Ông chủ Cát:?
Bà thể tin bảng giá, xác nhận xong, thất vọng: “Sao giới hạn mua?!”
Sau khi ngửi thấy mùi hành , bà nghĩ đến việc mì dầu hành sẽ yêu thích như thế nào.
Đồ ngon đến , ăn nhiều cũng sẽ ngán, các loại mì, phở vị dầu nấm mối, tương thịt nấm của nhà họ, lượng khách thời kỳ cao điểm ban đầu, bây giờ bước giai đoạn định, đương nhiên tổng lượng khách vẫn lớn hơn đây nhiều, thu nhập mỗi ngày cũng tăng gấp đôi.
trải qua thời kỳ cao điểm, ông chủ Cát tự nhiên sẽ thỏa mãn, bà cũng ăn lớn.
Quán ăn vỉa hè các loại, vẫn là thôi .
Chỉ là dưa chuột , dưa chuột quá nặng, một quả dưa chuột gần bảy tám lạng, nặng trĩu, tính cũng hơn hai mươi đồng, dù cắt thành sợi cho một ít rau cũng đáng, nhưng hành thì khác.
Thơm như !
[Chỉ cần chiên một chút, tệ nhất là thành bánh hành, hoặc đơn giản là dùng gia vị rắc lên bát mì, phở để trang trí, mùi vị đó đều thể hấp dẫn.]
Nó còn nhẹ, nặng cân, tương đối mà chi phí thấp hơn nhiều.
Kết quả là giới hạn mua!
Khương Hằng : “Hành trồng nhiều, như mua sẽ nhiều hơn.”
Cát Đông Phương ngây , lưu luyến, cảm thấy nên như : “Nên như , đồ nên để đều ăn.”
Chỉ là đối với những như họ mấy thiện.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Nói nhỏ một câu, gần đây bà chủ động giới thiệu sạp của bà chủ Khương nữa.
Vì mấy ngày bà một giành nấm mối!
[Đến nỗi hôm đó bà đúng lúc việc trì hoãn một chút, thể đặt nấm mối, tuy những loại nấm khác mua , nhưng chuyện vẫn khiến bà trong lòng rùng .]
Người quá đông!
Người giành mua cũng càng nhiều.
[Mà lượng hàng bà chủ cung cấp vẫn luôn chỉ bấy nhiêu, thật sự quá đau lòng!]
Đương nhiên bà cũng , chỉ là trong trường hợp khách hàng hỏi kỹ, đặc biệt giúp quảng cáo.
Thậm chí đây trong nhóm gây hiểu lầm, bà chủ Khương thể bán hàng rong, thật, Cát Đông Phương còn chút kinh ngạc, nếu thật sự bán hàng rong, lượng đặt hàng sẽ nhiều hơn ?
Kết quả là hiểu lầm.
[Haiz…]
Thôi, về ăn dưa chuột.
Tiễn ông chủ Cát , lượt ít khách hàng đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-tu-tien-trong-trot-ca-the-gioi-cau-xin-toi-ban-rau/chuong-194.html.]
Cho đến khi một phụ nữ trung niên lạ mặt mang theo vài phần nghi ngờ chắc chắn qua.
Khương Hằng thanh toán cho khách hàng , lập tức nở nụ tiếp đãi: “Chào chị, mua chút nấm ?”
Người phụ nữ lắc đầu, hỏi: “Trước đây ở đây bán rau chân vịt ?”
[Khương Hằng gật đầu: “ , nhưng rau chân vịt bán hết, bán đợi hai ngày nữa, dưa chuột bây giờ thu hoạch, vị ngon.”]
[Người phụ nữ trung niên xác nhận, mắt thường thể thấy vui vẻ: “Thật sự là cô , hỏi con gái , nó cũng rõ, đây ở một quán lẩu ăn rau chân vịt, là nhúng lẩu đặc biệt ngon, đây thì , mấy ngày nay cứ nhớ mãi thôi, còn bảo qua mua cho nó gửi chuyển phát nhanh qua, hai ngày qua đây thấy sạp hàng nào, còn tưởng nó sai.”]
Nào ngờ lúc siêu thị mua chút đồ, rẽ một cái thấy một chiếc xe ba bánh mới, và chủ sạp trẻ mà con gái .
Khương Hằng chợt hiểu , : “Đó là nhà , nhưng rau chân vịt đợi hai ngày nữa, đúng , một cửa hàng trực tuyến, đó cũng sẽ bán rau, chị thể để con gái chị theo dõi, đến lúc đó thể trực tiếp mua đó, miễn phí vận chuyển.”
Lông mày nhíu của Phó Vinh lập tức giãn : “Vậy , tên là gì tên là gì? với nó.”
Khương Hằng liền báo tên cửa hàng của , tên là Tiệm Nhỏ Nhà Họ Khương.
Tên cửa hàng mộc mạc.
Có lẽ cũng vì quá mộc mạc, tên trùng, lo tìm sai.
Đợi Phó Vinh vui vẻ gửi những thông tin cho con gái, cất điện thoại, đột nhiên nhận một chuyện: “Vậy đợi hai ngày nữa mới mua rau chân vịt ?”
Khương Hằng: “ , còn mọc thêm hai ngày.”
Mẹ Phó Vinh nặng nề thở dài, nỡ rời như , một cái những thứ sạp mặt, nhiều, cơ bản đều chỉ còn một ít, nấm con gái bà thích ăn, dưa chuột… hình như cũng , giá, đắt đến mức tim bà run lên: “Sao đắt thế?! Dưa chuột còn đắt hơn cả hoa quả!”
Khương Hằng kiên nhẫn : “Những thứ đều là tự nhiên phun t.h.u.ố.c trừ sâu, đều kiểm tra, cả mẫu đất và rau đều , báo cáo kiểm tra ở trong nhóm, là kéo chị nhóm xem?”
Mẹ Phó Vinh , lấy điện thoại , đắt như , bà chắc chắn xác nhận, nhóm, sự hướng dẫn của Khương Hằng thấy album ảnh, xác nhận xong mới chút đau lòng : “Vậy cho hai quả.”
“Được.” Khương Hằng cầm hai quả dưa chuột đặt lên cân.
Cái nặng, hai quả một cân sáu lạng, tức là bốn mươi tám tệ.
Mua xong, Phó Vinh mặt đầy đau lòng trả tiền, hai bước, điện thoại reo, nụ lập tức hiện : “Vinh Vinh tan ?”
Giọng của Phó Vinh ở bên vang lên: “Vừa tan , , cái cửa hàng trực tuyến gửi cho con là gì ?”
Mẹ Phó Vinh: “Cái , tìm thấy sạp hàng mà con , tên cửa hàng gửi cho con chính là, bà chủ cũng mở cửa hàng mạng, đa phần là cửa hàng bán nấm, là cũng sẽ định kỳ thêm một ít rau mạng, con theo dõi , rau chân vịt đó cô hai ngày nữa mới bán.”
Phó Vinh kinh ngạc: “Thật ?”
Mẹ Phó Vinh: “Thật, rau nhà cô khá đắt, ba mươi đồng một cân, nấm gì đó còn đắt hơn, một hai trăm, mua hai quả dưa chuột, là tự nhiên phun t.h.u.ố.c trừ sâu.”
Phó Vinh kinh ngạc: “Đắt thế?!”
[“ , hai quả dưa chuột, một cân sáu lạng, bốn mươi tám đồng đấy!” Giọng Phó Vinh khoa trương, nhưng chuyển chủ đề: “ con ở ngoài ăn rau gì , mua hai quả, nếu vị tệ, để con tự mua mạng, miễn phí vận chuyển, gửi nữa, tiết kiệm tiền, con cứ ăn gì đó giảm cân đắt ? Sau cứ ăn cái , đảm bảo gầy thành que củi!”]