Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 120: Thế này mà bảo là không kiếm được tiền?

Cập nhật lúc: 2025-11-29 01:02:00
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ôn Uyển và Chu Quốc Hoa vẫn đang lùng sục khắp nơi.

 

Trong khi đó, nhóm Giang Hạ chuẩn xong xuôi thứ, bắt đầu nướng tôm hùm, nấu nướng đồ ăn.

 

Tổng cộng chín con tôm hùm, họ định nướng bảy con, mỗi một con, tất cả đều cắt đôi để nướng.

 

Jill và Johan thích ăn tôm hùm, quyết định tự xuống bếp trổ tài, cảm ơn nhóm Giang Hạ đưa họ chơi biển.

 

Jill Giang Hạ nếm thử món tôm hùm nướng kiểu Pháp của ông, ông cực kỳ tự tin tay nghề của .

 

Hai còn mang theo bơ, phô mai, rượu vang trắng và các loại gia vị, rõ ràng là những sành ăn uống chơi bời.

 

Chỉ tiếc là bơ và phô mai do trời nóng để lâu nên tan chảy.

 

Giang Hạ sợ bố Chu ăn quen, nên nấu thêm món mì hải sản mà ông luôn mong nhớ.

 

Kết quả đúng là bố Chu hào hứng lắm với món tôm hùm nướng kiểu Pháp, ông thì thầm với Giang Hạ: "Khó ăn quá, vị cứ là lạ, chẳng thấy vị ngọt thanh vốn của tôm hùm , mùi sữa, vẫn là món mì hải sản con nấu ngon hơn!"

 

Giang Hạ mỉm .

 

Sau đó bố Chu ăn tôm hùm nướng phô mai ngấu nghiến giơ ngón cái với Johan và Jill: "Good!"

 

"Very good!"

 

ông cũng chỉ hiểu hai câu nghĩa là gì, và cũng chỉ mỗi hai câu .

 

Lần nấu mì hải sản, Giang Hạ còn bỏ thêm một ít hải sâm .

 

Jill và Johan cũng ăn một bát lớn mì hải sản do Giang Hạ nấu, tấm tắc khen ngon.

 

Tất nhiên thật lòng thấy ngon thì , nhưng lời khen ngợi chắc chắn là thật lòng.

 

Người thích ăn nhất là Amy, cô bé đặc biệt thích món mì hải sản của Giang Hạ.

 

Hương thơm thức ăn bay xa, Ôn Uyển bọn họ ăn uống tôm hùm hải sâm thỏa thích, nắm chặt tay, thầm nhủ một ngày nào đó cô cũng sẽ sống cuộc sống như .

 

Ăn uống no nê, đoàn Giang Hạ thu dọn đồ đạc, lên thuyền rời .

 

Ôn Uyển và Chu Quốc Hoa vẫn đang lùng sục san hô đỏ ở đó, với tư thế đào sâu ba thước đất cũng tìm cho !

 

Quay về bến tàu thị xã mất hơn hai tiếng, Giang Hạ và Chu Thừa Lỗi tranh thủ thả lưới, tiện thể kéo một mẻ cá mang về.

 

Amy từng thấy thuyền đ.á.n.h cá kéo lưới, lúc thu lưới, thấy một túi lớn cá đổ xuống boong tàu, phủ kín cả mặt sàn, cô bé kinh ngạc đến há hốc mồm!

 

Thật là lợi hại!

 

Cô bé đeo máy ảnh cổ, lập tức chụp cảnh tượng đó.

 

Hôm nay cô bé chụp nhiều ảnh.

 

Còn tấm phim cuối cùng, theo yêu cầu của Amy, khi thuyền đ.á.n.h cá cập bến tàu thị xã, Giang Hạ thấy lái buôn họ Hầu liền nhờ giúp chụp một tấm ảnh tập thể kỷ niệm.

 

Amy khi về Pháp rửa ảnh xong sẽ gửi cho Giang Hạ, hỏi xin địa chỉ của Giang Hạ, dặn dò Giang Hạ nhớ thường xuyên thư cho cô bé.

 

Jill cho tháng 10 ông sẽ đến Trung Quốc tham gia Hội chợ Quảng Châu (Canton Fair), hẹn gặp lúc đó.

 

Hội chợ Quảng Châu , Giang Hạ , bắt đầu từ những năm 50 là sự kiện thương mại tạo hàng trăm triệu ngoại tệ cho đất nước, mệnh danh là "Triển lãm 1 Trung Quốc", là phong vũ biểu của ngoại thương Trung Quốc.

 

Xưởng may của Giang tham gia triển lãm , bà nhắc qua loa là định Quảng Châu tham gia triển lãm, dạo bận.

 

Tiễn ba Jill và Johan , họ để tất cả đồ đạc mang theo thuyền.

 

Hai bộ thiết lặn biển họ cũng cần nữa, lười mang về, tặng luôn cho bố Chu và Chu Thừa Hâm.

 

Vừa khéo bố Chu và Chu Thừa Hâm đều là vóc dáng cao lớn, chiều cao tương đương với họ nên cũng thể dùng .

 

Bố Chu ha hả phân loại cá, buông một câu đầy thâm thúy: "Hôm nay hình như chẳng kiếm đồng nào, mà giống như lãi to nhỉ!"

 

Chu Thừa Hâm đang lái thuyền vẻ mặt khó tin bố .

 

Thế mà bảo là kiếm tiền á?

 

Hôm nay biển tuy chỉ kéo một mẻ lưới, nhưng mẻ đa là cá chim vàng, chắc cũng hơn hai trăm cân, A Lỗi bảo mang về phơi khô bán, đến lúc đó chắc bán tám chín mươi đồng.

 

Còn cả cá Giang Hạ câu , nhím biển, ốc biển, sò biển... mà A Lỗi và Jill nhặt đáy biển, bán cho lái buôn họ Hầu ở bến tàu 50 đồng .

 

Bình thường biển cả ngày cũng chỉ kiếm ba bốn mươi đồng thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-120-the-nay-ma-bao-la-khong-kiem-duoc-tien.html.]

 

Hơn nữa cái còn tính mấy bộ đồ lặn biển, A Lỗi còn giữ hai con tôm hùm lớn, một túi to hải sâm, hơn hai mươi con nhím biển, một con tu hài bán, bảo mang về cho Tiểu Hạ ăn.

 

Ngay cả lái buôn cũng nhịn liếc em trai mấy , cảm thấy phí của giời, nhiều đồ ngon như bán, mang về ăn!

 

Anh còn thấy đối phương lầm bầm một câu, dày vợ chắc dát vàng quá.

 

Chu Thừa Hâm cảm thấy bố bắt đầu "bay" , kiếm 50 đồng mà tính là kiếm tiền, hơn nữa bốn bộ đồ lặn chắc cũng đáng giá chứ?

 

Chu Thừa Hâm hỏi Chu Thừa Lỗi: "A Lỗi, thấy bộ đồ lặn giá bao nhiêu một bộ?"

 

Chu Thừa Lỗi: "Ở trong nước mua hơn một nghìn một bộ thì mua , mà mua cũng khó mua ."

 

Thương hiệu đồ lặn nổi tiếng thế giới, cũng đắt. Chu Thừa Lỗi dùng thử thấy mấy bộ chắc là thiết lặn tiên tiến nhất nước ngoài .

 

Bố Chu: "..."

 

Ông sai , là hình như, mà hôm nay chắc chắn là lãi to!

 

Chu Thừa Hâm: "..."

 

Bố đúng, vận khí của Tiểu Hạ thật sự quá ! Anh chỉ ké một ngày thôi mà kiếm cả nghìn đồng, còn là công cụ thể đẻ tiền nữa chứ!

 

"Jill và Johan hào phóng thật đấy! Đồ trị giá 4000 đồng mà tặng là tặng luôn."

 

Bố Chu xong liền : " là hào phóng, nhưng 4000 đồng đối với họ lẽ chỉ là chín trâu mất sợi lông, họ đến xưởng đóng tàu mỗi bỏ mấy chục triệu mua thuyền, ký đơn hàng cả trăm triệu cơ mà."

 

Chu Thừa Hâm: "..."

 

Mấy chục triệu là khái niệm gì? Bọn họ lên "hộ vạn nguyên" (nhà mười nghìn đồng) là thể lên báo .

 

Mục tiêu lớn nhất đời của chính là trở thành hộ vạn nguyên.

 

Chu Thừa Lỗi nghĩ đến chuyện ngày mai xưởng đóng tàu đặt thuyền, tiện giấu cả, liền : "Anh cả, em đặt một chiếc thuyền , ngày mai định cùng bố nộp nốt tiền cọc."

 

Chu Thừa Hâm xong kìm vui mừng cho Chu Thừa Lỗi: "Sắp đặt thuyền ? Định đặt thuyền to cỡ nào? Ngày mai khơi, cũng xem thử."

 

Giỏi thật! Em tư nhanh như tiền đặt thuyền .

 

Vừa ngày mai biển cùng Điền Thải Hoa, dứt khoát cùng em tư đặt thuyền luôn.

 

Chuyện khoác lác bố Chu xưa nay thích nhất, cho dù là khoác lác với con trai , thế là bố Chu thao thao bất tuyệt tiếp lời!

 

Đặt một chiếc thuyền lớn giá một vạn tám nghìn đồng?

 

Anh cảm thấy gió biển hôm nay lớn, đầu óc choáng váng, chắc là ảo giác !

 

~

 

Đêm đến, ngoài sân vẫn còn mấy bà thím đang cá, Chu Thừa Lỗi tắm nước lạnh xong trở về phòng, Giang Hạ đang bên bàn dịch sách, trực tiếp bế bổng cô lên, đó xuống ghế, đặt cô lên đùi .

 

"Còn một chút nữa là dịch xong trang ." Giang Hạ .

 

"Đừng dịch nữa, chuyện với em."

 

Giang Hạ liền chờ câu tiếp theo.

 

Chu Thừa Lỗi vô thức ôm chặt eo Giang Hạ: "Tối qua cái thứ đó rách."

 

Giang Hạ phản ứng kịp, trong đầu vẫn là nội dung bản dịch, theo bản năng hỏi: "Thứ nào?"

 

"Công cụ kế hoạch hóa gia đình."

 

Giang Hạ: "..."

 

Rách á? Anh thế mà rách cái thứ đó!

 

nghĩ đến tình huống của , cảm thấy chẳng gì bất ngờ cả.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

"Xin ." Chu Thừa Lỗi hôn cô.

 

Giang Hạ ngẩn : "Xin cái gì?"

 

Chu Thừa Lỗi cô, bỏ lỡ bất kỳ tia cảm xúc nào của cô: "Nếu con, em sinh ?"

 

Anh đại học, nhưng nếu , cô giữ ?

 

Giang Hạ: "..."

Loading...