Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 13: A Lỗi, cháu cưới được bảo bối rồi
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:12:00
Lượt xem: 37
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Thừa Lỗi thấy Giang Hạ sợ hãi, liền : "Cụ thím cứ đùa, núi và bãi cỏ mới rắn, chỗ nào cũng ."
Bà cụ: "A Lỗi, cháu đừng lừa ! Ta sai , loại rắn thường gặp lắm, ruộng rau, ngoài đồng chỗ nào chẳng . Buổi tối nó còn chui trong nhà, từng bắt một con trong chăn đấy."
Chui chăn? Giang Hạ nghĩ đến mấy cái tin tức từng lướt thấy mà mặt mày tái mét.
Chu Thừa Lỗi thấy vẻ mặt "sống còn gì luyến tiếc" của Giang Hạ, cảm thấy thể để cụ thím thêm lời nào nữa, bảo: "Cụ thím lừa cô đấy, cố ý dọa cô thôi. Cụ thím, cụ giúp cháu vứt hai con rắn ?"
Cụ thím mà còn dọa nữa, chắc đêm nay cô dám ngủ mất.
Anh nhặt một cái bao tải xác rắn (loại bao dứa) dùng để đựng rác đất lên, ném con rắn trong.
Rắn nhà già trong thôn bảo đ.á.n.h c.h.ế.t, chỉ thể vứt ngoài.
"Ta lừa , là thật đấy." Có điều nguyên nhân rắn trong chăn là do bà cụ bắt hai con rắn về cho cháu trai chơi, buổi tối nắp giỏ tre buộc chặt, rắn bò ngoài.
Bà thấy mặt Giang Hạ trắng bệch, cũng cảm thấy dọa thế là đủ , tối nay chắc cô nàng dám ngủ một .
Bà cũng ném con rắn bao tải, đó xách bao tải gọi nhà bên cạnh: "Đi thôi! Không việc gì , về việc của ! Nhà ai rảnh rỗi thì thể ở giúp chắt trai dọn dẹp sân vườn."
Nhà Phan Đái Đệ bên cạnh , đều bỏ hết.
Sáng sớm việc nhà còn một đống chờ , ai rảnh rỗi giúp khác dọn sân.
Chu Tuấn Kiệt liếc Giang Hạ một cái, thì ở , nhưng vợ lôi .
Đợi hết, bà cụ cố ý luyện gan cho Giang Hạ, ở nông thôn mà sợ rắn thế thì sống nổi? Mùa hè nóng nực, đường lúc nào cũng thể rắn vọt .
Bà cụ nắm lấy tay Giang Hạ kéo : "Đi, cụ thím đưa cháu vứt rắn."
Giang Hạ bà cụ kéo , cả cứng đờ: Tay của cụ thím nãy là tay bắt rắn đúng ?
Hai về phía ruộng đồng.
Phía cách đó xa, Phan Đái Đệ bảo hai cô con dâu: "Hôm nay cỏ ruộng lạc ."
Chu Tuấn Kiệt là con trai út của Phan Đái Đệ, thế liền ngay: "Mẹ, con bến tàu xem việc gì ."
Sau đó liền chạy mất!
Con dâu cả của Phan Đái Đệ bĩu môi, giờ thuyền bè khơi hết , bến tàu còn việc gì mà ?
Thằng Hai lười ham ăn, háo sắc, mê cờ bạc, chắc chắn là đ.á.n.h bạc , cô chỉ ở riêng cho rảnh nợ.
Phan Đái Đệ mặc kệ , dẫn hai cô con dâu về phía ruộng lạc.
Con dâu út của Phan Đái Đệ : "Hai con rắn ráo mà cũng dọa cho thành như thế, chuyện bé xé to, con còn tưởng xảy chuyện gì ghê gớm lắm!"
Con dâu cả giọng mang vẻ ghen tị: "Người là dân thành phố, ngày thường gì thấy rắn? Xe ô tô con thì thấy nhiều."
Phan Đái Đệ nhớ tới việc Giang Hạ thèm để ý đến , liền giọng mỉa mai: "Người sợ rắn thấy nhiều , nhưng sợ đến mức như nó thì mới thấy đầu! Kiêu kỳ như thế thì đừng gả về thôn chúng chứ! Cô thấy bộ dạng của nó , chuyện với nó nó chẳng thèm phản ứng, mắt mọc đỉnh đầu. Xe ô tô con thấy nhiều thì gì đặc biệt, nhà nó xe ô tô chắc!"
Con dâu út nghĩ đến ánh mắt chồng Giang Hạ, nhịn châm chọc: "Người thành phố thì ghê gớm lắm ? Nó là dân thành phố, cuối cùng chẳng cũng gả cho một thằng đ.á.n.h cá. Còn bảo nó văn hóa, văn hóa mà đắn như thế ? Ban ngày ban mặt cưỡi lên đàn ông, quả thực hổ, gà móng đỏ ở khu 3 cũng chắc cưỡi như nó."
Lời chọc cho cả Giang Hạ và bà cụ đều tức điên!
Giang Hạ hận thể ném con rắn trong bao tải cô .
Bà cụ như thấu tâm tư của cô, đưa cái bao tải qua.
Giang Hạ cũng lấy dũng khí, lập tức nhận lấy, vung bao tải một cái, hai con rắn văng ngoài, khéo rơi ngay xuống chân ba .
Ba thấy tiếng động, cúi đầu xuống.
"Á!"
Hai con rắn chạy loạn chân họ, ba sợ hãi hét toáng lên, nhảy loạn xạ.
Vừa lúc một ông lão từ đường ruộng lên, cô con dâu út nhảy tót lên lưng ông lão!
Giang Hạ ném rắn xong, kéo tay bà cụ chạy biến!
Hai chạy một mạch về nhà cũ họ Chu, , cùng ha ha.
Chu Thừa Lỗi đang quét tước trong nhà, thấy tiếng liền , hiểu chuyện gì hai .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-13-a-loi-chau-cuoi-duoc-bao-boi-roi.html.]
Bà cụ : "A Lỗi, cô vợ của cháu đấy, cháu nhất định trân trọng nhé."
Giang Hạ nghệt mặt, cụ thím cô "" ở chỗ nào thế?
Ném rắn khác là "" ?
Hay là ném xong thì bỏ chạy, gây họa chuồn là ""?
Chu Thừa Lỗi Giang Hạ một cái, hiểu đầu đuôi, chỉ lễ phép gật đầu coi như đáp lời cụ thím.
Giang Hạ cảm thấy hổ, vội : " quét phòng."
Giang Hạ trong phòng, ngẩng đầu khắp nơi trong nhà, cứ cảm giác lúc nào cũng sẽ rắn nấp ở góc nào đó chờ .
Chu Thừa Lỗi cảm thấy cô vẫn còn sợ: "Phòng để quét là , cô về nhà thu dọn đồ đạc !"
Giang Hạ lắc đầu: "Không cần , chúng cùng quét, kiểm tra kỹ một chút."
Chu Thừa Lỗi gì nữa, cô tự xem kỹ thì chắc cũng dám ở.
Anh đột nhiên chút hiểu vì ba ngày hai bữa cô loạn, cái chốn nông thôn chắc cô thực sự quen nổi.
Chu Thừa Lỗi căn nhà gió lùa còn bốc mùi nấm mốc, điều kiện ở hiện tại càng kém hơn.
Chắc cô chịu nổi mấy ngày là thôi.
Bà cụ: "Để giúp các cháu cỏ."
Hai vợ chồng đồng thanh: "Không cần ạ, cụ thím, bọn cháu tự là !"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Bà cụ ha hả: "Không , rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, Tiểu Hạ cháu nhớ kiểm tra kỹ một chút, vợ chồng hai con rắn đẻ một ổ trứng rắn trong phòng, ấp một ổ rắn con cũng nên."
Giang Hạ: "..."
Đây là lời lẽ kinh khủng gì ?
Đẻ một ổ trứng rắn, ấp một ổ rắn con?
Còn loại thao tác ?
Cô xuyên trở về!
Nhớ căn hộ một phòng ngủ một phòng khách cô mua ở Bắc Kinh quá, tuy rằng vẫn giao nhà.
Bà cụ cầm cuốc tủm tỉm cuốc cỏ mặt đất: Ha ha. Không tin là tối nay cô nàng còn dám ngủ một .
Còn chẳng sợ đến mức ôm A Lỗi mới dám ngủ chứ?
Bà còn đang mong bế chắt trai đây!
Con trai của bà cụ bằng tuổi A Lỗi (nhưng khác vai vế), sinh con trai cũng đủ tuổi học tiểu học .
Bà cụ vai vế lớn, tuổi chỉ lớn hơn Chu hai tuổi, nhưng vai vế lớn hơn Chu.
Bà việc nhanh nhẹn, cuốc từng nhát một, là thể hớt một lớp cỏ mỏng mặt đất.
Không thể để bà cụ một cỏ ở sân, Giang Hạ cùng nhổ cỏ với bà.
Giang Hạ cầm cuốc học theo dáng vẻ của bà cụ, nhưng như bà, thì cuốc quá sâu tạo thành cái hố, thì cuốc quá nông rễ cỏ vẫn còn; mặt đất cô cho lồi lõm, t.h.ả.m nỡ .
Cuốc một lúc, lưng cô đau, tay cũng đau.
Nhìn , lòng bàn tay đều phồng rộp cả lên.
Đôi tay quá non nớt, nhanh như phồng rộp, cơ thể cũng quá kiều quý .
Giang Hạ thoáng qua mặc kệ, tiếp tục cầm cuốc chậm rãi cuốc.
Sau khi Chu Thừa Lỗi quét tước xong, bà cụ và Giang Hạ cũng dọn sạch cỏ trong sân.
Khả năng thực hành của Giang Hạ , học cách dùng cuốc cỏ, nhưng hai lòng bàn tay mài mấy vết phồng rộp, đều vỡ, việc thì thấy đau lắm nên cô để ý.
Bà cụ mảnh đất Giang Hạ dọn dẹp sạch sẽ, bằng phẳng, gọn gàng, vui vẻ khen: "Tiểu Hạ học nhanh thật đấy. A Lỗi, cháu cưới bảo bối ."
Chăm chỉ như , học một cái là ngay, bà cụ cũng là đầu tiên thấy.
Chu Thừa Lỗi sang.