chẳng hời cho ngoài ?
Hơn nữa lặn xuống đáy biển gì cũng nguy hiểm, nhiều thì càng an .
Điền Thải Hoa thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng trả lời cô , cô liền : "Vậy , sáng mai em dậy sớm bữa sáng, hôm nay em bánh dày gạo nếp, mai mang nhiều một chút lên thuyền, cho bố và chú tư nếm thử."
"Ừ."
Đêm nay Giang Hạ và Chu Thừa Lỗi ngủ thì 11 giờ.
Chu Thừa Lỗi sợ Giang Hạ quá mệt nên đòi hỏi cô.
Ngày hôm , Chu Thừa Lỗi vẫn như cũ dậy từ hơn bốn giờ sáng để biển. Giang Hạ cũng rời giường, cùng Chu rửa sạch bào ngư, chần nước sôi, ngâm nước lạnh, đó dùng dây cotton cẩn thận xâu từng con bào ngư lên để phơi.
Điền Thải Hoa 7 giờ dắt mấy đứa nhỏ qua cùng hỗ trợ.
Mọi hì hục đến tận trưa mới phơi xong bộ bào ngư.
Chỉ là đến chiều trời bắt đầu nổi gió to, hơn nữa càng về chiều tối gió càng mạnh. Giang Hạ bến tàu chờ thuyền cá trở về, sóng biển vỗ bến tàu, bọt sóng đ.á.n.h lên cao ngất!
Ở đây sóng lớn thế , ngoài khơi chắc chắn còn kinh khủng hơn!
Trong lòng cô ẩn ẩn bất an.