Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 119: Thật sự là không nhịn được mà hả hê khi người khác gặp họa!

Cập nhật lúc: 2025-11-29 01:01:59
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ôn Uyển vội vàng xổm xuống, cẩn thận bới cát , đó lộ một đoạn đỏ như máu, giống như cành cây san hô.

 

San hô đỏ! San hô đỏ trong giấc mơ!

 

"A! Cuối cùng cũng tìm thấy ! Cuối cùng cũng tìm thấy !" Ôn Uyển hưng phấn đến mức nhảy cẫng lên, hét chói tai.

 

Giang Hạ đang Chu Thừa Lỗi bế về phía bãi cát, thấy tiếng hét liền sang.

 

Lúc Ôn Uyển cũng theo bản năng về phía Giang Hạ.

 

Không chuyện nào cũng Giang Hạ chiếm hết .

 

Lần , lời nhắc nhở trong giấc mơ cuối cùng cũng nắm bắt!

 

cuối cùng chiếm tiên cơ, chứ nào cũng Giang Hạ cướp những thứ thuộc về !

 

Bốn mắt , cô nhướng mày với Giang Hạ, ánh mắt khiêu khích, đó toét miệng .

 

Từ nay về , cô tuyệt đối sẽ để Giang Hạ cướp bất cứ thứ gì trong giấc mơ báo của nữa!

 

Giang Hạ khiêu khích một cách khó hiểu: "..."

 

Thật là thể hiểu nổi!

 

Ôn Uyển khiêu khích Giang Hạ xong, liền vui vẻ xổm xuống tiếp tục đào san hô đỏ của .

 

Động tác của cô cẩn thận, trong lòng thực đang nở hoa!

 

Chu Quốc Hoa cũng phát hiện là san hô đỏ, nhưng hưng phấn như Ôn Uyển, rốt cuộc thứ ở thời đại cũng đáng giá lắm.

 

Hắn vẫn : "Vận khí của Tiểu Uyển thật! Thế mà nhặt san hô đỏ!"

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Giang Hạ xong liền nhớ tới nội dung trong sách.

 

Trong sách nam chính biển một cây san hô đỏ, để đến hiện đại trị giá cả chục triệu!

 

Người trong thôn đều tầm xa trông rộng, lúc bán cây san hô đó .

 

Cô mới hiểu ánh mắt khiêu khích của Ôn Uyển ý nghĩa gì.

 

Hóa là tìm cây san hô đỏ trị giá chục triệu trong tương lai!

 

Ôn Uyển là trọng sinh, chắc cô cũng Chu Thừa Lỗi trong tương lai nhặt một bụi san hô đỏ, cho nên hai ngày nay mới ngày nào cũng bám theo họ biển.

 

Giang Hạ chút ảo não vì nghĩ đến vận may của Chu Thừa Lỗi trong sách, để nắm bắt tiên cơ.

 

Cô oán trách Chu Thừa Lỗi một cái.

 

Haizz, cơ hội trở thành phú bà chục triệu trong tương lai cứ thế vụt qua vai .

 

Chu Thừa Lỗi bế Giang Hạ đến bãi cát, đặt cô xuống đất, liền bắt gặp ánh mắt oán trách của cô.

 

Chu Thừa Lỗi: "..."

 

Vẫn bế ?

 

Anh ôm eo cô, thấp giọng : "Tối nay bế, em bế bao lâu thì bế, bây giờ tiếp đãi khách."

 

Giang Hạ: ???

 

Anh đang nghĩ cái gì !

 

Tai Giang Hạ nóng lên, trừng mắt : "Cút!"

 

Chu Thừa Lỗi , siết chặt eo cô: "Anh chuyển đồ xuống đây."

 

Anh buông tay, lúc xoay về phía thuyền, nhịn ngẩng đầu mặt trời đang treo giữa đỉnh đầu.

 

Mới giữa trưa mà?

 

Giang Hạ thèm để ý đến nữa, cúi đầu tìm chút nghao sò để lát nữa nấu mì ăn.

 

Cách đó xa, Chu Quốc Hoa xổm xuống, định giúp Ôn Uyển đào.

 

Ôn Uyển trực tiếp hất tay : "Anh đừng chạm !"

 

Chu Quốc Hoa cũng để ý , thu tay về.

 

Ôn Uyển cẩn thận từng li từng tí đào bới.

 

Sau đó đào hai cái là đào xong !

 

Một mẩu san hô đỏ to cỡ ngón tay cô đào bộ, rơi mặt cát.

 

Ôn Uyển: "..."

 

Không đúng!

 

Chỉ thế thôi á?!!

 

Không là một bụi ?

 

Không cao ?

 

Phần còn ? Dưới cát ư?

 

Chắc là gãy , đau lòng quá!

 

Ôn Uyển tiếp tục dùng hai tay bới đống cát .

 

!

 

Sao thể chỉ một mẩu nhỏ thế ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-119-that-su-la-khong-nhin-duoc-ma-ha-he-khi-nguoi-khac-gap-hoa.html.]

 

Tuyệt đối thể nào!

 

điên cuồng đào sâu xuống.

 

Chu Quốc Hoa: "..."

 

Giang Hạ đang đào nghao lụa, một xẻng nhỏ xúc xuống, khóe mắt liếc thấy động tác điên cuồng của Ôn Uyển, đầu sang, đó liền thấy mẩu san hô đỏ cô đặt sang một bên chỉ dài bằng bàn tay, hình dạng giống như đang giơ tay hình chữ V (✌️).

 

Một bụi biến thành một đoạn?

 

"Phụt ~" Giang Hạ vội vàng xoay , che miệng !

 

"Ha ha ha..."

 

Thứ cho cô phúc hậu, nhưng cô thật sự nhịn mà!

 

Quá thất lễ !

 

"Ha ha..."

 

Làm bây giờ, cô nhịn !

 

Lúc Chu Thừa Lỗi bế Amy xuống thuyền, xoay liền thấy Giang Hạ che miệng vai run lên bần bật, giống như đang .

 

Anh vội vàng đặt Amy xuống, xông tới, nắm lấy vai cô: "Sao thế?"

 

"Không ! Ha ha ha..." Giang Hạ xua tay, xong che miệng .

 

Chu Thừa Lỗi mới phát hiện cô đang , cũng cái gì chọc trúng điểm của cô, sợ cô đau bụng, ôm cô lòng, giơ tay nhẹ nhàng vỗ lưng cho cô, hỏi: "Cười cái gì thế?"

 

Giang Hạ trực tiếp chôn mặt n.g.ự.c Chu Thừa Lỗi, to kiêng nể gì, phát tiếng trầm thấp: "Ha ha ha..."

 

Chu Thừa Lỗi ôm cô, từng chút từng chút một, nhẹ nhàng vỗ lưng cho cô, để cô sớm bình tĩnh .

 

Đột nhiên thành thế , gì buồn thế ?

 

Sự chú ý của Chu Thừa Lỗi ngoại trừ việc đang tay thì đều dành hết cho Giang Hạ, khi xuống thuyền liếc qua bãi cát xác nhận là ai xong thì để ý nữa, lưng về phía Ôn Uyển, cho nên thật sự Giang Hạ cái gì.

 

Vất vả lắm Giang Hạ mới bình tĩnh .

 

Lúc Amy cũng chạy tới hỏi Giang Hạ .

 

Jill và Johan cũng tới hỏi thăm.

 

Bố Chu và Chu Thừa Hâm cũng xách đồ xông .

 

Giang Hạ lấy bình tĩnh, rời khỏi vòng tay Chu Thừa Lỗi, trả lời: " , chỉ là nhớ tới một câu chuyện thôi."

 

Amy liền hỏi cô nghĩ đến chuyện gì.

 

Giang Hạ liền tùy ý bịa một câu chuyện Pháp cô từng ở hiện đại.

 

Amy cũng khanh khách theo.

 

Johan và Jill đều .

 

Johan còn khen Giang Hạ kể chuyện thú vị.

 

Giang Hạ dùng tiếng Anh đáp lời cảm ơn, đó hỏi họ tôm hùm ăn thế nào.

 

Giang Hạ lớn như , Ôn Uyển đương nhiên cũng phát hiện.

 

Ôn Uyển Giang Hạ đang nhạo , sớm tức đến đen mặt.

 

Hận thể bốc cát ném mặt cô!

 

Thật là lòng đen tối!

 

Sao tâm địa xa như chứ?

 

Thấy khác liền hả hê!

 

Tuy nhiên, điều khiến cô buồn bực và hoảng sợ hơn cả là Giang Hạ và mấy nước ngoài dùng ngoại ngữ vui vẻ.

 

tiếng Anh, nhưng thể thấy trôi chảy!

 

Ôn Uyển kinh hãi, trong lòng cũng sợ hãi.

 

Chu Quốc Hoa cũng là đầu tiên thấy thể giao tiếp tự nhiên, trôi chảy với nước ngoài như .

 

Hắn hỏi Ôn Uyển: "Tiểu Uyển, Giang Hạ tiếng Anh ?"

 

Hắn từng một câu ngoại ngữ nào, cho nên sự khác biệt giữa tiếng Anh và tiếng Pháp, dù cũng đều hiểu.

 

Chẳng qua Ôn Uyển đang dịch tạp chí tiếng Anh, liền nghĩ là tiếng Anh.

 

Ôn Uyển lắc đầu, tức tối : "Không , tiếng Anh khó học, cũng khó như ! Nếu cô tiếng Anh, thì chỉ câu cảm ơn phát âm còn tạm chuẩn! Còn đều là phát âm chuẩn, hiểu, chắc là mấy nước ngoài đoán mò nên mới hiểu ."

 

Ôn Uyển cũng từng tiếng Pháp, rốt cuộc Giang Hạ tiếng nước nào.

 

Chu Quốc Hoa xong cũng thấy đúng, tiếng Anh ít , ai mà còn giỏi đến mức ngôn ngữ nước khác chứ?

 

Đó là sinh viên đại học hoặc nhân tài từng du học mới chứ!

 

Ôn Uyển thấy Giang Hạ là thấy phiền, bàn tán về cô, liền với Chu Quốc Hoa: "Đoạn san hô rõ ràng là gãy, chúng chỗ khác tìm xem."

 

nhất định tìm cả cây san hô nguyên vẹn.

 

"Được, giúp em tìm."

 

Thế là hai tiến hành tìm kiếm kiểu rà t.h.ả.m bãi biển.

 

 

Loading...