Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 105: Cá bay

Cập nhật lúc: 2025-11-28 13:34:58
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AsVul7anR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ôn Uyển cũng câu một con cá lớn!

 

Con cá giãy giụa mạnh trong nước, cần câu sắp cầm vững nữa!

 

"Chu Quốc Hoa, mau đây giúp em!"

 

Chu Quốc Hoa vội vàng nắm lấy cần câu.

 

Chu Quốc Hoa thấy cá trong nước, sắc mặt liền đổi, "Cá mặt trăng, mau thả , đừng câu lên!"

 

Hắn trực tiếp cắt đứt dây câu, thả cá .

 

Sắc mặt Ôn Uyển biến đổi.

 

Sắc mặt Chu Binh Cường cũng chút khó coi, thật là đen đủi!

 

Chu Quốc Hoa an ủi: "Không , chẳng câu lên ? Câu lên cũng cả, phong kiến mê tín tin . Chúng tiếp tục câu, còn một cái cần cũ nữa. Nhanh như cá, cũng là vận may!"

 

Khóe miệng Chu Binh Cường giật giật: "Ha ha, cái vận may cũng chẳng ai bằng! Loại cá hiếm khi thấy con to như thế!"

 

Ôn Uyển: "..."

 

Chu Quốc Hoa cầm cần câu cũ vội hòa giải: "Chứng tỏ vận khí , tiếp tục, tiếp tục, con tiếp theo nhất định hơn, to hơn."

 

Chu Binh Cường nỡ thẳng, liền sang thuyền của Giang Hạ.

 

Lúc , bố Chu và Chu Thừa Lỗi cũng đang thu lưới.

 

Trái tim Chu Binh Cường loáng thoáng treo lên.

 

Bố Chu kéo lưới đ.á.n.h cá lên, nhướng mày: "Mẻ lưới tuyệt đối trúng đậm!"

 

Hiện tại ông quá quen thuộc với cảm giác tay khi trúng đậm !

 

"Bố đoán chắc chắn 200 cân." Ông vui vẻ bồi thêm một câu.

 

Chu Thừa Lỗi cảm thấy chỉ thế.

 

Mẻ lưới hai cha con kéo vất vả.

 

Kéo lên xong, phát hiện mẻ cá lượng tính là nhiều, nhưng hai con cá cam cực lớn.

 

To ngang ngửa con Giang Hạ câu , còn đều là tôm cá tạp.

 

Hèn chi nặng như , một con cá cam nặng cả trăm cân, hai con là hai trăm cân, cộng thêm tôm cá tạp khác, còn trọng lượng nước biển, kéo lên chắc cũng gần 300 cân.

 

Giang Hạ: "Hôm nay đúng là vận đỏ, thế mà gặp ba con vua cá cam."

 

Chu Thừa Lỗi: "Loài cá thích bơi thành đàn ba con."

 

Mẹ Chu ba con vua cá cam dài ngoằng ngay ngắn boong tàu, ha hả: "Phát tài! Phát tài !"

 

Bố Chu cũng cảm thấy phát tài, biển mới hơn hai tiếng đồng hồ mà nắm chắc hơn 300 đồng trong tay!

 

Ông thấy nhiều cá tạp lắm, liền với Chu: "Bà phân loại cá , để Tiểu Hạ tiếp tục câu cá? Con bé đang đỏ vận."

 

Mẹ Chu nào đồng ý, câu thêm một con cá là kiếm thêm mấy hào, lỡ câu cá lớn thì phát tài!

 

ha hả : "Được, tí cá , cần hai phân loại , loáng cái là xong. Tiểu Hạ, con câu cá !"

 

Chu Thừa Lỗi thả lưới.

 

Bố Chu thấy thả lưới một , : "Tiểu Hạ, là con cũng giúp thả lưới ?"

 

Giang Hạ: "???"

 

Thả lưới nhẹ nhàng như mà còn cần giúp đỡ á?

 

Bố Chu thấy mắt cô mang theo nghi hoặc, liền : "Vợ chồng đồng lòng, tát biển Đông cũng cạn, hai vợ chồng các con cùng thả lưới, bố cảm thấy mẻ càng trúng đậm hơn!"

 

Giang Hạ: "..."

 

Câu "Vợ chồng đồng lòng, tát biển Đông cũng cạn" là dùng như ?

 

Giang Hạ vẫn lời qua thả lưới, dù học cũng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-105-ca-bay.html.]

Giang Hạ về phía đuôi thuyền đến bên cạnh Chu Thừa Lỗi: "Để em thử xem?"

 

"Lại đây." Chu Thừa Lỗi nghiêng , để cô , phía cô đưa tay dạy cô thả lưới.

 

Chu Thừa Lỗi tay dài chân dài, tư thế cũng ảnh hưởng động tác thả lưới của , chẳng qua như giống như đang ôm Giang Hạ lòng.

 

Sự thật cũng gần như thế, Giang Hạ cả vòng trong ngực, lưng dán lồng n.g.ự.c rắn chắc của .

 

Chẳng qua Chu Thừa Lỗi nghiêm túc dạy, Giang Hạ liền nghiêm túc , cũng để ý đến việc hai giờ phút đang mật.

 

Bố Chu lái thuyền, hai ân ái mật, thầm: Hôm nay hương khói thơm ngọt như thế, kiểu gì cũng xứng đáng trúng đậm một mẻ!

 

Mẹ Chu hai coi như chốn , đột nhiên chút hiểu ông già nhà bà bảo chỉ là một tấm bài vị.

 

Giang Hạ cùng Chu Thừa Lỗi thả lưới xong liền câu cá.

 

Vẫn là Chu Thừa Lỗi mắc mồi cho cô, cô chỉ cần cầm cần câu quăng mồi .

 

Tay của Giang Hạ đúng là bàn tay vàng.

 

Hôm nay lẽ cô đặc biệt duyên với cá lớn, đến năm phút, cô câu một con cá lớn, là cá đuối.

 

Chính là loại cá sẽ bay vọt lên khỏi mặt nước, lập tức mất liên hệ, còn suýt chút nữa kéo Giang Hạ xuống nước!

 

May mắn Chu Thừa Lỗi tay mắt lanh lẹ giữ chặt cô.

 

Giang Hạ đ.â.m sầm lồng n.g.ự.c rắn chắc của Chu Thừa Lỗi, cánh tay mạnh mẽ của ôm chặt, tim vẫn còn đập thình thịch: "Con cá lợi hại thật!"

 

Mẹ Chu cũng hoảng sợ, thấy Giang Hạ xong, nhịn chút tiếc nuối: "Tiếc quá, mang cá đuối lắm đấy, gỡ xuống phơi khô, để dành phòng , các con con thể dùng đến."

 

Mang cá đuối còn gọi là bành mang cá, một khu vực coi nó là "thuốc hạ sốt" thiên nhiên, cho nên Chu mới con thể dùng đến.

 

Giang Hạ cũng từng qua, nhưng thứ hình như dễ nhiễm kim loại nặng vượt mức cho phép, cũng đưa sách thuốc, cũng thật .

 

Giang Hạ dân gian nhiều mẹo vặt, bài t.h.u.ố.c cổ truyền, thậm chí mỗi nơi một khác, dùng thấy hiệu quả, dùng thấy hiệu quả, suy cho cùng hiệu quả thì xem đúng bệnh , nhưng thể phủ nhận nhiều mẹo vặt cũng là kết tinh trí tuệ dân lưu truyền hàng ngàn năm.

 

Bố Chu ha hả : "Người , cá chạy thì chạy, con tiếp theo sẽ to hơn! Biết con cá chạy thoát cũng thoát khỏi thiên la địa võng của chúng !"

 

Giang Hạ thu cần câu về, phát hiện lưỡi câu mất tăm, "Mất lưỡi câu ."

 

Chu Thừa Lỗi nhận lấy cần câu trong tay cô, để ý lắm: "Về nhà cái khác là , nhớ buông tay , đừng sống c.h.ế.t nắm chặt cần câu buông."

 

Chỉ cần , mất thuyền cũng chẳng hề gì!

 

Vừa nãy suýt chút nữa dọa c.h.ế.t .

 

Chu Thừa Lỗi hỏi cô: "Còn câu nữa ?"

 

Giang Hạ gật đầu: "Có ạ."

 

Chu Thừa Lỗi đưa một cần câu khác cho cô.

 

Lần , chẳng gì cả, ngay bên cạnh cô, chờ đợi, cô câu.

 

Ánh mặt trời buổi sớm mai rải lên khuôn mặt nhỏ nhắn dịu dàng xinh của cô, hàng mi dài như chiếc quạt nhỏ, đổ xuống một bóng râm, tranh tối tranh sáng.

 

Gió biển khẽ lay động những sợi tóc mai mặt cô, thanh lệ nhu mỹ như đóa sen mới nở.

 

Anh đưa tay vén sợi tóc nghịch ngợm tai, đầu thoáng qua bố Chu Chu, đó nhanh chóng hôn lên má cô một cái.

 

"..."

 

Giang Hạ đang nghiêm túc câu cá, hôn trộm, đầu trừng !

 

Khóe mắt đuôi mày Chu Thừa Lỗi đều là ý , nghiêng , che khuất tầm mắt phía , bàn tay to nắm lấy cổ tay cô, ngón tay thon dài mân mê cục xương nhỏ cổ tay cô, ngón cái nhẹ nhàng xoa nắn.

 

Giang Hạ trừng một cái mặc kệ .

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Ánh mặt trời rải lên hai , in xuống boong tàu bóng dáng đang dựa sát , sự ngọt ngào lời bao quanh, gió biển lồng lộng cũng thổi tan .

 

Khóe miệng Giang Hạ khẽ nhếch, mặt ửng hồng, nghiêm túc mặt biển.

 

Khóe mắt đuôi mày Chu Thừa Lỗi đều là ý , lơ đãng mặt biển.

 

Đột nhiên một tiếng "ùm" rơi xuống nước vang lên, khiến hai hẹn mà cùng sang.

 

 

Loading...