Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Làm Giàu Ở Thập Niên 80 - Chương 104: Vua cá

Cập nhật lúc: 2025-11-28 08:16:13
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Hạ dịch sách, Chu Thừa Lỗi câu cá.

 

Chu Thừa Lỗi phát hiện thuyền đ.á.n.h cá nhà Chu Binh Cường hình như đang theo bọn họ, cũng chẳng thèm để ý.

 

Mẹ Chu nhiều năm biển nên ngó khắp nơi, đều lên tiếng, sợ phiền Giang Hạ.

 

Thuyền chạy một đoạn, Chu Thừa Lỗi liền thả lưới, phát hiện thuyền Chu Binh Cường vẫn theo.

 

Anh nhàn nhạt liếc mắt một cái mặc kệ.

 

Bố Chu cũng phát hiện thuyền bám theo: "Đó là thuyền nhà ai ?"

 

Trời còn tối đen, ông rõ.

 

Chu Thừa Lỗi khả năng đêm cực liền : "Chiếc thuyền mới nhà chú Cường."

 

Bố Chu nhíu mày: "Hắn gì? Sợ thấy mấy ngày nay chúng kiếm nhiều, cố ý theo đấy chứ?"

 

Mẹ Chu: "Chắc chắn là ! Quá hổ!"

 

Mẹ Chu nếu sợ ồn Giang Hạ dịch sách thì c.h.ử.i ầm lên !

 

thể ồn Giang Hạ, một quyển sách tận 50 đồng, xì xà xì xồ với nước ngoài vài câu là kiếm 500 đồng .

 

Quá lợi hại.

 

Giang Hạ xong cũng dậy thoáng qua.

 

Chu Thừa Lỗi thản nhiên : "Không cần để ý đến họ."

 

Biển cả là của nhà nước, khác thì đó.

 

Mẹ Chu: " hôm nay chúng còn đảo xem trai ngọc ? Còn , họ phát hiện thì thế nào? Mẹ biển là để cạy hàu sống ở đảo đó mà."

 

Giang Hạ nhớ đến tình tiết trong sách liền : "Chắc họ chúng nhặt trai ngọc ."

 

Mẹ Chu chút khó tin: "Sao thể, họ ?"

 

Giang Hạ: "Mẹ, vứt đống vỏ sò đó ở ? Lúc vứt gặp họ ?"

 

Mẹ Chu vứt vỏ sò xuống biển mà!

 

Sau đó bà nhớ lúc vứt thấy bóng dáng Ôn Uyển, "Phi! Cái con gà toi đó! Nhất định là nó thấy !! Vậy bây giờ? Chúng còn hòn đảo ?"

 

Chu Thừa Lỗi: "Hôm qua cả chẳng , cũng trai ngọc, cũng chẳng cả, trưa nay chúng chẳng định nấu mì sợi ."

 

Hôm nay Chu cũng theo biển nên chuẩn cơm trưa, sớm bàn bạc là trưa sẽ nấu chút mì sợi ăn ở đảo, Giang Hạ còn bảo đến lúc đó nấu mì hàu.

 

Hơn nữa hôm đó Chu Thừa Lỗi cũng với Chu Thừa Hâm, bảo đảo thử vận may, tối qua nhặt gì.

 

Rốt cuộc vẫn thấy ấm ức, Chu vẫn nhịn mắng một câu: "Chưa từng thấy ai vô sỉ như thế!"

 

Chu Thừa Lỗi: "Mẹ, kệ , cũng quản ."

 

Giang Hạ cảm thấy Chu Thừa Lỗi đúng.

 

Đối phương tuy rằng vô sỉ, nhưng biển rộng nhà , khác theo thì đúng là bó tay thật.

 

Hơn nữa ai cũng bản lĩnh xuống biển mò trai ngọc.

 

Giang Hạ là cảm xúc định, chuyện cô đều thể nhanh chóng tự tiêu hóa, ít khi khác ảnh hưởng, vì thế cô xuống, cầm bút lên, tâm ý tập trung công việc dịch thuật.

 

Mẹ Chu đầu liền thấy dáng vẻ nghiêm túc của Giang Hạ, đột nhiên liền thấy tâm bình khí hòa.

 

Chấp nhặt với khác gì, thể ảnh hưởng con dâu kiếm tiền, lợi bất cập hại.

 

Lúc trời sáng thì Giang Hạ cũng dịch xong cả quyển sách, cô dùng giấy nilon bọc kỹ , để sang một bên, tối về nhà kiểm tra một nữa.

 

đến giờ kéo lưới, Giang Hạ liền câu cá.

 

Chu Thừa Lỗi đưa cần câu trong tay cho cô.

 

Mồi câu thả xuống đến năm phút, Giang Hạ liền cảm giác cá c.ắ.n câu, cô vội vàng thu dây, đó phát hiện dây khó thu!

 

Giang Hạ vội gọi : "Chu Thừa Lỗi!"

 

Chu Thừa Lỗi lập tức tiến lên hỗ trợ, thoáng qua mặt biển, lập tức : "Mẹ, mau lấy vợt lưới, cái to nhất , lưới quăng tay cũng lấy luôn ."

 

Mẹ Chu vội nhặt cái vợt lưới lớn nhất ở trong góc chạy tới, bà ngó đầu xuống mặt biển, một con cá cực lớn đang sức giãy giụa trong nước.

 

Mẹ Chu trợn to mắt, ôi ơi, con cá to thật!

 

"To như thế , sợ câu cá mập đấy chứ?"

 

Chu Thừa Lỗi đón lấy vợt lưới: "Không giống. Hình như là cá cam. Mẹ, lái thuyền, bảo bố qua đây giúp."

 

Mẹ Chu lập tức lái thuyền, bảo bố Chu qua giúp đỡ.

 

Thuyền đang kéo lưới, thể dừng .

 

Con cá đúng là to thật, cá giãy giụa dữ dội trong nước, tim Giang Hạ như treo lên tận cổ họng, chỉ sợ đứt dây, cá chạy mất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-lam-giau-o-thap-nien-80/chuong-104-vua-ca.html.]

 

Chu Thừa Lỗi cũng lo lắng điều đó, con cá ước chừng dài hơn 1 mét, chắc nặng gần trăm cân, xác suất đứt dây là lớn.

 

Bố Chu đến đúng lúc.

 

Cuối cùng hai cha con hợp sức vật lộn một hồi mới kéo con cá cam dài hơn 1 mét lên thuyền!

 

Mẹ Chu trố mắt, ha hả: " là cá cam thật ? Lần đầu tiên thấy con cá cam to như thế đấy, phát tài phát tài !"

 

Bố Chu: "Con cá dài mét mấy chứ."

 

Giang Hạ: "Chắc 1 mét rưỡi."

 

Chu Thừa Lỗi: "1 mét rưỡi, ước chừng một trăm cân."

 

Bố Chu híp cả mắt!

 

1 mét rưỡi!

 

Một trăm cân!

 

Thế chẳng là câu vua cá cam ?

 

Vẫn cứ là con dâu.

 

Vừa tay là vua cá.

 

Giang Hạ: "Cá bình thường bao nhiêu tiền một cân?"

 

Cá cam (Amberjack) thịt đỏ, vì mùi tanh khá nhạt, thích hợp sashimi, giá cả cũng , đắt bằng cá hồi, thể là món sashimi hảo hạng.

 

Giang Hạ cũng ăn sashimi cá cam, nhưng bán lấy tiền vẫn quan trọng hơn, thể nào cắt một miếng xuống .

 

Bố Chu: "Bình thường cá cam ba bốn mươi cm một cân bán một đồng, con vua cá cam một cân chắc thể bán đắt hơn hai, ba, bốn, năm hào."

 

Giang Hạ: ... Cái hai ba bốn năm hào rộng thật đấy.

 

Chiếc thuyền vẫn luôn theo xa gần phía bọn họ cũng thấy Giang Hạ câu một con cá lớn.

 

Chu Binh Cường nheo mắt hỏi: "Quốc Hoa, con là cá gì ?"

 

Chu Quốc Hoa lắc đầu: "Không rõ, nhưng xem hình dáng thì giống cá mập nhỏ."

 

Chu Binh Cường chút chua chát: "Thế thì cũng đáng giá ít tiền! Con dâu Chu Vĩnh Phúc hình như vận khí biển cũng tệ, sáng sớm tinh mơ câu cá lớn."

 

Nói xong ông nhịn liếc Ôn Uyển một cái.

 

Ông mạo hiểm lớn đồng ý cho con trai út mang cô lên thuyền, vận khí biển của cô thế nào?

 

Người biển đ.á.n.h cá bọn họ mê tín, cưới con dâu vượng gia vượng phu.

 

Ôn Uyển nhận ánh mắt của Chu Binh Cường thì mím môi: Ý gì đây? Cảm thấy cô bằng Giang Hạ ?

 

Mọi đều là trọng sinh, kiếp bằng cấp, kiến thức, kiếp còn bàn tay vàng, thể mơ thấy tương lai, thể thua kém Giang Hạ ?

 

Ôn Uyển cảm thấy vận may của hẳn hơn Giang Hạ mới đúng, cô liền : "Trên thuyền chúng cần câu ? Cháu cũng câu cá."

 

Giang Hạ thể câu cá lớn như thế, cô tin cũng thể câu .

 

Chu Quốc Hoa lập tức : "Có! Hôm nọ mới mua cần câu mới."

 

Hắn lập tức chạy lấy cái cần câu mới mua đưa cho Ôn Uyển.

 

Chỉ là cần câu thì , nhưng mồi câu .

 

Có điều cũng đủ thời gian thu lưới , thu lưới xong thể dùng cá nhỏ tôm nhỏ để câu.

 

Hai cha con liền thu lưới.

 

Mẻ lưới nặng, hai vui vẻ kéo lên, đổ .

 

Đều là cá tạp, Chu Binh Cường thoáng qua : "Cũng tệ lắm, mực tôm, còn kha khá cá thu, thế mà còn cá mú cọp, mẻ lưới ba bốn chục đồng chạy thoát."

 

Ôn Uyển chút đỏ mắt, cô dịch sách mấy ngày mới kiếm hai mươi đồng, bọn họ tùy tiện kéo một lưới, hai tiếng đồng hồ kiếm ba bốn chục!

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Chu Quốc Hoa nhặt một con tôm nhỏ, cùng với cần câu đưa cho cô : "Tiểu Uyển, cầm lấy , lát nữa em câu cá đều là của em hết."

 

Ôn Uyển nháy mắt tỉnh táo tinh thần, cô nhận lấy cần câu và mồi, cẩn thận móc : "Thế thì ngại lắm, em thể nhận ."

 

Chu Quốc Hoa: "Có gì mà ngại, em câu thì đương nhiên là của em, đừng khách sáo."

 

Chu Binh Cường gì, ông xem thử vận khí biển của Ôn Uyển .

 

Ông cũng cưới cho con trai một cô con dâu vận khí biển !

 

Ôn Uyển móc mồi xong, tràn đầy hy vọng đến bên mạn thuyền, quăng mồi xuống.

 

Không bao lâu , Ôn Uyển liền cảm giác cá c.ắ.n câu.

 

Trong lòng cô vui vẻ, vội vàng kéo lên.

 

Cảm giác kéo nặng!

Loading...