Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 114: Lật bàn
Cập nhật lúc: 2025-11-29 01:01:53
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Thừa Lỗi thấy dấu chân , liền hô một tiếng: "Đội trưởng Chu."
Sau đó chỉ tay dấu chân in tường.
Đội trưởng dân quân theo hướng tay Chu Thừa Lỗi, liền thấy dấu chân đó, đúng thì chỉ một nửa dấu chân.
Đội trưởng dân quân liền : "Nhìn vẻ là giày nam, chắc là kẻ phóng hỏa trèo tường bỏ trốn để ."
Phan Đái Đệ xong cũng thấy dấu chân đó, sắc mặt mụ trắng bệch, trong mắt hiện lên vẻ hoảng sợ.
Đội trưởng dân quân: "Bức tường giáp với..."
Mẹ Chu lập tức chỉ Phan Đái Đệ: "Chính là nhà mụ ! Nhà Phan Đái Đệ!"
Đội trưởng dân quân: "Sang nhà bà xem ."
Phan Đái Đệ lắc đầu, trong lòng tuyệt vọng cùng cực, mụ c.ắ.n răng : "Không cần , lửa là do đốt, vì tìm viên trân châu của , nên mới nghĩ cách phóng hỏa để thừa lúc hỗn loạn nhà trộm trân châu."
Chu Thừa Lỗi: "Dấu giày giống giày nam."
Phan Đái Đệ trực tiếp tháo một chiếc giày của : "Mọi thể cầm so sánh."
Chu Thừa Lỗi liếc chiếc giày bẩn thỉu của mụ , về phía đội trưởng dân quân.
Đội trưởng dân quân: "..."
Ông đành cam chịu nhặt chiếc giày rách nát bốc mùi lạ cách mấy mét cũng ngửi thấy lên, đó tới so sánh với nửa dấu chân còn lưu tường rào.
Xong xuôi, ông về phía Chu Thừa Lỗi: "Hoàn khớp."
Chu Thừa Lỗi liền gì thêm, tuy rằng vẫn còn một điểm đáng ngờ, ví dụ như mụ là đàn bà con gái, hình nặng nề như , thể một chân trèo lên tường rào?
nhân chứng, vật chứng đều rành rành, hơn nữa mụ chủ động nhận tội, thì còn liên quan gì đến khác nữa.
Chu Thừa Lỗi thấy nhiều , nhiều việc như , quán (tù) cũng giống như nhà xác, sớm muộn gì cũng kẻ hối hận, kẻ .
Chu Thừa Lỗi : "Đội trưởng, trong nhà xem thử, xem còn mất mát thứ gì nữa ."
Đội trưởng dân quân : "Được, cùng !"
"Vâng." Chu Thừa Lỗi đáp lời, dẫn ông trong nhà xem xét khắp nơi.
Bố Chu và Chu cũng vội vàng chạy nhà.
Chu Thừa Lỗi cùng đội trưởng dân quân xem xét một lượt trong phòng, ngoại trừ gói b.ăn.g v.ệ si.nh , những thứ khác đều mất.
Đồ vật quý giá khi biển Chu Thừa Lỗi đều sẽ khóa kỹ trong tủ quần áo.
Đội trưởng dân quân kiểm tra xong, liền giải Phan Đái Đệ lúc im thin thít rời .
Người trong thôn thổn thức thôi, náo nhiệt để xem, dân làng ai nấy đều kìm mà theo xem náo nhiệt, khéo giờ nhiều mới ăn cơm xong, đang rảnh rỗi.
Giang Hạ nhớ tới còn hơn hai trăm cân cá nục cần sạch, liền gọi ba thím giúp cá.
"Ba thím ơi, nhà cháu hơn hai trăm cân cá nục cần sạch, một đồng một , các thím ạ?"
Ba lập tức : "Làm chứ!"
"Thím cũng !"
"Làm!"
Giang Hạ : "Vậy ạ, 7 giờ rưỡi bắt đầu nhé, nhưng cần tự chuẩn d.a.o thớt, lát nữa các thím qua nhé!"
Giang Hạ tính thuê năm , tính cả bà cụ hàng xóm và con dâu bà là cô Hà Hạnh Hoàn.
Năm , hơn hai trăm cân cá, mỗi 50 cân, chắc một tiếng là xong, cộng thêm phơi phóng, nửa tiếng nữa.
Ba đồng ý: "Được! Vậy bây giờ bọn thím về nhà lấy d.a.o và thớt."
Hai trăm cân cá, ba cùng , đều là những một phút thể sạch vài con cá, chắc một tiếng là xong .
Khoảng một tiếng đồng hồ là kiếm một đồng, ai mà chẳng ?
Chờ hết, bà cụ hàng xóm mới : "Được , chuyện cháy nhà là do , thể trách trẻ con, các cháu cũng đừng mắng mỏ bọn trẻ nữa, hôm nay chúng nó cũng sợ lắm . Nhà bà nấu cơm xong , mau qua đây ăn cơm ! Bà thấy con bé Chu Chu còn tới bệ bếp mà đòi nấu cơm cho các cháu, nên nấu luôn một thể."
Ông cụ hàng xóm cũng : " đấy, đều qua nhà ăn cơm, nấu xong cả !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-114-lat-ban.html.]
Trong lòng Giang Hạ cảm kích: "Thế thì ngại quá ạ? Phiền ông bà quá."
Mẹ Chu và bố Chu đều ngượng ngùng: "Thế phiền ông bà quá!"
Bà cụ híp mắt: "Phiền cái gì mà phiền? Chẳng lẽ nhà cần nấu cơm ? Tiện tay thôi mà, mau cất đồ đạc , qua nhà ăn cơm! Đừng khách sáo với , lằng nhằng mãi, ăn cơm xong các cháu còn dọn dẹp nhà bếp, còn cá, bận rộn lắm đấy. Thừa Hâm hai bố con cháu cũng qua luôn !"
Trong lòng Chu Thừa Hâm đang nín một bụng lửa, nhưng vẫn : "Thôi ạ, cháu với Văn Quang về nhà ăn, A Hoa chắc nấu cơm xong !"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Bà cụ : "Được, tùy cháu. Mọi mau thu dọn qua nhà ăn cơm !"
Cả nhà đáp lời, vội vàng dọn dẹp đồ đạc trong sân.
Mẹ Chu dặn dò con trai cả và cháu đích tôn cũng mau về nhà ăn cơm, thuận tiện đưa thùng cá cho .
Chu Thừa Hâm thật sự ngại ngùng, khuôn mặt đen sạm cũng đỏ lên, đáp lời, nhận lấy thùng cá dắt con trai về nhà.
Giang Hạ bảo Chu Thừa Lỗi cất kỹ khối bạc , thuận tiện bảo lấy một túi đồ ăn vặt lát nữa mang sang nhà bà cụ hàng xóm.
Sân và nhà bếp lộn xộn, cô liền cầm ba con cá cam sang nhà bà cụ xử lý, vốn dĩ hai con định biếu nhà bà cụ, để đến mai thì còn tươi, Giang Hạ dứt khoát sashimi ăn chung luôn, tổng cộng mười mấy cân cá, đầy ắp hai đĩa lớn.
Chẳng bao lâu Chu Thừa Lỗi mang theo một bình rượu và một túi đồ ăn vặt, Chu xách một giỏ trứng gà, bố Chu xách một bao tải hàu sống sang.
Bà cụ thấy họ mang nhiều đồ sang như , mắng cho một trận.
Giang Hạ ha hả xoa đầu Chu Hiệt: "Biếu ạ!"
Chu Hiệt ôm túi đồ ăn vặt Chu Thừa Lỗi cho, nghiêm trang : "Cảm ơn cháu trai, cháu dâu!"
Chu Thừa Lỗi: "..."
Chu Vĩnh Quốc chỉ chai Mao Đài trong tay Chu Thừa Lỗi: "Cháu ngoan, cái là biếu ông nội đây đúng !"
Chu Thừa Lỗi đen mặt.
Cả hai nhà đều bật .
~
Đầu bên , Chu Thừa Hâm mặt đen sì, dắt con trai đường về nhà.
Nhịn cả quãng đường, cuối cùng vẫn nhịn , khi sắp đến cửa nhà, hỏi con trai: "Trưa nay Chu Chu ăn cơm ở ?"
Trong lòng Chu Văn Quang thót một cái, im lặng một lúc mới : "Chắc là ở nhà bà cụ hàng xóm ạ."
A! Chu Chu chính là con côi của em ba !
Điền Thải Hoa cô lắm!
"Hôm nay là con bảo con qua bên nấu cơm ?"
Chu Văn Quang im lặng một hồi, dám giấu giếm, thấp giọng : "Con tự qua ạ."
Cậu bé thấy qua, bố dặn dò , nên mới cố ý qua nấu cơm, ai ngờ xảy chuyện như .
Chu Văn Quang nhịn : "Mẹ con chắc là quên mất thôi, bố ơi, bố đừng trách ."
Quên mất! Chu Thừa Hâm xong càng giận!
Điền Thải Hoa còn thể quá đáng hơn nữa ?
Bọn họ ngày thường biển, đều là qua giúp nấu nướng, tưới rau, cho gà cho lợn ăn, tất cả việc nhà đều giúp , Điền Thải Hoa quá đáng như ?
Cô nếu , thì tự thể , thì hôm nay cô cũng đừng gọi sang giúp nhà đẻ cô lợp mái ngói!
Anh coi bố chị em cô như bố chị em ruột, cô coi bố em là cái gì?
"Chuyện con đừng quản!" Chu Thừa Hâm đùng đùng nổi giận xách thùng cá, sải bước nhà.
Anh xưa nay tính tình cực , thật sự nhịn nổi nữa.
Thật sự là càng ngày càng thể thống gì!
Vào cửa nhà, Điền Thải Hoa cùng ba đứa con đang ăn cơm, thấy hai bố con về, tức tối : "Về muộn thế, còn tưởng hai bố con ăn cơm mới về chứ! Sao thế? Từng từng hăm hở chạy giúp việc, mà chẳng ai giữ các ăn cơm ?"
Chu Thừa Hâm tiến lên trực tiếp hất tung bàn ăn.
Không sống t.ử tế nữa, thì đừng sống nữa!