Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 12: Rắn

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:11:59
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chu Thừa Lỗi đang cầm cuốc cỏ, cuốc một mảng lớn, thấy tiếng hét thất thanh, lập tức vứt cuốc lao .

 

Vừa chạy phòng khách, Giang Hạ lao tới, nhảy thẳng lên , tay chân cùng sử dụng bám chặt lấy , cả treo lơ lửng , run lẩy bẩy.

 

Chu Thừa Lỗi sững sờ, tay tiện chạm cô, chỉ để mặc cô treo , hỏi: "Sao ?"

 

"Rắn! Có rắn! To lắm, hai con! Chúng nó chằm chằm !" Giang Hạ sợ đến mức cả run rẩy, giọng cũng run theo.

 

Giang Hạ gan thực nhỏ, , thường xuyên đêm hôm khuya khoắt mới về nhà, gặp kẻ biến thái ở cửa ga tàu điện ngầm cô còn dám đ.á.n.h cho đối phương một trận tơi bời.

 

sợ , sợ ma, ch.ó hoang, chuột, gián gì hết thảy đều sợ, nhưng cô sợ rắn!

 

Cô sợ nhất chính là rắn! Bình thường thấy TV cách màn hình cũng sợ .

 

Vừa nãy còn gặp trong tình trạng hề phòng , suýt nữa thì dọa c.h.ế.t cô!

 

Cô ôm chặt cổ Chu Thừa Lỗi, hai chân quặp chặt lấy eo : "Ra ngoài! Ra ngoài! Nhanh lên! Mau! Mau!..."

 

Chu Thừa Lỗi cô siết đến mức cổ sắp gãy.

 

Anh chỉ đành ôm cô sân, nhẹ giọng dỗ dành: "Đừng sợ, chỉ là rắn thôi mà, bắt nó, cô buông ."

 

Ra khỏi nhà, Giang Hạ bớt sợ hơn chút, định tinh thần, buông lỏng hai chân , nhưng cúi đầu thấy đầy đất là cỏ, cô rụt , hai chân quặp chặt lấy hai chân , sống c.h.ế.t chịu xuống đất: "Cái sân liệu rắn ?"

 

Chu Thừa Lỗi: "..."

 

Cái thật sự dám đảm bảo.

 

Mùa hè nóng bức, rắn là chuyện bình thường.

 

Có lẽ tiếng hét của Giang Hạ quá lớn, kinh động đến hàng xóm láng giềng, khiến hai nhà bên cạnh đều chạy sang, đó liền thấy hai đang ôm , tư thế ... Quả thực nhức mắt!

 

Ánh mắt họ Giang Hạ đều đổi. Tuy là vợ chồng, nhưng ở ngay trong sân mà loại chuyện , còn kêu to như , quả thực hổ!

 

Chu Tuấn Kiệt đùa: "Thừa Lỗi, ban ngày ban mặt mà gấp gáp thế, đến phòng cũng chờ kịp ?"

 

Nói ánh mắt dừng m.ô.n.g Giang Hạ.

 

Giang Hạ da mặt dày đến cũng đỏ bừng, buông Chu Thừa Lỗi , nhảy xuống đất, nhưng vẫn sợ, mắt quét một lượt chân.

 

Chu Thừa Lỗi sầm mặt, chắn mặt Giang Hạ che khuất tầm mắt Chu Tuấn Kiệt: "Đừng hươu vượn!"

 

Có một phụ nữ bốn năm mươi tuổi thấy sắc mặt Giang Hạ đúng, hiểu lầm, lòng giúp đỡ hai vợ chồng: "A Lỗi, vợ cháu thế? Bị dọa ?"

 

Chu Thừa Lỗi tiếp lời bà cụ hàng xóm, giải thích với : "Vừa trong phòng rắn, Giang Hạ dọa sợ. Giang Hạ, đây là cụ thím hàng xóm."

 

Giang Hạ sang, ngạc nhiên vì đối phương trẻ như là vai cụ thím, nhưng cảm kích vì bà cố ý giải vây cho , gọi một tiếng: "Cháu chào cụ thím ạ."

 

Bà cụ ha hả: "Ngoan!"

 

Chu Thừa Lỗi : "Cô ở đây chuyện với cụ thím, bắt rắn."

 

Bà cụ thấy bắt rắn, mắt liền sáng rực: "Bắt rắn? Ở ? Để bắt! Rắn gì mà sợ!"

 

Bà cụ lao trong nhà, vẻ hưng phấn cứ như thấy trong phòng bảo bối gì .

 

Giang Hạ: "..."

 

Chu Thừa Lỗi giải thích một câu: "Cụ thím giỏi bắt rắn, bắt rắn cũng là do cụ dạy, xem ."

 

Giang Hạ chỉ hai chữ: Bội phục!

 

Bà cụ đột nhiên đầu hỏi một câu: "Rắn ở ?"

 

Giang Hạ chỉ chỉ trong nhà: "Hướng cửa chính, gian phòng trong cùng bên tay , ở xà nhà ạ. Thôi, cũng cùng ."

 

Đông Giang Hạ đỡ sợ hơn, cũng là vì mấy dân làng đều đang cô như quái vật.

 

Chu Thừa Lỗi tùy ý cô, cô ngại đối mặt với dân làng, cao thủ bắt rắn là cụ thím ở đây, sẽ xảy chuyện gì.

 

Ba nhà, Giang Hạ chỉ chỉ gian phòng , cô dám , liền ở phòng khách.

 

Không ngờ những khác cũng theo xem náo nhiệt.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Chu Tuấn Kiệt sợ rắn, xem con rắn đáng giá , cũng phòng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-12-ran.html.]

Ba phụ nữ thì .

 

Phan Đái Đệ đến bên cạnh Giang Hạ, vẻ mặt hóng hớt hỏi: "Cháu dâu, các cháu quét tước căn nhà cũ gì?"

 

Giang Hạ một cái, quen , ấn tượng, cô trả lời: "Dọn qua đây ở ạ."

 

Ba phụ nữ nhà bên cạnh, khéo là ba chồng nàng dâu. Con dâu cả của Phan Đái Đệ , cũng hỏi: "Dọn qua đây ở? Các cô chú riêng ? Cô với Chu Thừa Lỗi cùng dọn qua đây ở?"

 

"Vâng." Giang Hạ gật đầu, ừ một tiếng, thói quen nhiều.

 

Thật sự riêng ? Con dâu cả của Phan Đái Đệ chút ghen tị.

 

Phan Đái Đệ : "Căn nhà nát cô chịu dọn qua đây ở? Căn nhà mới của các cô chú đều thuộc về Điền Thải Hoa ?"

 

Giang Hạ: "Nhà dọn dẹp một chút cũng thoải mái mà."

 

Ít nhất kiếp , cô đến nhà như thế cũng ở.

 

Con dâu út của Phan Đái Đệ liếc Giang Hạ một cái, trong mắt rõ ràng tin. Trước nhà mới cô còn chẳng thèm, đòi sống đòi c.h.ế.t ly hôn, nhà mà cô thấy thoải mái?

 

Chắc là chờ gã nhân tình đến đón, mới thèm để ý, dù cũng chẳng ở bao lâu.

 

Nhìn bộ dạng da mịn thịt mềm của cô loại an phận, sống nổi ở nông thôn, sớm muộn gì cũng cuốn gói thôi.

 

"Các cô chú đây là ai đề xuất riêng? Cô đề xuất là chị dâu cô đề xuất? Cha chồng cô ai nuôi, ở với ai?" Phan Đái Đệ hỏi.

 

"Thím , cháu trong xem ." Giang Hạ quen những chuyện , liền trong phòng.

 

giao tiếp với mấy bà thím trong thôn chính là nhiều những chuyện , chuyện nhà nhà , bao gồm cả chuyện nhà cũng lôi , cái gì cũng , còn đồng quan điểm với họ. Cô , khác liền cảm thấy cô giả thanh cao, hòa đồng.

 

Phan Đái Đệ thấy cô để ý đến , trợn mắt theo bóng lưng Giang Hạ, phi, thành phố thì ghê gớm lắm , hỏi hai câu thèm trả lời, mắt mọc đỉnh đầu!

 

Giang Hạ ở cửa phòng, chỉ thấy hai con rắn vẫn xà nhà, Chu Thừa Lỗi nhặt cây chổi dài Giang Hạ vứt đất lên để lùa rắn xuống.

 

Một trong hai con rắn quấn lấy cây gậy trúc bò xuống.

 

Con còn sợ quá bò dọc theo xà nhà.

 

Bà cụ: "A Lỗi, đưa cho , để !"

 

Chu Thừa Lỗi liền hạ cây gậy trúc xuống.

 

Bà cụ tiến lên vòng phía đuôi rắn, nắm lấy cơ hội, động tác nhanh gọn tay, một phát tóm gọn bảy tấc của con rắn.

 

Cái đuôi rắn lập tức quấn lấy cánh tay bà.

 

Giang Hạ mà sởn gai ốc.

 

Trên xà vẫn còn một con, Chu Thừa Lỗi ném cây chổi xuống, nhảy nhẹ lên, hai tay bám lấy xà ngang, dùng lực một chút, cả đu lên, đó chân dài vắt qua, liền trèo lên xà ngang.

 

Sau đó cẩn thận tiến gần con rắn.

 

Giang Hạ dám rắn, sợ nó rơi xuống.

 

Chu Thừa Lỗi xắn tay áo sơ mi để lộ cánh tay, cơ bắp rắn rỏi, gân xanh nổi lên; chiếc quần quân đội màu xanh lục bao lấy đôi chân dài, rắn chắc đầy sức mạnh.

 

"Đi, , ... Qua bên !" Bà cụ một tay tóm một con rắn, một tay nhặt cây chổi dài, xua đuổi con rắn .

 

Giang Hạ hồn, thấy con rắn bò về phía đầu bên , tim cô thót lên, dám , theo bản năng sang chỗ khác, liền phát hiện ba phụ nữ đều đang chằm chằm Chu Thừa Lỗi, ánh mắt chỉ thiếu điều chảy nước miếng, khỏi cảm thấy buồn .

 

Người đàn ông diện mạo tuấn mỹ phi phàm, hình kiện tráng, toát thở cấm d.ụ.c mạnh mẽ như Chu Thừa Lỗi đặt ở hiện đại cũng là sát thủ của phái nữ từ 8 tuổi đến 80 tuổi.

 

Chu Tuấn Kiệt từ lúc nào tới bên cạnh Giang Hạ: "Em dâu sợ rắn ?"

 

Giang Hạ lạnh lùng một cái, tránh xa.

 

Chu Tuấn Kiệt .

 

Trên xà nhà, Chu Thừa Lỗi nhanh tìm cơ hội tóm lấy bảy tấc của con rắn, đó trực tiếp nhảy xuống, vững vàng tiếp đất.

 

Chu Thừa Lỗi cùng bà cụ tóm rắn cửa phòng, Giang Hạ ở cửa thấy con rắn thè lưỡi sợ tới mức đầu chạy biến.

 

Bà cụ thấy thế ha ha: "Ha ha ha sợ cái gì? Đây là rắn ráo, độc, chỗ nào chẳng . Sau cháu nhiều, quen sẽ sợ nữa."

 

Giang Hạ: "..."

 

 

Loading...