Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 125: Con trai thật sự quá biết dỗ người!

Cập nhật lúc: 2025-11-29 04:42:02
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nửa giờ , Giang Hạ đeo lưng một vạn ba nghìn bảy trăm bảy mươi lăm đồng năm hào năm xu bước khỏi cửa hàng bách hóa.

 

Hai cha con bố Chu và Chu Thừa Hâm dìu theo hai vợ chồng.

 

Cả đời họ từng thấy nhiều xấp tiền đại đoàn kết như , chân hai đều mềm nhũn, mà vẫn giả vờ như chuyện gì.

 

Họ hiểu Chu Thừa Lỗi và Giang Hạ thể bình thản như thế, giống như trong túi chỉ một đồng bảy hào .

 

Giang Hạ cảm thấy để tiền ở nhà an , hai ngày nay Chu khi ngủ đều kiểm tra cửa nẻo ba xem đóng kỹ , ban ngày cũng dám ngoài.

 

Cô liền : "Hay là chúng ngân hàng mở một tài khoản, gửi tiền đó, cần dùng thì rút ?"

 

Bố Chu xong liền : "Như thì an hơn, nhưng mỗi cần dùng tiền đều thành phố rút, cũng phiền phức quá."

 

Chu Thừa Lỗi cũng ý định , tiền để ở nhà gì cũng an : "Về trấn đến hợp tác xã tín dụng mở tài khoản, trấn gần hơn."

 

Trấn chỉ một ngân hàng, là hợp tác xã tín dụng nông thôn.

 

"Thế về trấn mở." Hiện tại mạng lưới phát triển, rút tiền khác ngân hàng còn , đúng là tìm một ngân hàng gần nhà.

 

Thế là cả nhà đạp xe vội vàng chạy về trấn mở tài khoản.

 

mà, nhanh cũng chẳng nhanh hơn bao nhiêu, bởi vì Giang Hạ ngủ gật . Hết cách , lúc đúng là tầm một hai giờ chiều, chẳng là giờ ngủ trưa ?

 

Hơn nữa xe đạp cũng chán, Chu Thừa Lỗi lái xe êm, cô lơ đãng một cái là ngủ .

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Chu Thừa Lỗi phát hiện Giang Hạ ngủ, liền giảm tốc độ, hiệu cho bố và cả về .

 

Bố Chu và Chu Thừa Hâm chịu?

 

Giang Hạ đang mang theo khoản tiền khổng lồ đấy!

 

Lỡ rơi mất thì ?

 

Thế là hai đạp xe thủng thẳng theo phía .

 

Chu Thừa Hâm cũng phục Chu Thừa Lỗi, đội cái nắng chang chang , đạp xe chậm rì rì, cũng nỡ đ.á.n.h thức Giang Hạ.

 

Bố cũng thế!

 

Hoàn cảm thấy như vấn đề gì, còn ha hả, cứ như nhặt tiền .

 

Nửa đường, họ gặp Ôn Uyển.

 

Ôn Uyển cũng đạp xe đến, giờ phút đang dừng bên đường nghỉ ngơi, cô cảm giác sắp say nắng.

 

Nước uống hết , nóng khát.

 

Nắng quá to, Ôn Uyển học theo Giang Hạ, che chắn kín mít, cởi , nhưng dám.

 

việc nhà nông nhiều, da vẫn trắng hơn bình thường, coi như trời sinh xinh , nhưng so với Giang Hạ, đen hơn Giang Hạ một tông, cô nghĩ Giang Hạ trắng như còn sợ nắng, cô liền cởi .

 

Ôn Uyển nghẹn một trong lòng, cứ mặt đều vượt qua Giang Hạ.

 

Ngay lúc do dự nên tháo mũ và ống tay áo , liền thấy nhóm Chu Thừa Lỗi đạp xe từ xa tới gần.

 

Ôn Uyển vốn dây dưa với Chu Thừa Lỗi nữa, nhưng cô thực sự quá khát!

 

Không uống chút nước, cảm giác sẽ c.h.ế.t mất.

 

Chu Thừa Lỗi thấy phía , nhưng Ôn Uyển che chắn kín mít, cũng nhận , định lướt qua luôn.

 

Ai ngờ đến gần, đối phương vươn tay chặn họ hô to: "Anh Chu! Thúc Vĩnh Phúc! Anh Chu!"

 

Sau đó Giang Hạ đ.á.n.h thức!

 

Chu Thừa Lỗi: "..."

 

Chu Thừa Lỗi cảm nhận cánh tay bên hông động đậy, vững vàng dừng xe đạp, nắn nắn cổ tay cô, hỏi: "Tỉnh , uống nước ?"

 

Đầu Giang Hạ vẫn luôn dựa lưng ngủ, gật gật đầu, đó mới thẳng dậy, đầu rời khỏi lưng : "Muốn."

 

Bố Chu và Chu Thừa Hâm cũng dừng xe.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-125-con-trai-that-su-qua-biet-do-nguoi.html.]

Ôn Uyển liếc Chu Thừa Lỗi, đó mới về phía bố Chu: "Thúc Vĩnh Phúc, cháu khát quá, cảm giác say nắng, còn nước ? Có thể cho cháu một ít ? Cháu uống hết nước , thời tiết nóng quá."

 

Bố Chu và bố Ôn là bạn học tiểu học, coi như bạn cũ, hơn nữa giữa trưa hè thế say nắng thật sự sẽ c.h.ế.t , cùng một đội sản xuất, thực sự cũng tiện bỏ mặc Ôn Uyển, nhưng nước của ông uống hết, liền hỏi Chu Thừa Hâm: "Bình nước của con còn nước ?"

 

Chu Thừa Hâm: "Vừa uống hết , chỗ A Lỗi chẳng còn ?"

 

Chu Thừa Lỗi vặn nắp bình nước , đưa cho Giang Hạ phía : "Không còn nhiều, Giang Hạ ngủ cả đường uống nước, cô cũng uống. Phía cách đây xa một con suối, cả thể lên phía lấy, gần, ngay phía thôi."

 

Giang Hạ giống họ lớn lên ở nông thôn, nước suối, nước giếng uống trực tiếp từ bé, cần đun sôi. Giang Hạ uống quen nước lã, uống lung tung dễ đau bụng, cho nên nước trong bình để cho cô.

 

Bố Chu liền : " , phía con suối, chúng lên thẳng phía lấy một ít, tiện thể rửa mặt mũi, nóng quá!"

 

Chu Thừa Hâm xong lập tức : "Vậy nhanh lên, con cũng rửa mặt, đường nóng quá, chắc sắp bão ."

 

Bố Chu với Ôn Uyển: "Tiểu Uyển, cháu mau lên xe, cùng chúng lên phía uống nước."

 

Ôn Uyển Giang Hạ uống từng ngụm nước nhỏ, theo bản năng nuốt nước miếng, miệng khô khốc đến mức còn chút nước bọt nào, cô : "Thúc Vĩnh Phúc, cháu đến xe đạp cũng đạp nổi nữa ."

 

Bố Chu nhíu mày, cảm thấy Ôn Uyển phiền phức, nhưng cô là con gái bạn cũ, tiện bỏ mặc, say nắng thể nặng thể nhẹ, nếu quan tâm cô , xảy chuyện gì, trong lòng bố Chu áy náy, liền : "A Hâm con đèo Tiểu Uyển lên phía uống nước."

 

Hơn nữa bố Chu chút mê tín, ông tin báo đáp , tích phúc phúc báo.

 

Ông tấm lòng lương thiện, đến mức lấy ơn báo oán, nhưng cũng đến mức thấy c.h.ế.t mà cứu, sắc mặt Ôn Uyển quả thực kém.

 

Chu Thừa Hâm đèo Ôn Uyển thành vấn đề, nhưng Ôn Uyển còn một chiếc xe đạp: "Vậy xe đạp của cô thì ?"

 

Bố Chu về phía Giang Hạ: "Tiểu Hạ, là con lái nhé?"

 

Giang Hạ gật đầu: "Được ạ."

 

Sau đó cô đưa bình nước cho Chu Thừa Lỗi.

 

Chu Thừa Lỗi nhận lấy, vặn nắp : "Bố, bố đưa chiếc của bố cho Giang Hạ lái."

 

Bố Chu lập tức : "Được! Bố lái chiếc của Tiểu Uyển, chiếc của nó khá to, Tiểu Hạ sợ là lái quen."

 

Thế là Giang Hạ lái chiếc xe đạp nữ của , bố Chu lái chiếc Đại Giang 28 của Ôn Uyển, Chu Thừa Hâm đèo Ôn Uyển, mấy cùng tiếp tục về phía vài trăm mét thì gặp một con suối.

 

Họ dừng xe bên đường, men theo đường mòn xuống.

 

Chu Thừa Lỗi bảo họ xuống , và Giang Hạ ở trông xe.

 

Đợi ba họ rửa mặt xong, lấy một bình nước lên, Chu Thừa Lỗi mới dắt Giang Hạ xuống.

 

Nước suối mát lạnh, Giang Hạ rửa mặt và tay, cảm thấy cả tỉnh táo hẳn.

 

Chu Thừa Lỗi rửa tay và mặt xong, thấy bên cạnh một cái cây nở hoa đỏ, kéo Giang Hạ tới, hái một nụ hoa nở, ngắt bỏ đài hoa, đưa hoa đến bên miệng Giang Hạ: "Hút thử xem."

 

Giang Hạ hút thử, mắt sáng lên, vẻ mặt ngạc nhiên vui mừng: "Ngọt! Mật hoa?"

 

Mắt Chu Thừa Lỗi mang theo ý , gật gật đầu, ngay là cô ăn bao giờ, "Còn ?"

 

"Muốn!" Giang Hạ gật đầu.

 

Chu Thừa Lỗi liền hái tiếp.

 

Thế là ba đường cái, họ, một hái hoa, một hút mật hoa.

 

Ôn Uyển uống một bụng nước suối, rửa tay rửa mặt xong, cả sống , cô tâm trạng phức tạp hai .

 

Chu Thừa Lỗi thật sự là một đàn ông .

 

Có năng lực kiếm tiền, chu đáo thương , thế mà còn hiểu chút lãng mạn, quả thực là ứng cử viên chồng lý tưởng.

 

nếu trọng sinh sớm hơn một chút thì !

 

Bố Chu ha hả con trai hái hoa cho con dâu: Con trai thật sự quá dỗ vợ! Hôm nay mở khóa tư thế ân ái mới, ngày mai tài lộc cuồn cuộn đến!

 

Cuối cùng Chu Thừa Lỗi hái hết những nụ hoa chớm nở cây xuống, còn hái một bông hoa, cài lên tai Giang Hạ.

 

Giang Hạ ngượng ngùng, lấy xuống, trừng một cái.

 

Chu Thừa Lỗi , lấy bông hoa cô tháo xuống, cài lên mũ rơm của cô, đó nắm tay cô, "Đi thôi!"

 

 

Loading...