Sau Khi Tu Tiên Trồng Trọt, Cả Thế Giới Cầu Xin Tôi Bán Rau - Chương 313
Cập nhật lúc: 2026-01-25 20:29:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hái vẫn là cà chua và dưa chuột.
Hai thứ nấu ăn là vô địch.
Đặc biệt là cà chua, trộn, xào trứng, canh, hầm thịt, đều hảo.
Dưa chuột thích hợp nhắm rượu.
Ngày lễ chắc chắn thiếu rượu.
Tiếp theo là xà lách, cái tương đối rẻ, mua luôn nhiều, lượng rau chân vịt thể ít hơn một chút, loại rau đa già trong làng đều trồng .
Hành tăm luôn là gia vị hoan nghênh, cũng thể hái mười mấy cân.
Rau dưa xong xuôi, Khương Hằng lái xe đến gần ao hai, xách thùng và lưới đ.á.n.h cá xuống.
Bên camera, tuy camera xem, nhưng cũng kết nối mạng, vì cô vẫn giả vờ vớt một cái, mặt nước d.a.o động một trận, lúc lưới kéo lên, liền đựng đầy một giỏ nặng trịch.
Mấy chục con cá nước ngọt các loại đều trồi lên.
Chỉ một lưới thế , đầy một thùng lớn.
Cẩn thận đặt thùng giữa xe ba bánh, Khương Hằng lái xe ba bánh thêm một chuyến đến ao một.
Tôm hùm đất thì trông mong , còn cua mà!
Bên cỏ nước phong phú, cá ăn cỏ khác tranh ăn, môi trường sống của cua , đến lúc béo nhất, nhưng cũng thể lên bàn ăn .
Cua xét đến giá cả và trong làng thể thích ăn lắm, Khương Hằng vớt bao nhiêu, chỉ vớt nửa lưới gom nửa thùng, ném một con nhỏ ngoài, còn kích thước đều tương đương cua đực bốn lạng, cua cái ba lạng rưỡi, đực cái mỗi loại một nửa.
Lúc xe ba bánh chất đầy ắp , ruộng dưa hấu, tìm vài quả dưa hấu kích thước độ chín đều khá đặt cái sọt chân cô.
Thời gian cũng gần mười giờ, Khương Hằng vội vàng trở về.
——
Vừa về đến cửa nhà còn đông hơn hôm qua!
“Về về !”
“Tiểu Hằng về , một xe to thế, đứa bé giỏi thật!”
“Không giỏi nên chuyện lớn .”
“Nhiều cá quá, cá béo thế ? Không bảo mới nuôi mấy tháng ?”
“Chắc chắn là cho ăn a, cỏ chỗ Khương Hằng cũng ngon hơn chỗ khác, con bò nhà Trường Hải ông chứ? Bây giờ ăn cỏ chỗ khác, nào cũng đến chỗ nó ăn...”
Khương Hằng chào hỏi: “Về ạ, sắp bán , đông quá, đợi chút nhé, cháu bán ngay ở cổng cho .”
“Được!”
“Bán cũng .”
Khương Hằng dừng xe ba bánh ở cổng, Trần A Anh và Khương Bồng cũng đến giúp: “Cháu lấy cân, cái để bác.”
“Vâng, vội ạ.” Khương Hằng cảm thấy mấy cái sọt đều khá nặng.
Trần A Anh xua tay, nhẹ nhàng nhấc lên: “Bác bây giờ ăn ngon tâm trạng , sức lực cũng lớn hơn .”
Người trong làng lập tức trêu chọc một trận: “Là bây giờ tiền , tâm trạng chứ gì? Ha ha ha, cuộc sống của A Anh, cả làng ai mà ghen tị chứ?”
Trần A Anh chẳng khiêm tốn chút nào: “Hê hê, hồi trẻ thầy bói sẽ gả nhà phúc, mấy chục năm đều phát hiện, bây giờ mới hóa phúc là thể hiện cháu gái a...”
Mọi chua thật : “Chậc chậc chậc...”
“Nhìn cái dáng vẻ của bà kìa!”
Khương Hằng về bảng giá .
Những thứ khác đều đổi, chỉ thêm một món cua.
“Cua: (Đực) 100 tệ/cân; (Cái) 120 tệ/cân”
Cuối cùng thêm một dòng chữ ở chỗ trống bên ngoài cùng: “Hôm nay tất cả sản phẩm giảm giá 10%”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-tu-tien-trong-trot-ca-the-gioi-cau-xin-toi-ban-rau/chuong-313.html.]
Mọi cùng vui!
Viết xong, mang một giỏ trứng gà nhặt buổi sáng và cân điện t.ử ngoài.
Trần A Anh và Khương Bồng bày hết đồ , mời xếp hàng.
Khương Hằng , lập tức mong chờ sang: “Có thể bắt đầu bán ?”
“Còn cua kìa, ăn cua!”
“Đáng tiếc tôm hùm đất...”
“Cua bây giờ cũng béo .”
“Chắc chắn béo! Ông cái kích thước xem!”
Tiếng thảo luận ríu rít, Khương Hằng trong nháy mắt ảo giác như đang bày sạp ở huyện lỵ.
Rất , ảo tưởng của cô thực hiện một cái, thực sự bày sạp ngay cửa nhà !
Khương Hằng cao giọng : “Có thể bắt đầu , tất cả sản phẩm đều giảm giá 10%, , bà Tằng, bà mua gì ạ?”
Bà Tằng mong chờ một lúc lâu , vội : “Cua cho sáu con ! Thêm hai quả cà chua, cà chua bi cho một cân, còn hành cho hai tệ, còn cá , cho một con cá diếc, một con cá chép...”
Khương Hằng: “Lấy cua đực cua cái ạ?”
Bà Tằng hiểu: “Cái nào ngon?”
Khương Hằng cảm thấy chắc đều ngon cả, nhưng giá cả thị trường giống , vì : “Cua cái thường đắt hơn cua đực.”
Bà Tằng liền : “Vậy thì cua cái.”
Khương Hằng đặt một cái rổ lên cân , trừ bì, bắt đầu bỏ sáu c.o.n c.ua cái : “Cua tổng cộng hai cân mốt, một trăm hai mươi tệ một cân, là hai trăm năm mươi hai tệ, cà chua lớn...”
Sau khi tính tổng giá, giảm giá 10%, cuối cùng là: “Năm trăm ba mươi sáu, bà đưa năm trăm ba mươi lăm tệ là ạ, tặng bà thêm một nắm hành.”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Nói bốc một nắm hành tăm nhỏ bỏ qua.
Mí mắt bà Tằng giật giật, sớm rau chỗ Khương Hằng đắt, hôm nay mới thực sự đối mặt trực tiếp.
Người phía thấy, cũng phát một tiếng kinh hô: “Thế hơn năm trăm ?”
“Mẹ ơi, đắt quá!”
“Mình mua ít thôi, thế ai mà ăn nổi?”
“ trả tiền, ông yên tâm, ăn bữa vẫn ăn .”
“, thể để con cái về một , đồ ngon trong làng đều ăn, để ngoài ăn mất.”
“...”
Bà Tằng vẻ mặt đau lòng trả tiền, Khương Hằng đóng gói đưa cho bà, tiếp đãi tiếp theo.
Đa phần đều là trong làng.
Cảm giác cũng khá kỳ diệu.
Chỉ một điểm, trong làng vẫn quá chấp nhận mức giá , định mặc cả, Trần A Anh chặn họng hết, đều giảm giá , bình thường họ bán, năm trăm đều giảm giá , thế, khách mặc cả cũng sẽ cảm thấy dễ chịu hơn chút, cũng đều từ bỏ mặc cả.
Khương Bồng và Trần A Anh hai phụ trách giúp cô, xé túi, đóng túi.
Kết quả bán mãi bán mãi, càng lúc càng đông.
Cảm giác cả làng đều đến .
Khương Hằng còn thấy trưởng thôn, kế toán, Vạn Sảng, cùng với một làng khác quen mặt.
Thấy Khương Hằng chút bất ngờ, Vạn Sảng vẻ mặt đương nhiên: “Bình thường nỡ mua, ngày lễ còn thể nỡ ?”
Kế toán hì hì : “ đúng , thế nào cũng ủng hộ cháu trong làng chứ.”