Tả Tinh Bình vẫn xách theo chiếc túi đựng váy mua cho Khương Miên, nhưng vì Kỳ Yến Thư ở đó nên ông đành đặt sang một bên, để về nhà mới cho con xem.
Lẽ Tả Tinh Bình định hỏi kỹ xem Khương Miên thương thế nào, nhưng suốt bữa ăn Khương Miên cứ mải gắp đồ ăn cho ông, ông nỡ từ chối lòng của con nên cứ thế cắm cúi ăn.
Khương Miên gắp đồ cho ai là cô cũng gắp cho đó. Cô gắp cho Kỳ Yến Thư món gì là Thiên sư ba ba lập tức “xử lý” sạch món đó đĩa. Khương Miên nhận , dở dở đành dừng việc gắp đồ ăn = =
Bữa cơm kéo dài hơn một tiếng đồng hồ. Thanh toán xong, cả ba cùng bộ về khu chung cư.
Vừa khỏi nhà hàng xa, một chiếc xe sang trọng trờ tới bên cạnh Kỳ Yến Thư: “Thưa , lão gia t.ử gặp một lát ạ.”
Kỳ Yến Thư kịp lên tiếng, Tả Tinh Bình nhanh nhảu: “Sư Trần, mau .”
Kỳ Yến Thư: “...”
Sau khi Kỳ Yến Thư rời , Tả Tinh Bình vội vàng dặn Khương Miên: “Miên Miên, con đừng qua với nữa, cứ bám lấy con chắc chắn là ý .”
Khương Miên: “...”
Cô quyết định đ.á.n.h trống lảng: “Ba ơi, ba mắt của chú Kỳ ạ?”
Tả Tinh Bình do dự một chút: “Hình như là do thấy thứ nên nên trúng lời nguyền, may mắn lắm mới giữ mạng, cụ thể thế nào ba cũng rõ.”
Khương Miên: “Nghĩa là mắt của chú Kỳ khỏi thì giải lời nguyền ạ?”
“Đại khái là .” Tả Tinh Bình gật đầu: “Giờ lời nguyền đó là gì, chỉ thể dựa chính thôi.”
“Miên Miên, con quan tâm thế?” Giọng Thiên sư ba ba nồng nặc mùi giấm chua.
Khương Miên kéo tay ông: “Vì chú Kỳ là sư của ba mà.”
Vài câu dỗ dành khiến Thiên sư ba ba vui vẻ trở . Hai cha con hớn hở về nhà. Vừa mở cửa, Tả Tinh Bình thấy Hàn Húc đang sofa: “Sao ở đây?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-xuyen-sach-toi-co-bon-nguoi-cha/chuong-58.html.]
Khương Miên giải thích qua loa. Tả Tinh Bình hừ một tiếng chẳng thèm để ý đến Hàn Húc nữa, ông hào hứng đưa chiếc túi cho Khương Miên, mong chờ : “Miên Miên, con xem xem thích .”
Khương Miên nhận lấy: “Để con cho ba xem nhé.”
Thiên sư ba ba gật đầu lia lịa. Khương Miên mang túi phòng ngủ. Bên trong là hai chiếc váy, một cái màu hồng phấn, một cái màu xanh nhạt, xếp gọn gàng.
Nhìn mác giá đính kèm, cái hồng phấn giá hơn hai mươi triệu, cái xanh nhạt mười lăm triệu. Khương Miên ngẩn — chắc hẳn Thiên sư ba ba dùng hết tiền thù lao mấy chục triệu kiếm để mua hai chiếc váy cho cô.
Khi cô xong váy bước , thấy Ba đại gia tỉnh từ bao giờ. Thiên sư ba ba đang đối diện, hai trừng mắt . Cơn giận của Ba đại gia đang tăng lên vùn vụt.
Trong mũi Hàn Húc đang nhét hai cục giấy ăn.
Khương Miên: ???
Hàn Húc chỉ xông lên đ.ấ.m cho lão thần côn một trận. Ông đang ngủ ngon, đang mơ thấy con gái lúc nhỏ, bỗng nhiên thấy khó thở. Mở mắt thấy khuôn mặt đầy râu của Tả Tinh Bình — lão đang nhét giấy mũi ông.
“Ba?”
Hai ông bố lập tức đầu . Mắt Tả Tinh Bình sáng lên, thèm chấp Hàn Húc nữa: “Ba ngay Miên Miên mặc là nhất mà.”
“Ông mua ?” Hàn Húc hiểu ngay vấn đề, khẩy: “Xấu c.h.ế.t .”
Sợ con gái hiểu lầm, ông vội giải thích: “Ba bảo cái váy thôi, Miên Miên , loại đồ vỉa hè mặc , để ba mua cho con cái hơn.”
“Vỉa hè cái gì, mua ở cửa hàng hiệu hẳn hoi đấy.” Thiên sư ba ba hậm hực.
Bánh gấu
Hàn Húc mỉa mai: “Ông mà thế nào là hàng hiệu ?!”
Tả Tinh Bình: “...”
Thấy hai sắp lao cãi , Khương Miên vội bước tới khoác tay mỗi một bên, ngọt ngào hỏi: “Hai ba ơi, tối nay hai ba định ở chỗ con ạ?”