Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 106: Cá hôm nay hơi lợi hại

Cập nhật lúc: 2025-11-28 13:34:59
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ôn Uyển ở thuyền thấy Giang Hạ câu một con cá đuối, đó nó bay mất, Giang Hạ còn suýt chút nữa rơi xuống thuyền.

 

Tuy rằng nên, nhưng trong đáy lòng Ôn Uyển vẫn nhịn trộm vui vẻ một chút.

 

may mắn ? Cũng chỉ đến thế mà thôi!

 

Cá lớn đến tay còn bay mất!

 

Ý nghĩ dứt, cô cảm giác cá c.ắ.n câu!

 

Hơn nữa lực kéo khá lớn, cảm giác là cá to.

 

Trong lòng Ôn Uyển vui vẻ, sợ giống như Giang Hạ , vội : "Chu Quốc Hoa, mau đây giúp em, cá c.ắ.n câu! Nhanh lên!"

 

sắp cầm nổi cần câu nữa .

 

Chu Quốc Hoa cầu còn , vội vàng nửa ôm cô lòng, cùng kéo cá lên.

 

Đáy lòng Ôn Uyển phản cảm, theo bản năng tránh né sự tiếp xúc của .

 

Kết quả cả con cá trong biển lôi mạnh một cái, "ùm" một tiếng, rơi tõm xuống biển!

 

Chu Quốc Hoa tay mắt lanh lẹ đưa tay giữ c.h.ặ.t t.a.y cô , đáng tiếc cũng vô phương cứu vãn, chính cũng theo đà "ùm" một tiếng rơi xuống biển rộng.

 

Sau đó Giang Hạ và Chu Thừa Lỗi hẹn mà cùng đầu , thấy chính là cảnh hai kẻ rơi xuống biển.

 

Giang Hạ còn sợ hãi: "Cá hôm nay lợi hại đấy!"

 

"Ừ." Chu Thừa Lỗi nắm lấy cổ tay cô buông, thoáng qua hai đang vùng vẫy trong nước, thấy Chu Quốc Hoa nhanh chóng phản ứng , bơi về phía Ôn Uyển đang chới với, liền cần xuống nước cứu .

 

Đã biển đ.á.n.h cá thì chẳng ai là bơi.

 

Trẻ con trong thôn đa từ nhỏ học bơi lội.

 

Ôn Uyển cũng bơi, chỉ là mới rơi xuống biển nên chút hoảng loạn mà thôi.

 

Chu Binh Cường đang lái thuyền cũng ngây , khi phản ứng , ông chỉ thể dừng thuyền, ném một cái phao bơi lớn màu đen cùng dây thừng xuống, kéo hai lên.

 

Vất vả lắm mới kéo cả hai lên.

 

Chu Binh Cường nghĩ đến việc đang kéo lưới!

 

Khi đang kéo lưới, nếu thuyền đ.á.n.h cá dừng , lưới đ.á.n.h cá sẽ chìm xuống.

 

Chìm xuống thì khả năng sẽ đá ngầm đáy biển móc rách.

 

Ông cũng chẳng màng đến hai đang ướt sũng, vội vàng thu lưới!

 

Thuyền nhà Chu Binh Cường thiết thu lưới, việc thu lưới nhẹ nhàng hơn nhiều.

 

kẹt , thu một nửa thì thu nổi nữa!

 

Chu Binh Cường động thủ kéo, nhưng kéo đến thoát lực cũng chẳng ăn thua.

 

Chu Quốc Hoa tới: "Bị móc ạ?"

 

Chu Binh Cường đang một bụng tức tối chỗ phát tác, mắng: "Người mù cũng , còn cần hỏi!"

 

Chu Quốc Hoa: "..."

 

Ôn Uyển hồn , cũng tới: "Là đá ngầm nước móc ? Có cần xuống nước xem thử, gỡ chỗ mắc ."

 

Lúc Ôn Uyển thật sự là đ.â.m đầu họng súng, Chu Binh Cường tức giận : "Được lắm! Cô xuống nước mà xem, cô xuống nước mà gỡ cái chỗ mắc đó lên ."

 

Quả nhiên, mang phụ nữ biển thì chẳng chuyện gì lành.

 

"..." Ôn Uyển ngập ngừng một chút, thấp giọng : "Cháu bơi giỏi lắm."

 

Đáy lòng Ôn Uyển khó tránh khỏi chút tủi , chuyện cũng liên quan đến cô , đó là tai nạn, nếu Chu Quốc Hoa ăn đậu hủ của cô thì cũng sẽ như , ông dựa cái gì mà quát cô ?

 

Quả thực thể hiểu nổi!

 

Lại , cô theo biển là để dẫn bọn họ tìm trai ngọc, nợ nần gì bọn họ.

 

Chu Quốc Hoa cũng cảm thấy bố hung dữ, chỉ là tai nạn, ai mà thế, Ôn Uyển đều dọa sợ , liền : "Bố, là con xuống xem thử, mắc sâu lắm."

 

Nếu quá sâu, áp lực đáy nước cực lớn, hơn nữa cũng nín thở lâu như , tự nhiên cũng thể xuống.

 

Chu Binh Cường tức đến mức lười chuyện, trực tiếp bỏ luôn cả tấm lưới.

 

May mắn thuyền còn một tấm lưới dự phòng khác, bằng hôm nay coi như công cốc biển một chuyến.

 

Chỉ là chút xót ruột, tấm lưới đ.á.n.h cá vẫn còn mới, hơn nữa một tấm lưới cũng ít tiền.

 

Thật sự thể mang phụ nữ biển!

 

Đây là thuyền mới nữa chứ, chỉ sợ mang đến đen đủi cho thuyền, Chu Binh Cường hối hận đứt ruột.

 

Ông lời của Chu Vĩnh Phúc !

 

Nói cái gì mà mang con dâu biển vận khí , vợ chồng đồng lòng tát biển Đông cũng cạn.

 

Toàn láo!

 

Cũng chỉ Chu Thừa Lỗi đỏ, cưới cô vợ phúc khí.

 

mà, ai cũng vận khí biển như Giang Hạ, cũng phụ nữ nào cũng vượng phu.

 

Về tuyệt đối mang phụ nữ lên thuyền.

 

Chu Quốc Hoa vội vàng lấy lưới dự phòng thả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-106-ca-hom-nay-hoi-loi-hai.html.]

 

Chu Binh Cường lái thuyền tiếp tục kéo lưới.

 

Thuyền vẫn luôn di chuyển, thuyền nhà họ Chu ngày càng cách xa thuyền nhà Chu Binh Cường.

 

Giang Hạ cá c.ắ.n câu, câu một con cá tráp vây vàng.

 

Cũng là một con cá to, dài 30 cm, nặng tầm bảy cân.

 

Loài cá giống cá trích, khác biệt lớn nhất chính là vây cá, vây bụng và thùy vây đuôi màu vàng.

 

Loài cá thuộc loại cá thượng đẳng, thịt non mịn, thơm ngon, ăn tươi ướp muối phơi khô đều mỹ vị.

 

Con chắc thể bán bảy tám đồng.

 

Giang Hạ chờ Chu Thừa Lỗi gỡ cá xuống, cô thấy thuyền Chu Binh Cường vẫn bất động, nhịn : "Người cứu lên ? Sẽ xảy chuyện gì chứ?"

 

Chu Thừa Lỗi nãy thấy cứu lên, "Người , chắc là lưới chìm xuống đáy, vật gì móc ."

 

"Vậy bây giờ? Phải xuống biển gỡ ?"

 

"Xuống gỡ quá nguy hiểm, đa sẽ chọn bỏ lưới."

 

"Ồ."

 

Chu Thừa Lỗi nhận lấy cá, móc mồi xong xuôi thì đưa cho Giang Hạ.

 

Giang Hạ tùy ý quăng xuống biển.

 

Chiếc thuyền lưới đ.á.n.h cá xong, bắt đầu kéo lưới , Chu Quốc Hoa hỏi Ôn Uyển: "Còn câu cá nữa ?"

 

Ôn Uyển là chịu thua, rửa sạch nỗi nhục đó, gật đầu: "Có!"

 

May mắn , cuối cùng cũng một con cá bình thường c.ắ.n câu!

 

Ôn Uyển câu một con cá thu.

 

Cá thu hình thể to lớn, đớp mồi dũng mãnh, cảm giác câu kích thích, Ôn Uyển còn tưởng câu cá lớn.

 

Có điều cũng nhỏ, tầm ba cân.

 

Ôn Uyển theo bản năng về phía chiếc thuyền cách đó xa, Chu Binh Cường đuổi theo thuyền Giang Hạ bọn họ.

 

Hai chiếc thuyền cách xa gần, vặn thể thấy lờ mờ động tĩnh của đối phương.

 

Lúc Giang Hạ cũng cá c.ắ.n câu, đồng dạng là một con cá thu.

 

Chỉ là con của Giang Hạ qua thấy dài, Chu Thừa Lỗi dìu trong nước biển một lúc lâu, mãi đến khi nó còn sức giãy giụa mới lôi lên thuyền.

 

Chu Binh Cường cũng thấy!

 

Ông nghĩ đến con cá bát nháo mà Ôn Uyển mới câu lên.

 

Không so sánh thì đau thương!

 

Một con ước chừng ba cân, một con ước chừng 30 cân.

 

Ông nhịn nghĩ, vận khí biển của đối tượng con trai hình như chẳng cả, cưới cô về nhà thật sự ?

 

Chu Quốc Hoa hề , còn khen một câu: "Con cá to thật, Tiểu Uyển em giỏi quá!"

 

Ôn Uyển chỉ cảm thấy hổ, trong lòng ấm ức c.h.ế.t!

 

Sao Giang Hạ lúc nào cũng câu cá to thế? Chẳng lẽ vận khí của thật sự bằng cô ?

 

Có khi nào là vấn đề ở cần câu và mồi câu ?

 

Nếu là như , cô còn câu kéo cái gì nữa? Câu tiếp cũng chỉ mất mặt hổ.

 

Chu Quốc Hoa lúc hỏi: "Còn câu nữa ?"

 

"Thôi, em câu cá, hơn nữa em còn sách." Ôn Uyển tự rước lấy nhục, cô góc cầm sách lên xem.

 

Mà tiếp theo đó, Giang Hạ câu một con cá bàng chài, màu sắc , xanh lam pha lục, câu một con cá vược biển, một con cá bò da.

 

Mấy con cá đều lớn, tầm hơn một cân.

 

Cuối cùng câu một con cá cam, bảy tám cân, coi là cá lớn.

 

Giang Hạ : "Con mang về nhà ăn , em ăn sashimi cá cam."

 

Chu Thừa Lỗi cẩn thận gỡ cá xuống, đáp lời: "Được."

 

Lúc , đến giờ hai chiếc thuyền thu lưới.

 

Bố Chu với hai : "Đừng câu nữa, đến giờ thu lưới !"

 

Giang Hạ đáp: "Vâng ạ."

 

Chu Thừa Lỗi liền buông cần câu qua.

 

Bố Chu vẫy tay với Giang Hạ: "Tiểu Hạ, con cũng qua giúp thu lưới ."

 

Chu Thừa Lỗi liền : "Không cần ."

 

Bố thế nhỉ?

 

Không thấy Giang Hạ tay chân khẳng khiu ?

 

đến sức lực của còn gần như chịu nổi, mảnh mai c.h.ế.t, thì sức mà thu lưới?

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Loading...