Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 116: Học hỏi chút đi!
Cập nhật lúc: 2025-11-29 01:01:56
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cả nhà đến bến tàu, Chu Thừa Lỗi lên thuyền , đó đưa tay về phía Giang Hạ.
Khóe miệng Giang Hạ khẽ nhếch, nắm lấy tay bước lên thuyền.
Trong mắt và đuôi mày Chu Thừa Lỗi đều tràn ngập ý , nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, kéo cô lên thuyền, còn đỡ eo cô một cái, đợi cô vững mới buông tay.
Hôm nay Chu Thừa Hâm cũng theo biển, chủ yếu là ở nhà đối mặt với Điền Thải Hoa.
Giờ phút theo Giang Hạ lên thuyền, cúi đầu, dáng vẻ ủ rũ chán chường.
Bố Chu tháo dây thừng xong, theo phía , thấy liền dùng ngón tay chọc sống lưng .
Chu Thừa Hâm đầu bố .
Bố Chu bĩu môi về phía Giang Hạ và Chu Thừa Lỗi, nhỏ giọng : "Học hỏi chút ."
Chu Thừa Hâm sững sờ, đầu sang, chỉ thấy Chu Thừa Lỗi xuống bên cạnh Giang Hạ, tháo bình nước quân dụng màu xanh treo vai xuống, vặn nắp, tự nếm một ngụm nhỏ, cảm thấy nóng mới đưa cho Giang Hạ: "Uống nước hãy ăn sáng, nhiệt độ , uống ."
Giang Hạ nhiều thói quen , nhưng thói quen dưỡng sinh nào.
Ví dụ như sáng ngủ dậy sẽ uống một cốc nước khi bụng đói mới ăn gì đó.
Ví dụ như cô thích uống nước, cháo và canh khá nóng, điều cho thực quản.
Chu Thừa Lỗi ngày nào cũng sẽ rót cho cô một cốc nước ấm bắt cô uống xong mới ăn sáng.
Giang Hạ mỉm nhận lấy bình nước, uống từng ngụm nhỏ.
Chu Thừa Lỗi lấy từ trong giỏ hai quả trứng gà bóc vỏ cho cô, bóc thêm hai bắp ngô, đều vẫn còn nóng, bỏ bát cho nguội bớt: "Trứng gà và ngô ở đây, đủ thì tự bóc thêm nhé, lái thuyền."
Giang Hạ cầm bình nước thoáng qua: "Em ăn hết nhiều thế ."
"Ăn thừa cũng , ăn nhiều một chút, em gầy quá."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Một cánh tay cũng thể ôm trọn cô lâu lâu.
Chu Thừa Lỗi đáp một câu, cô sợ nắng, đưa tay chỉnh mũ rơm cho cô, kéo ống tay áo xuống che một đoạn cánh tay trắng ngần lộ , mới lái thuyền.
Bố Chu ha hả, vỗ vai con trai cả: "Hôm nay con nhớ cho kỹ, học hỏi nhiều , đây chính là đạo giàu đấy."
Chu Thừa Hâm liền tưởng bố bảo quan sát kỹ xem em tư đ.á.n.h cá và phán đoán luồng cá như thế nào.
Chẳng lẽ học cái thói dính như em tư?
Quả thực nhức mắt!
Anh ăn sáng mà thấy no .
Anh gật đầu: "Vâng."
Bố Chu liền hài lòng.
Ông cho con trai cả mật mã của sự giàu , hai đứa con trai nhất định sẽ ngày càng khấm khá.
Thuyền chạy một đoạn mới thả lưới, Chu Thừa Hâm liền xuống.
Giang Hạ thấy dáng vẻ chút tiều tụy, cũng hỏi tại , chỉ hỏi: "Anh cả, ăn sáng ? Mẹ chuẩn nhiều, em ăn hết, ăn bắp ngô ? Bố và A Lỗi đều ăn ."
Hôm nay Chu luộc trứng và ngô, cô kịp ăn sáng, liền bỏ sáu quả trứng luộc, bốn bắp ngô cho cô mang lên thuyền ăn.
Chu Thừa Lỗi và bố Chu đều ăn sáng, một cô căn bản ăn hết.
Chu Thừa Hâm vẫn ăn, vốn định từ chối, thấy bố và Chu Thừa Lỗi đều ăn mới : "Được."
Giang Hạ liền đưa hết ngô và trứng luộc trong giỏ cho .
Chu Thừa Hâm lấy nhiều như , chỉ lấy hai bắp ngô và hai quả trứng luộc.
Chỗ còn , hỏi bố Chu ăn , bố Chu cũng ăn, ông để bụng trưa ăn mì hải sản.
Giang Hạ ăn một bắp rưỡi ngô và một quả trứng luộc là no .
Giang Hạ liền cầm sang cho Chu Thừa Lỗi ăn.
Chu Thừa Lỗi đang lái thuyền, cô một cái: "Tay rảnh, em đút cho ăn ."
Chu Thừa Hâm thấy thế liền : "Bố, bố ăn gì, bố lái thuyền !"
Bố Chu âm thầm dùng sức véo thịt non lưng một cái: "Lão t.ử cần mày sai bảo ? Chỉ mày lắm mồm, ăn cũng lấp miệng mày!"
Bảo nó học hỏi nhiều , rốt cuộc học cái gì ?
là một chút mắt quan sát cũng !
Dám cản đường tài lộc cuồn cuộn của ông!
Chu Thừa Hâm: "..."
Anh xoa xoa cái lưng đau rát, hiểu sai ở .
Giang Hạ liếc bố Chu và Chu Thừa Hâm bên , trừng mắt Chu Thừa Lỗi một cái: "Tự cầm lấy."
Rõ ràng một tay cũng thể lái thuyền.
Chu Thừa Lỗi cô chút d.a.o động, há to miệng chờ cô đút.
Cứ giằng co thế càng thêm hổ, Giang Hạ trừng một cái, vẫn cầm bắp ngô cô ăn dở đưa đến bên miệng .
Chu Thừa Lỗi c.ắ.n một miếng ngô, nhẹ nhàng nhai, đuôi lông mày suýt chút nữa bay lên: "Hôm nay bình minh thật."
Sợ cô ngượng, liền đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý của cô.
Giang Hạ xong liền về phía mặt biển đằng đông, mặt trời lên cao từ lâu.
hôm nay trời xanh, biển cũng xanh, thỉnh thoảng vài con hải âu bay qua mặt biển, quả thực .
Khi Giang Hạ thu hồi tầm mắt liền thấy phía một chiếc thuyền đ.á.n.h cá bám theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-116-hoc-hoi-chut-di.html.]
"Chiếc thuyền là của ai ?"
Chu Thừa Lỗi liếc : "Của dượng thằng Chu Quốc Hoa ở thôn bên cạnh."
Giang Hạ xong cũng gì, đưa ngô đến bên miệng .
Chu Thừa Lỗi cúi đầu c.ắ.n một miếng: "Ngô ngọt lắm, em cũng ăn ."
Giang Hạ lắc đầu.
Chu Thừa Lỗi cũng miễn cưỡng cô, "Lòng trắng trứng em ăn , lòng đỏ để cho ."
Giang Hạ liền ăn lòng trắng trứng, cô thích ăn lòng trắng trứng mà.
Chu Thừa Lỗi cô, khóe miệng khẽ nhếch.
Anh sớm cô thích ăn lòng đỏ trứng lắm.
Chỉ là cô thích cũng sẽ ăn.
cô thích ăn thì nhai hai cái nuốt chửng, còn thích ăn cô sẽ nhấm nháp từ từ.
ở đây, cô cần gì miễn cưỡng?
Không thích thì cho ăn là .
Hai vợ chồng ngắm bình minh biển, chia sẻ đồ ăn, mặt cả hai đều mang theo nụ nhàn nhạt, quên mất hai cái bóng đèn công suất lớn phía .
Bố Chu ha hả .
Được! Lại mở khóa tư thế ân ái mới.
Hôm nay thu hoạch tuyệt đối tồi!
Chu Thừa Hâm sớm dời mắt chỗ khác, chỉ cảm thấy bắp ngô trong tay ngọt đến phát ngán, chút nuốt trôi nữa.
Bố bình thường biển cùng vợ chồng nó mà coi như chuyện gì ?
Cảm giác bọn họ ở thuyền đúng là dư thừa!
Nửa bắp ngô một quả trứng gà hai ăn mất nửa tiếng, cuối cùng Giang Hạ đút lòng đỏ trứng cho Chu Thừa Lỗi, cô cầm lấy bình nước, vặn nắp uống một ngụm nước, đưa cho .
Chu Thừa Lỗi nhận lấy, uống vài ngụm nước, đó lấy nắp bình trong tay cô vặn , với Chu Thừa Hâm: "Anh cả, lái thuyền , em với Giang Hạ câu cá."
Bố Chu nháy mắt tỉnh táo, lập tức dậy : "Để bố lái thuyền cho!"
Sau đó ông đá m.ô.n.g Chu Thừa Hâm: "Mày cũng câu , học hỏi chút!"
Chu Thừa Hâm: "..."
Học thì học, cứ động tay động chân với mãi thế!
Câu cá còn thể câu hoa chắc?
Em tư câu cá cũng là do dạy mà.
Chu Thừa Hâm xoa mông, dậy theo câu cá.
Chu Thừa Lỗi vẫn trợ thủ cho Giang Hạ như cũ, móc mồi lưỡi câu xong liền đưa cần câu cho Giang Hạ.
Giang Hạ nhận lấy, tùy tay quăng .
Cô hiện tại quăng cần câu quen tay, thể quăng xa.
Chu Thừa Hâm khen ngợi: "Không tồi! Quăng xa đấy."
Giang Hạ : "Em cũng luyện nhiều mới học ."
Lời Chu Thừa Hâm tin, dù chuyện cũng cần quen tay, nhiều khắc .
Anh cầm lấy một chiếc cần câu khác, xổm xuống móc mồi. Mồi còn móc xong, liền thấy Giang Hạ hô: "Chu Thừa Lỗi, hình như cá c.ắ.n câu!"
Chu Thừa Hâm: "..."
Nhanh á?
Chu Thừa Lỗi sợ xảy chuyện như , vẫn luôn bên cạnh Giang Hạ canh chừng, nháy mắt liền cầm lấy cần câu.
Chu Thừa Hâm vội vàng dậy, bên cạnh xem.
Chu Thừa Lỗi cẩn thận thu dây.
Khi dây câu càng thu càng ngắn, Chu Thừa Hâm thấy con cá lớn đang sức giãy giụa trong nước biển, trợn to hai mắt:
Cá mú cọp?
Hơn nữa còn nhỏ!
Theo kinh nghiệm của , tuyệt đối mười cân.
Mở bát là vua cá mú cọp, hèn chi bố cứ bảo Giang Hạ vận khí biển !
Bố Chu thấy, kích động hỏi: "Cá gì thế?"
Chu Thừa Hâm nhe răng : "Cá mú cọp, mười cân!"
Bố Chu liền , ha ha..., ông ngay hôm nay thế tài vận cực mà!
Chu Thừa Lỗi: "Anh cả, lấy cái vợt lưới đây."
Chu Thừa Hâm thấy cá giãy giụa dữ dội quá, vội vàng cầm lấy vợt lưới boong tàu, với Giang Hạ: "Tiểu Hạ, em tránh một chút, với A Lỗi đưa cá lên là ."
Chu Thừa Lỗi: "..."
Bố Chu: "..."