Sau Khi Tu Tiên Trồng Trọt, Cả Thế Giới Cầu Xin Tôi Bán Rau - Chương 207

Cập nhật lúc: 2026-01-25 20:26:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai con ch.ó vàng nhỏ vui vẻ theo : “Gâu gâu gâu!”

Đóng cổng hàng rào, Khương Hằng dặn dò Triển Hồng một tiếng, vẫn như hôm qua, cừu đực chơi trong sân, cừu cái và ba con cừu con thả ngoài, ở đây đều hàng rào, cửa đóng , cứ để chúng chạy, hai con ch.ó còn sẽ trông chừng.

Triển Hồng vội đáp: “Được , nhớ .”

Cuối cùng chào tạm biệt hai con ch.ó đợi ở chuồng cừu, xuất phát!

Từ khu vực thầu qua, ở rìa ngoài cùng, cũng một cánh cửa, chìa khóa của cánh cửa chỉ Khương Hằng , là để tiện cho cô .

Đi qua hàng rào, hình che khuất, tốc độ của Khương Hằng đột nhiên tăng nhanh.

Chớp mắt biến mất trong khu rừng , xuất hiện ở một khu rừng khác.

Mấy hôm đột phá đến Luyện Khí tầng năm, tiến gần hơn một bước đến việc đ.á.n.h thức linh mạch.

Linh lực tự nhiên cũng nhiều hơn.

Khoảng cách thể thi triển rút đất thành tấc cũng xa hơn.

Trước đây còn mất mấy phút, bây giờ một hai phút, Khương Hằng đến nơi thường hái nấm, ở đây động vật nhỏ nhiều nhất, vì sự xuất hiện của cô, gây một trận xôn xao, nhưng phát hiện là cô, bình tĩnh tiếp tục gặm cỏ, tìm côn trùng.

Sinh vật hai chân đến nhiều , mỗi đều hại chúng.

Chúng tự nhiên cũng bình tĩnh.

Hái nấm Khương Hằng là thợ lành nghề, bây giờ tốc độ ngày càng nhanh, một cái giơ tay, những cây nấm hái đều bao tải, hái một chỗ đổi một vị trí, dĩ nhiên mỗi cô đều hái hết, chỉ hái những cây lớn trong một cụm nấm, để những cây nhỏ chờ nó tiếp tục lớn.

Ban đầu ở đây nấm ít, cô tìm bốn ngọn núi, dựa linh lực thúc sinh mới thể lấp đầy hai bao tải.

Bây giờ gần như một ngọn núi, thể lấp đầy bốn bao tải.

Chỉ là thỉnh thoảng vài loại thiếu một chút, Khương Hằng sẽ theo bản năng tìm kiếm bổ sung, thể vượt qua nhiều ngọn núi.

Cho đến khi bốn bao tải đều đầy, đặt chúng lên cành cây, đến chồn họng vàng gần đây thấy , lẽ bầy đàn chuyện, ngược con sóc đó thường xuyên thấy, ví dụ như lúc , Khương Hằng đặt đồ xong, nó liền lén lút gần.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính

Khương Hằng đang thấy buồn chán, vẫy tay với nó: “Có ăn việt quất ?”

“Chít?” Con sóc kêu một tiếng ngắn, nghiêng đầu nghi hoặc cô.

nhanh, theo cử chỉ của cô, thăm dò gần.

Khương Hằng cũng vội, kiên nhẫn chờ đợi, đợi nó gần, đưa tay qua.

Con sóc tự nhiên thuận theo cánh tay cô leo lên vai cô.

Khương Hằng: Pikachu???

Kích thước , hình dáng .

Trừ cái đuôi hình tia chớp, thật sự giống!

Khương Hằng , mang nó dịch chuyển qua.

“Chít chít chít~” Con sóc chút hoảng loạn kêu vài tiếng, tay nắm lấy tóc cô.

Hơi đau.

vẫn thể chịu .

Khoảng cách xa lắm, mấy chục giây, Khương Hằng liền dừng , mặt là một khu rừng quả mọng nhỏ.

Trên những bụi cây thấp, những quả cầu nhỏ màu xanh lam điểm xuyết, còn nhiều quả màu xanh nhạt chín và quả màu đỏ nửa chín.

“Chít chít chít~”

Con sóc kinh ngạc, trực tiếp leo xuống, chui rừng quả mọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-tu-tien-trong-trot-ca-the-gioi-cau-xin-toi-ban-rau/chuong-207.html.]

Khương Hằng lấy gùi qua, cũng bắt đầu thu hoạch việt quất.

Những quả màu xanh đậm từng quả một rõ ràng lớn hơn hai hôm nhiều, tròn trịa căng mọng, dùng lực thể cảm nhận độ đàn hồi nhưng mềm nhũn, còn mang theo hương thơm đặc trưng của việt quất, mùi hương thơm và rõ ràng, gần thể ngửi thấy.

Khương Hằng hái một nắm, việt quất mọc chen chúc , một nắm như bảy tám quả, thi triển trừ trần quyết, việt quất trở nên sạch sẽ, trực tiếp ăn một miếng lớn.

Răng c.ắ.n, thịt quả giòn non, nước quả dồi dào ép , tràn ngập khoang miệng, đầu lưỡi đầu tiên là ngọt, nhưng nhanh vị chua ập đến, may mà vị chua nặng, giống như một gia vị, trung hòa vị ngọt, khiến vị chua ngọt đạt đến một sự cân bằng.

Hoàn hảo!

Khương Hằng thích, hơn nữa lâu ăn hoa quả, tiên ăn một lúc, mới bắt đầu thu hoạch.

Thu hoạch thì tiện hơn nhiều.

Việt quất mọc trong bụi cây, vị trí cao thấp tìm vẫn phiền phức, may mà cô gian lận, linh lực như những sợi tơ tuôn , cuộn lấy từng quả việt quất, dùng lực, việt quất liền rời khỏi bụi cây, rơi gùi.

Đây mới là ngày đầu tiên, việt quất chín nhiều.

Khương Hằng hái nửa gùi là gần đủ .

Lúc định nghĩ đến con sóc, cách đối với cô xa, đối với con sóc chắc cũng khá xa, liền tìm một chút, trong một bụi cây tìm thấy con sóc đang cố gắng nhét việt quất miệng, bụng tròn hơn một chút.

Khương Hằng qua đó xách nó lên.

“Chít!” Con sóc giật , nhưng nhanh thả lỏng, ngơ ngác chớp mắt cô.

“Đến lúc về !” Khương Hằng nhắc nhở.

Con sóc dường như hiểu , bốn chân vung vẩy, Khương Hằng buông , nó liền thoăn thoắt từ ống quần cô leo lên, Khương Hằng đang định mang nó , liền cảm thấy lưng chút nguy hiểm, một cái xoay , ở nơi ánh sáng sáng lắm giữa những cái cây xa, một con gấu đen đang lớn vịn cây đó.

Hít!

Vết móng vuốt cô thấy đây của sói, là của gấu đen?!

Chỉ là những động vật nhỏ khác thì thôi, ngay cả sói cô cũng thể bình tĩnh, nhưng gấu, còn là gấu như .

Cảm giác chút âm u.

Con sóc cũng chú ý đến, lông dựng , cố gắng chui tóc Khương Hằng.

Khương Hằng vội ngăn nó : “Chúng chạy là !”

Rồi nhấc chân.

Đồng thời linh lực tuôn trào.

Lại đặt chân xuống, ở một ngọn núi khác, ánh mắt cuối cùng thấy con gấu đen chạy về phía cô.

Ủa!

May mà cô là tu sĩ .

Liên tiếp vài , trở về gần tổ sóc, Khương Hằng đặt nó về cây, con sóc lập tức vèo vèo chạy .

Cô cũng lấy bao tải về.

Về về!

Nửa gùi việt quất , ít nhất cũng bốn mươi cân, lúc mợ họ thể mang một ít, Tiêu Tiêu cũng ăn nhiều, cho mắt, còn mang bán .

Đợi đến khi trở về phạm vi khu vực thầu, tốc độ của Khương Hằng mới chậm , qua hai ngọn núi, liền thấy đàn cừu đang thong thả ăn cỏ, thấy cô, cừu con nhiệt tình kêu một tiếng: “Be~~~”

Khương Hằng cũng vui vẻ đáp một tiếng: “Be~~~”

 

 

Loading...