Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 117: Tán Tài Đồng Tử (Đứa trẻ phát tiền)
Cập nhật lúc: 2025-11-29 01:01:57
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4AsVul7anR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Vâng ạ." Giang Hạ đáp lời vội vàng tránh , nhường chỗ cho Chu Thừa Hâm.
Chu Thừa Hâm liền thế chỗ Giang Hạ, tới bên cạnh Chu Thừa Lỗi, thả vợt lưới xuống, dùng sức vớt cá.
Chu Thừa Lỗi liếc một cái, ánh mắt âm trầm.
Bố Chu đá một phát cho Chu Thừa Hâm bay xuống biển mồi cho cá, chỉ tiếc chân ông đủ dài.
Mẹ kiếp!
Cứ tưởng thằng cả chỉ là nắm bí quyết giàu, ai ngờ là một Tán Tài Đồng Tử!
Hóa nãy giờ mang theo một Tán Tài Đồng T.ử lên thuyền.
Chân bố Chu ngứa ngáy yên.
Con cá mú cọp mà câu lên , hoặc là lát nữa câu cá to, ông sẽ đá nó xuống biển cho tỉnh .
Uống ít nước muối quá, đầu óc đủ linh hoạt.
Dám bảo Vượng Tài của ông tránh ?
May mắn là con cá mú cọp cuối cùng cũng đưa lên.
Chu Thừa Lỗi móc mồi cho Giang Hạ, đưa cần câu cho cô.
Giang Hạ quăng mồi xa.
Chu Thừa Hâm lúc cũng câu nữa, ở bên Giang Hạ, xem Giang Hạ câu.
Chu Thừa Lỗi một cái, nhẫn nhịn.
Rất nhanh, cá c.ắ.n câu.
Cắn câu mạnh, xem phản ứng là cá to!
Không cá to thì cũng là loại cá khá hung dữ.
Kết quả là một con cá giò.
Trên bốn cân.
"Tiểu Hạ, em giỏi thật đấy!" Chu Thừa Hâm Chu Thừa Lỗi giúp Giang Hạ câu cá lên, kích động thôi, bao nhiêu phiền não đều quên sạch.
Nhân lúc Chu Thừa Lỗi đang gỡ cá, vội vàng đưa cần câu của cho Giang Hạ.
"Tiểu Hạ chúng tiếp tục , đừng lãng phí thời gian."
Chu Thừa Lỗi: "..."
"Vâng ạ." Giang Hạ nhận lấy cần câu, quăng xa.
Chu Thừa Lỗi gỡ cá xong, bỏ thùng nuôi, đó móc mồi lưỡi câu.
Lúc Giang Hạ cá c.ắ.n câu!
Chu Thừa Hâm phát hiện vận khí biển của Giang Hạ thật sự .
Mỗi mồi thả xuống đến vài phút là cá c.ắ.n câu.
Chu Thừa Lỗi dậy, định giúp Giang Hạ.
Chu Thừa Hâm còn nhanh tay hơn cả Chu Thừa Lỗi, chộp lấy cần câu, kích động : "Tiểu Hạ, để ! Anh giúp em kéo lên."
Chu Thừa Lỗi: "..."
Bố Chu: "..."
"Dạ, ạ!" Giang Hạ vội vàng buông tay tránh , lùi sang bên cạnh, ánh mắt đầy mong chờ, Chu Thừa Hâm kéo câu.
Câu cá giống như mở hộp mù (blind box), cũng khá là mong chờ.
Chu Thừa Lỗi liếc Chu Thừa Hâm một cái, đến bên cạnh Giang Hạ, nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, tránh cho cô cẩn thận rơi xuống biển.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Giang Hạ đầu một cái, , về phía mặt biển.
Là một con cá vược biển, trông nhỏ, tầm một cân.
Chu Thừa Hâm ha hả : "Không tồi, là cá vược biển."
Bố Chu thấy Chu Thừa Hâm câu lên con cá vược biển nhỏ xíu như , nhịn đầy đầu hắc tuyến: Tiểu Hạ bao giờ câu lên con cá vược biển nhỏ như thế!
Chu Thừa Hâm cái thằng Tán Tài Đồng T.ử , tức c.h.ế.t ông .
"Chu Thừa Hâm, mày lái thuyền !" Bố Chu gầm lên!
Đừng cản trở Vượng Tài của ông phát tài.
Chu Thừa Hâm đang cao hứng, đầu cũng ngoảnh : "Bố, bố lái ! Con câu cá."
Cùng câu cá với Tiểu Hạ, thật sự quá sướng!
Chu Thừa Hâm là ngư dân chính hiệu, là đam mê câu cá chân chính!
Chu Thừa Hâm với Chu Thừa Lỗi: "A Lỗi, gỡ cá xuống nuôi , Tiểu Hạ, chúng tiếp tục."
"Vâng ạ!" Giang Hạ đáp, rút tay về, định chạy qua.
Chu Thừa Lỗi buông tay, kéo c.h.ặ.t t.a.y cô với Chu Thừa Hâm: "Anh cả, câu cùng với bố ! Bố cũng câu cá."
Sau đó với Giang Hạ: "Đi, dạy em lái thuyền."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-117-tan-tai-dong-tu-dua-tre-phat-tien.html.]
Anh câu cá cùng Giang Hạ là bồi dưỡng tình cảm vợ chồng, cả cứ như cái bóng đèn 5000 oát chiếu .
Sáng ngang ngửa mặt trời!
Quá chói mắt.
Học lái thuyền? Giang Hạ ngạc nhiên : "Học ? Có khó ?"
"Không khó, đến còn học mà."
Bố Chu: "..."
Ý gì hả!
Nó sợ ông mách với bà vợ già !
Chu Thừa Lỗi kéo Giang Hạ lái thuyền, bố Chu nhường chỗ , giáo d.ụ.c thằng Tán Tài Đồng T.ử .
Chu Thừa Lỗi nắm bánh lái hỏi Giang Hạ: "Anh nhớ là em lái xe đúng ?"
Giang Hạ đáp: "Vâng."
Anh nhớ thì chắc sai.
Dù ở hiện đại cô cũng lái xe.
"Lái thuyền và lái xe sự khác biệt khá lớn. Hướng chuyển động của bánh lái và hướng di chuyển của thuyền là ngược , giống lái xe, vô lăng sang trái thì đầu xe sang trái."
Chu Thừa Lỗi mẫu, giảng giải cho Giang Hạ.
"Khi em bánh lái sang trái, đuôi thuyền sẽ sang , và đầu thuyền sang trái, bánh lái hướng sang trái sẽ tạo phản lực nước, khiến thuyền di chuyển theo hướng ngược , và ngược ... Tóm hướng bánh lái và hướng thuyền là ngược , khi em thuyền sang trái, em cần bánh lái sang , em cảm nhận thử xem."
Nói xong, để Giang Hạ thử một .
Phía và hai bên trái đều tàu thuyền, hướng thành phố quen thuộc, thuyền theo phía cũng khá xa, thể yên tâm để cô thử.
Có ở bên cạnh, xảy sai sót .
Còn về cách phân biệt phương hướng, lát nữa sẽ dạy .
Giang Hạ ở bên học lái thuyền nghiêm túc, Chu Thừa Lỗi kiên nhẫn chỉ điểm.
Mũ rơm cô tháo treo lưng, gió biển thổi rối tóc cô, đôi khi che khuất tầm .
Chu Thừa Lỗi bên cạnh cô, chán giúp cô vén tóc tai.
Nói là khó, thực cũng khó, bởi vì lái xe quen , một loại thói quen khó bỏ.
Giang Hạ còn học xong thì bến tàu thị xã sắp tới, thuyền đ.á.n.h cá cập bờ, thao tác phức tạp hơn nhiều, Chu Thừa Lỗi tiếp nhận, tự cầm lái, xoay bánh lái giảng giải cho Giang Hạ.
Mãi cho đến khi thuyền từ từ dừng hẳn, Amy bờ vẫy tay đáp Giang Hạ.
Cô bé thấy cô, sớm vui mừng vẫy tay.
Jill và Johan ngay cô bé.
Trên mặt đất bày vài cái thùng.
Chu Thừa Hâm tinh ý chạy đón lấy bánh lái.
Chu Thừa Lỗi nắm tay Giang Hạ, cùng mời bọn họ lên thuyền.
Phía , Chu Quốc Hoa và Ôn Uyển bám theo từ xa, thấy thuyền Chu Thừa Lỗi cập bến ở bến tàu thị xã, bọn họ cũng cập bến theo.
Chu Quốc Hoa Ôn Uyển: "Hóa bọn họ đến vùng biển thành phố đ.á.n.h bắt, chắc là việc cần , chúng tự đ.á.n.h bắt ở gần đây?"
Ôn Uyển mắt chớp chằm chằm thuyền nhà họ Chu: "Từ từ! Hình như bọn họ đang đón ."
Chu Quốc Hoa sang: "Hình như là nước ngoài?"
Hắn thấy Giang Hạ cùng hai lớn một trẻ nhỏ nước ngoài vui vẻ, nhịn : "Các em học qua cấp ba, lợi hại thật đấy, đều hiểu ngoại ngữ. Mấy cái chữ loằng ngoằng đó với mà chẳng khác gì tiếng chim hót, một chữ cũng hiểu."
Ôn Uyển tức tối : "Anh nghĩ Giang Hạ, một đứa thi đại học trượt ba thể giao lưu với nước ngoài ? Không thể là mấy nước ngoài đó tiếng Trung ? Không thấy bên cạnh ba nước ngoài đó phiên dịch ? Học sinh nghiệp cấp ba bình thường còn đủ trình độ để giao lưu bình thường với nước ngoài !"
Chu Quốc Hoa nghĩ cũng thấy đúng: "Em đúng, ai cũng giỏi như em."
"Bọn họ lái thuyền , đuổi theo! Hôm nay chúng xác định xem bọn họ hòn đảo nào, ngày mai chúng đến."
"Được."
Kết quả, hơn hai tiếng đồng hồ bám theo, Ôn Uyển thấy chiếc thuyền nhà họ Chu dừng giữa biển khơi nhúc nhích.
Sau đó từng bóng mặc đồ lặn nhảy xuống biển.
Ôn Uyển: "..."
Chu Quốc Hoa cũng ngẩn , nhịn : "Tiểu Uyển, bọn họ mặc đồ lặn xuống biển."
Vậy chứng tỏ lặn khá sâu!
bọn họ đồ lặn!
Thứ đó cũng chẳng chỗ nào bán!
Ôn Uyển nảy sinh cảm giác bất an như vịt nấu chín bay mất, tức giận : " mù!"
Tức c.h.ế.t mất!
Công cốc bám theo mấy tiếng đồng hồ, lãng phí cả một buổi sáng.