Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 107: May mắn thay, Chu Thừa Lỗi không ngốc như vậy

Cập nhật lúc: 2025-11-28 13:35:00
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bố Chu con trai thương vợ, ông thấy thì vui mừng, híp mắt : "Yên tâm, bố bắt Tiểu Hạ kéo lưới , bố chỉ gọi con bé đây sờ sờ lưới thôi. Vận khí của con bé mà."

 

Nếu sợ con trai nghĩ già mà đắn, bố Chu toạc : Tốt nhất là con cầm tay Tiểu Hạ cùng kéo lưới .

 

Chu Thừa Lỗi suýt chút nữa thì trợn trắng mắt với bố .

 

Bố càng ngày càng mê tín !

 

Giang Hạ chỉ cảm thấy gần đây bố Chu chút đáng yêu, cô vẫn lời đến bên cạnh Chu Thừa Lỗi, đưa tay kéo nhẹ tấm lưới đ.á.n.h cá.

 

Người già mê tín, cô chẳng qua chỉ cần động ngón tay là thể khiến ông vui lòng, cớ ?

 

Chu Thừa Lỗi đưa tay đỡ cô, sóng biển lớn, thuyền chòng chành, sợ cô vững ngã xuống biển. Đợi cô kéo lưới một cái tượng trưng xong, liền : "Anh với bố kéo lưới là , cần em giúp ."

 

"Vâng." Giang Hạ đáp lời tránh sang một bên, để tránh cản trở và bố Chu kéo lưới.

 

Chu Thừa Lỗi đỡ cô vài bước, xác định cô vững vàng mới buông tay .

 

Sau đó hai cha con hợp sức kéo lưới.

 

Rất nặng!

 

Nặng đến mức bố Chu nghiến chặt răng mà vẫn kéo lên nổi!

 

Nặng đến mức cơ bắp đôi chân dài của Chu Thừa Lỗi căng cứng, gân xanh cánh tay nổi lên cuồn cuộn.

 

càng nặng, hai càng cao hứng.

 

Càng nặng chứng tỏ càng nhiều cá mà!

 

Giang Hạ và Chu thấy đều tới bên cạnh hai để giúp một tay.

 

Vất vả lắm bốn mới kéo một túi lưới to đùng lên thuyền.

 

Đổ , cá thu, cá cam (chương hồng cá), phủ kín bộ boong tàu, chất đống như một ngọn núi nhỏ!

 

Còn hai con cá đuối (cá ma quỷ).

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Mẹ Chu kích động : "Không là con cá đuối mà Tiểu Hạ câu chui lưới đấy chứ?"

 

Chu Thừa Lỗi lật lật xem hai con cá đuối: " là nó ."

 

Bố Chu: "Bố thoát khỏi thiên la địa võng của chúng mà, mẻ lưới kiểu gì cũng 300 cân!"

 

Chu Thừa Lỗi cảm thấy chắc chắn còn hơn thế, bởi vì quá nặng.

 

Giang Hạ và Chu tranh thủ thời gian phân loại cá.

 

Chu Thừa Lỗi hỏi: "Bố, giờ đảo luôn chứ?"

 

Bố Chu đồng hồ, "Mới hơn 10 giờ, kéo thêm một mẻ nữa hẵng đảo nấu đồ ăn, Tiểu Hạ thấy thế nào?"

 

Giang Hạ: "Được ạ."

 

Chu Thừa Lỗi về phía Giang Hạ: "Em đói ?"

 

Kéo thêm một mẻ nữa thì cũng đến một giờ chiều.

 

Giang Hạ: "Em vẫn , mang theo trứng luộc mà? Hơn nữa em cũng mang theo ít bánh quy và sô cô la, đói thì ăn lót chút. Bây giờ mà đảo nấu nướng thì cũng sớm, chi bằng kéo thêm mẻ nữa, kiếm thêm chút tiền."

 

Bố Chu cực kỳ tán thành: " đấy!"

 

Chu Thừa Lỗi liền chiều theo ý .

 

Bố Chu : "Tiểu Hạ, con thả lưới với thằng Lỗi , phân loại cá cần vội."

 

"Vâng ạ."

 

Thế là hai vợ chồng cùng thả lưới.

 

Thả lưới xong, Giang Hạ và Chu Thừa Lỗi phân loại cá, cả thuyền cá đang chờ, tranh thủ thời gian.

 

Hai tiếng , nữa thu lưới. Mẻ lưới cũng nhiều cá, cộng cũng hơn hai trăm cân, chẳng qua cá tạp chiếm đa , thượng vàng hạ cám cái gì cũng .

 

Nhiều nhất là cá phèn và cá thu, còn cá bơn, cá vược biển, cá nục, bạch tuộc đỏ, cá hố, mực ống, tôm, mực nang... boong tàu mực phun đen kịt.

 

Tóm nhiều chủng loại, loại Giang Hạ còn chẳng tên, thậm chí còn cả một con rắn biển!

 

Chu Thừa Lỗi sợ Giang Hạ sợ hãi nên tóm lấy nó ném xuống biển .

 

Giang Hạ thấy lúc bắt nó, cũng giật hoảng sợ, đống cá chút dám động tay phân loại.

 

sợ thì sợ, việc vẫn , hơn nữa Chu Thừa Lỗi đang ở ngay bên cạnh cô, nên Giang Hạ cũng bớt sợ hơn nhiều.

 

Đang phân loại, Chu Thừa Lỗi ném một con cá độc về biển, đó bắt một con cá dưa bỏ thùng.

 

Giang Hạ đột nhiên thấy con cá dưa , tưởng là rắn, phen giật .

 

Chẳng bao lâu , thuyền đến đảo.

 

Thuyền neo xong, Chu Thừa Lỗi xuống thuyền , vươn tay về phía Giang Hạ: "Nhảy xuống , đỡ em."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-107-may-man-thay-chu-thua-loi-khong-ngoc-nhu-vay.html.]

 

Giang Hạ do dự, nhảy thẳng xuống, nhào lòng .

 

Chu Thừa Lỗi nữa vững vàng đón Giang Hạ, đó ôm cô đặt lên bãi cát.

 

Thuyền của Chu Binh Cường cũng lái theo tới nơi.

 

Ôn Uyển và Chu Quốc Hoa đều thu hết màn trong mắt.

 

Ôn Uyển chỉ cảm thấy chướng mắt: Giang Hạ đúng là giỏi màu, xuống thuyền cũng ôm.

 

Chu Quốc Hoa thầm nghĩ: Lát nữa cũng đỡ Ôn Uyển như thế.

 

Chu Quốc Hoa với Chu Thừa Lỗi: "Thừa Lỗi, bọn lâu lắm tới đảo , cạy ít hàu sống về ăn, ngại bọn theo chứ?"

 

Chu Thừa Lỗi đặt Giang Hạ xuống xong, đầu đón nồi nhôm, thùng nước mà bố Chu đưa xuống.

 

Anh nhận lấy thùng nước ngọt sạch bố Chu thả xuống, nhạt giọng : "Đảo cũng nhà , gì mà để ý."

 

Chu Quốc Hoa ha hả: "Vậy thì ! Các đây là ăn cơm trưa, định nấu ăn đảo ?"

 

"Ừ. Các ăn ?"

 

"Có chứ, bọn mang theo cơm, ăn thuyền."

 

Chu Thừa Lỗi để ý đến nữa, tìm đá để kê bếp.

 

Chờ Chu Binh Cường neo thuyền xong, Chu Quốc Hoa dẫn đầu nhảy xuống, vươn tay về phía Ôn Uyển: "Tiểu Uyển, đây, em nhảy xuống , đỡ em."

 

Ôn Uyển: "Không cần . Em tự nhảy xuống ."

 

Chu Quốc Hoa kiên trì : "Chỗ nước sâu, em nhảy xuống sẽ ướt quần áo. Hơn nữa cao như , trẹo chân thì ?"

 

Ôn Uyển lúc mới chần chờ, cô sợ trẹo chân thật, bèn : "Anh đưa tay cho em, em mượn lực một chút là ."

 

Chu Quốc Hoa liền giơ cao một cánh tay cho cô mượn lực.

 

Lúc Ôn Uyển nhảy xuống, đang định nắm lấy tay để hoãn xung lực một chút, Chu Quốc Hoa đưa tay trực tiếp ôm lấy cô !

 

Kết quả, lực va chạm quá lớn, cả hai đều ngã nhào, ngã thẳng xuống nước.

 

Bắn lên một bãi bọt nước lớn, gây tiếng động nhỏ.

 

Giang Hạ và Chu Thừa Lỗi đều sang.

 

Cả hai đều rơi xuống nước, Ôn Uyển cả đè lên Chu Quốc Hoa.

 

Chu Binh Cường thấy tiếng "ùm", ngó đầu : Chỉ cảm thấy hai đứa ngu nỡ !

 

Chu Quốc Hoa vội vàng bò dậy, đỡ Ôn Uyển lên: "Xin , nghĩ là em nặng thế!"

 

"..."

 

Ôn Uyển dậy xong, bực bội hất tay : "Đừng chạm !"

 

nặng?

 

gầy hơn Giang Hạ bao nhiêu, cũng chẳng cao bằng Giang Hạ, mà nặng ?

 

Chu Thừa Lỗi đỡ Giang Hạ, đến cái lắc lư cũng .

 

Rõ ràng là sức bằng , còn tự lượng sức đỡ cô, đỡ nổi còn chê cô nặng.

 

So sánh như , Ôn Uyển cảm thấy Chu Thừa Lỗi đúng là thật!

 

Giang Hạ suýt chút nữa thì bật thành tiếng, đứa nhỏ cũng quá thật thà .

 

Nếu Chu Thừa Lỗi mà chuyện như , còn lời ngu ngốc như thế, Giang Hạ cảm thấy cô cũng sẽ tức điên lên.

 

May mắn , Chu Thừa Lỗi ngốc như .

 

Chu Quốc Hoa thấy Ôn Uyển giận liền vội : "Xin mà, cũng sẽ thành thế . Trên thuyền chuẩn thêm một bộ quần áo, lên lấy cho em nhé?"

 

Hắn thấy Chu Thừa Lỗi đỡ Giang Hạ nhẹ nhàng, tưởng là dễ dàng lắm, thật ngờ thành thế .

 

"Không cần!" Ôn Uyển đùng đùng nổi giận về phía bãi cát, đó phát hiện Giang Hạ đang , lý trí nháy mắt về, giọng điệu dịu : "Không , cần , dù lát nữa cũng xuống nước, cả, hơn nữa trời nóng, quần áo ướt càng mát mẻ."

 

Tức c.h.ế.t mất! Vốn dĩ rơi xuống biển lúc nãy ướt một , vất vả lắm mới khô một chút, giờ ướt nhẹp!

 

mà thôi, lát nữa còn xuống đáy nước tìm trân châu, ướt thì ướt.

 

Nghĩ đến đây, Ôn Uyển : "Hòn đảo hình như lớn, chúng xem xung quanh !"

 

thấy tư thế của Chu Thừa Lỗi và Giang Hạ giống như dã ngoại ăn uống đảo?

 

Vậy thì khéo, bọn họ tranh thủ thời gian xem xét xung quanh, thứ gì đều thể nhặt .

 

Chu Quốc Hoa tự nhiên ý kiến, hai liền tránh thám hiểm đảo.

 

Ôn Uyển mới vài bước liền cảm thấy chân gì là lạ.

 

 

Loading...