Chỉ là thấy những yếu tố định đó, chút bối rối.
Khương Hằng mỉm phục vụ: “Như mới thể kiếm đồ chứ.”
Giám đốc tạm thời từ bỏ, xách túi .
Khương Hằng âm thầm lấy điện thoại tìm kiếm hội chợ triển lãm ở chỗ họ, tìm , nhưng tìm hội chợ triển lãm ở thành phố tỉnh lỵ bên cạnh, là triển lãm các loại thực phẩm, đồ chế biến sẵn như bánh mì nhỏ, bánh quy nhỏ, cũng các loại rau củ quả.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Chẳng trách một giám đốc siêu thị như đến, đây là chọn hàng.
Hội chợ triển lãm diễn trong mấy ngày , ngày mai là ngày cuối cùng.
Chủng loại phong phú, nhưng hình như liên quan gì đến cô?
Đang nghĩ đến việc tìm xem tiếp theo gần đây hội chợ triển lãm nào thể trưng bày các loại thịt sống , trang web trượt xuống.
Khương Hằng thấy hình quảng cáo bò sống, dê sống, lợn sống, lợn cô trực tiếp bỏ qua, trọng điểm là bò dê, quảng cáo là cừu Sunit thảo nguyên tinh phẩm, g.i.ế.c mổ tại chỗ, tươi ngon vô cùng.
!!!
Bán rong tạm dừng!
Hái nấm tạm dừng!
Ngày mai cô cũng công tác!
Tác giả lời : Tìm chất lượng thịt cừu, thèm, ăn cừu nướng nguyên con!!!
Chương năm mươi bao lì xì ngẫu nhiên~[Cầu vồng]
Về nhà với xe trống, thể mua cừu sống ưng ý ở gần, tâm trạng của Khương Hằng càng hơn.
Trong nhóm cô cũng tiện thể một tiếng.
“Khương Hằng: Hai ngày nay việc nghỉ, bán rong, cũng tạm thời giao hàng, thời gian hoạt động xem thông báo”
Giao hàng cũng tạm dừng, là cách nào.
Đơn hàng chủ yếu là nấm, nấm dừng, chỉ còn rau diếp, lẽ còn một ít rau chân vịt, nhưng lượng chắc chắn nhiều, mà rau diếp… sắp bán hết, hàng để giao!
“???”
“Đừng mà bà chủ!”
“Ông chủ Cát: Trời sập !!!”
“Bà chủ, rau chân vịt bán nên tâm trạng bán rong? Cái đó, thấy rau chân vịt thật sự ngon, ăn thoải mái và thanh mát, đặc biệt là rau chân vịt trộn gỏi, cực kỳ khuyến khích, giá thật sự đắt”
“Hả? Không chứ? Cảm giác bán mà? cũng thấy ngon, còn định mỗi đều mua thêm một phần rau chân vịt”
“Nhất Phẩm Tiên Lạc Thanh: Bà chủ, chuyện gì ? Có cần giúp đỡ ?”
“Ông chủ Cát: đúng đúng, là nhà việc ? Chỗ chúng nhiều , là cô tuyển ? Chắc chắn nhiều sẵn lòng, thù lao là rau bà chủ trồng là , chồng cũng thể cử đến giúp, cần thù lao, cho mua rau diếp tại chỗ là ”
“Ha ha ha, sai! Bà chủ, ngày nghỉ cuối tuần, thể giúp việc! Một ngày chỉ tiêu thụ hai cân tôm hùm đất! Đảm bảo giá rẻ chất lượng cao”
“ thể tự hái một ít rau thù lao là , còn rẻ hơn họ!”
Nhóm chat còn yên tĩnh, đột nhiên bùng nổ.
Ai nấy đều xuất hiện.
Giám đốc Nhất Phẩm Tiên vốn ít khi chuyện trong nhóm cũng xuất hiện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-tu-tien-trong-trot-ca-the-gioi-cau-xin-toi-ban-rau/chuong-131.html.]
Khương Hằng cũng họ sẽ gây náo loạn, lập tức thoát khỏi điện thoại, mà xem qua các câu trả lời giải thích:
“Khương Hằng: Cảm ơn , nhưng việc ngoài, nhà ai, cũng việc gì , bận xong về là thể tiếp tục giao hàng, đều online, nhân đây một chút, rau diếp còn ba trăm cây, bán hết đợi đợt mọc lên, tức là mười ngày ”
Khách hàng đang lóc nỡ rời xa bà chủ:?!
Thà giải thích còn hơn!
Điều còn kinh khủng hơn !
Nhóm một nữa náo nhiệt, Khương Hằng tự giác giải thích xong, cất điện thoại túi, trong ánh mắt ghen tị của các tiểu thương xung quanh trở về.
Không là do chuyện thầu đất buổi chiều kéo dài quá lâu , cô hát về nhà, phát hiện đường lớn trong làng, ít dân làng tụ tập chuyện gì đó, còn bưng bát cơm trò chuyện ăn.
Khương Hằng đến, đám bên đó thấy động tĩnh, qua, lập tức mấy dậy: “Tiểu Hằng về !”
“Trời ơi, bán hết !” một dì vươn cổ thoáng qua, khe hở của giỏ cũng thấy một chút gì còn , vui vẻ : “Thế đủ bán nhỉ?”
Không đủ bán chắc chắn là thầu thêm đất.
Khương Hằng thấy họ vây quanh, cũng tiện thẳng, bèn dừng xe, : “Cũng , mang cũng nhiều.”
“Chắc chắn là đủ bán, mảnh đất nhà cháu, , quá nhỏ.” một khác lập tức tiếp: “Phải thêm đất, trẻ tuổi đang là lúc phấn đấu.”
Khương Hằng bán rong đến giờ, kịp xem điện thoại mấy , tình hình cụ thể, thấy cũng chỉ .
Thấy cô tỏ thái độ, trong lòng đều chút chắc chắn.
Dì Trịnh Lan, trồng cà chua c.h.ế.t quá nửa, là đầu tiên : “Tiểu Hằng cháu đừng tức giận, chiều nay thằng khốn đó sai , là sẽ giống như , đòi thêm tiền, nếu cháu thầu, cứ theo như .”
Khương Hằng nhíu mày: “Vậy …”
“ đúng đúng!” bên cạnh cũng nhanh ch.óng gật đầu: “ còn gọi điện cho con trai , nó cũng đồng ý, đất để cũng lãng phí, cháu trồng thì cứ trồng, tiền ít một chút !”
Lời , bên cạnh vài .
Âm thầm kéo .
Tuy , thể nhiều hơn một chút vẫn hơn.
Khương Hằng chỉ đáp một câu, tỏ thái độ: “Chú, dì, cháu mới về, ăn cơm, về đây, chuyện gì nhé.”
Lúc cũng tiện giữ , chỉ thể nhường đường.
Chỉ một mực dặn dò, bảo cô cứ yên tâm mà thầu.
Họ sẽ trông chừng những khác, ngoài Khương Kế Tổ là con sâu rầu nồi canh, làng họ đều .
Khương Hằng thấy nhường đường, khởi động xe ba gác rời .
Về đến nhà, tiên tương tác với mấy con vật đáng yêu, nấu mì, xem điện thoại.
Khương Bồng quả nhiên kể hết tình hình.
Còn là livestream trực tiếp.
Từ lúc Khương Hằng lâu, đến khi chuyện kết thúc đều rõ ràng.
Khương Kế Tổ chuyện , nếu thành, chỉ thể ghen tị một chút, còn ngốc nghếch thể sẽ học theo những thao tác khi chính thức ký hợp đồng.