Sau Khi Tu Tiên Trồng Trọt, Cả Thế Giới Cầu Xin Tôi Bán Rau - Chương 408
Cập nhật lúc: 2026-01-25 20:33:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Vân tiên mang một phần gà rán đến chỗ Đồng giám đốc, đó mang hai phần gà rán còn đến nơi trợ lý đang nhiệm vụ, đến gần mấy du khách vây quanh.
Trợ lý cần mẫn, việc quên ca ngợi tài nấu nướng của Lục Vân, mấy thèm từ lâu, chỉ chờ Lục Vân qua, lúc một cô gái nhỏ đầu hô: “Chị Lục Vân! Em mua một phần gà rán!”
“Em cũng em cũng !”
“A a a, thật sự thơm quá, còn em nữa! Em cũng mua gà rán…”
Lục Vân đột nhiên trải nghiệm niềm vui của Khương lão bản, hóa khách hàng đuổi theo đòi mua đồ là trải nghiệm ?!
Thật, thật sướng!
Chỉ là… cô mở giỏ, tiếc thông báo: “Chỉ còn hai phần, các bạn xem là mua chung cùng thử, là mua riêng?”
Cô đều .
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Mấy vây quanh la hét lập tức im bặt.
Một cô em gái nhỏ mặt mày méo xệch: “Sao chỉ còn hai phần?!”
“Vừa nãy ba phần ?!”
Một khác cũng theo.
Ánh mắt ngừng gà rán.
Thơm quá thơm quá, thật sự thơm quá! Còn thơm hơn cả những quán gà rán!
Lục Vân đắc ý : “Đương nhiên là Khương lão bản cũng mùi thơm thu hút qua, mua , hai mươi tích phân một phần, các bạn nếu mua chung, thể bớt chút tích phân.”
[Mấy ngập ngừng, đồng loạt gật đầu.]
Suýt nữa quên, ngoài gà rán, còn nhiều món ngon.
Thế là mấy cặp du khách đều mua một ít, thử vị.
Vỏ gà rán giòn tan, c.ắ.n một miếng, thịt gà mềm mại mặn thơm nóng hổi bên trong lộ , mùi thơm còn thêm vài phần thanh mát, gà rán rắc bột ớt càng thêm vài phần cay nồng, ăn một miếng, giòn, mềm, thơm, cay!
“Ừm~”
Sau khi vội vàng ăn miệng, đám đông hẹn mà cùng phát tiếng thở dài mãn nguyện.
Còn một du khách sành sỏi đưa nhận xét: “Không hề khô, thịt thơm mềm nhiều nước, thật sự là ngoài giòn trong mềm, hơn nữa gia vị ướp cũng ngon, tài nấu nướng của cô còn ngôi gì! Mở quán gà rán !”
Lục Vân chọc : “Đây là do thịt gà của Khương lão bản ngon, thật sự để mở quán gà rán, thể sẽ gì nổi bật.”
Du khách ngập ngừng, nhất thời thể phản bác.
Chủ yếu là chất lượng thịt thật sự , thể mới tỏa mùi thơm ngon như .
Đổi loại gà khác, sẽ thơm như .
Thôi, nghĩ nữa, vẫn là ăn thêm hai miếng .
Lại gặm một miếng lớn.
Vỏ giòn tan c.ắ.n vỡ, tiếng động đó rõ mồn một.
Lục Vân cầm giá đỡ điện thoại, rõ cảnh họ ăn.
Trong phòng livestream, những thấy mà ăn đều hẹn mà cùng nuốt nước bọt.
“Thèm c.h.ế.t thèm c.h.ế.t ”
“Mới tài nấu nướng của Lục Vân như !”
“Vẫn luôn , chị đây thường xuyên chia sẻ đồ ăn Weibo, nhiều món là chị tự , thích thể theo dõi nhé, Weibo @Lục Vân”
“Hả? Thật sự tự ? còn tưởng là nhà hàng, bộ đồ ăn mỗi đều khác ”
“Ha ha ha, vì đứa trẻ một nhà bếp siêu lớn, siêu nhiều dụng cụ và bộ đồ ăn, ăn mỗi loại món ăn đều dùng đồ khác ”
“Làm thế nào để ăn gà rán chị tự ? Khóc, ghen tị ”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-tu-tien-trong-trot-ca-the-gioi-cau-xin-toi-ban-rau/chuong-408.html.]
“Các đều đang thèm, thì khác, chỉ thèm, còn để ý đến tích phân chị kiếm , lắm, tám mươi tích phân nhỉ?! Rất ít đến đây nửa ngày nhiều tích phân như , chị định gì?!”
“Mong chờ mong chờ”
“Cướp vai diễn thì mong chờ cái gì? Khoe khoang, chắc chắn đều là thuê, một ngôi lớn như cô gì thời gian luyện nấu ăn?”
“Giả quá, thú vị, còn bằng xem ‘ Yêu Cuộc Sống’, đó mới là chương trình thực tế về cuộc sống, vui hơn cái nhiều”
“Chương trình của còn đặc biệt đến một trang viên để , hơn ở đây nhiều, ngay cả đường nhựa cũng ”
“Chó ở , chủ xích để mày đây sủa ?”
“Thấy ? Đây chuyện gì của các ?”
“…”
[Bình luận náo nhiệt, những lời tổn thương cũng thoáng qua, Lục Vân thấy nhiều thể đổi sắc mặt, tiếp tục kế hoạch của : “Được , thu hoạch tám mươi tích phân, chúng tiên thành nhiệm vụ tiếp theo của đồng đội , gom đủ một trăm tích phân~”]
[Cô mang điện thoại tìm trợ lý nhỏ, và trợ lý nhỏ thành lượng cỏ chăn nuôi cần cắt, gom hai mươi tích phân, tổng cộng là một trăm tích phân.]
Mà một trăm tích phân ——
Cô hứng khởi tìm Đồng Vân Thanh: “Đồng giám đốc, đổi một trăm tích phân tôm hùm đất! Sống!”
Đồng Vân Thanh ăn một phần gà rán, đang hài lòng bước trạng thái hiền triết, mắt sáng lên: “Muốn vị gì?”
Lục Vân: “Om dầu, tỏi, trứng muối đều !”
Đồng Vân Thanh: “Có bán ?”
Lục Vân: “Bán!”
——
Hơn một giờ .
Đợi những du khách bận rộn mang theo thu hoạch của trở về nơi ở, , chính xác là về, ngửi thấy mùi thơm nồng, mùi tỏi, cũng mùi cay, còn mùi trứng muối lạ nhưng thơm.
Là tôm hùm đất!
Mấy lập tức tăng tốc.
[Vừa , Lục Vân bận rộn lập tức cất tiếng rao: “Về đúng lúc, mấy vị ăn chút tôm hùm đất ? Không cần năm mươi tích phân , một phần chỉ hai mươi tích phân! Tỏi, om dầu, trứng muối đều , đảm bảo vị ngon, chất lượng tuyệt vời, ba vị chỉ bốn mươi tích phân thôi~”]
cũng mê hoặc, mà do dự : “Phần chắc ít hơn nhỉ?”
Gà rán, trong thực đơn của Khương lão bản , họ thể bỏ tiền mua, nhưng tôm hùm đất thực đơn, thể tự bỏ tiền mua.
Lục Vân gật đầu, cũng giấu giếm: “Ít hơn một chút, nhưng như thể ăn ba vị, thật sự xem xét ?”
Một hỏi: “Có thể bán lẻ ?”
Trong thực đơn tôm hùm đất om dầu, nhưng tỏi và trứng muối.
Lục Vân lắc đầu: “Xin , .”
Những thèm ăn: “…”
Quá tàn nhẫn!
Đáng ghét!
ai bảo đối phương chuẩn đầy đủ!
Ngay cả trứng muối cũng mang theo.
Thế là đồng ý, đồng ý, nhưng chỉ cần hai mua, tích phân của Lục Vân bữa kiếm , vì cô cũng ăn, nào ngờ kết quả còn hơn cô nghĩ, trong sáu nhóm khách buổi trưa, ba nhóm đều mua ba vị.
Vừa còn một phần, Lục Vân và trợ lý cùng ăn.