Sau Khi Tu Tiên Trồng Trọt, Cả Thế Giới Cầu Xin Tôi Bán Rau - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-01-25 20:21:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Hằng híp mắt đáp: "Ơi~"

Khương Bồng bất lực: "Con bé hướng nội quá, chị rầu c.h.ế.t ." Vừa , đưa cốc sữa trong giỏ xe qua: "Em xem cái nào? Đều là năm phần đường."

Khương Hằng chọn một cốc dương chi cam lộ, cô bé con chạy bếp chuyện với bà ngoại, giọng trẻ con và giọng "kẹp" cố gắng dịu dàng dỗ trẻ của lớn thỉnh thoảng truyền đến, cô : "Chị xem thế chẳng khá hoạt bát ? Nó là quen em thôi, cái gọi là chậm nhiệt."

"Quan trọng là nó còn kén ăn, em cái tướng nó xem, còn chẳng bằng trẻ con cùng tuổi, tay chân khẳng khiu, phản kháng cũng xong, hơn nữa bác sĩ bảo nếu bổ sung đủ dinh dưỡng, thì can thiệp nhân tạo tiêm t.h.u.ố.c tăng chiều cao, một tháng mất mấy ngàn..."

Nói đến đây, Khương Hằng thể hiểu , nhưng cô cũng từng nuôi con, giải quyết thế nào, chỉ thể cố gắng an ủi, chuyện một hồi, liền ngửi thấy mùi thơm .

Gà chạy bộ chính tông, hầm trong nồi sắt lớn bếp củi ở nông thôn, nấm dại mang linh khí, cái buff đó trực tiếp đầy ắp .

Nhất là theo thời gian trôi qua, mùi thơm càng nồng đậm, thịt gà tươi ngon nấu tinh hoa, mang theo mùi vị đặc trưng, trộn lẫn với hiện tượng khiến nhịn chảy nước miếng của nấm, tuyệt vời!

Khương Bồng cũng chuyện nổi nữa, nuốt nước miếng, dậy bếp: "Mẹ, nấu cái gì thế ạ? Thơm quá!"

Trần A Anh híp mắt : "Là Tiểu Hằng lên núi hái nấm đấy, nó đến chỗ nào núi, hái nấm đắt tiền, đây , con màu sắc xem, nấm mang ngoài bán, một cân mấy chục đồng đấy!"

"Oa!" Khương Bồng chút ngạc nhiên: " cái cũng thơm quá đấy?!"

cũng từng ăn nấm dại, ăn từ nhỏ đến lớn, Nấm Thông Đen cũng từng ăn, ngưỡng chịu đựng nâng cao , nhưng hôm nay cái , thực sự chút thơm đến mức chịu nổi.

Trần A Anh khá đắc ý: "Đương nhiên , thể năm nay nước mưa , hôm qua ăn cũng thấy thơm c.h.ế.t , cho nên gọi con đưa Tiêu Tiêu qua ăn đấy."

Bà mở vung nồi xem tình hình bên trong.

——

Vung nồi mở , nóng ập mặt cuốn theo mùi thơm càng nồng đậm hơn, trong nháy mắt lan tỏa khắp nhà bếp, cô bé Tiêu Tiêu cũng thèm chịu : "Thơm quá ạ!"

Trần A Anh lập tức : "Đó là dì út con giỏi, tìm nấm ngon thế , lát nữa cảm ơn dì út ?"

"Biết ạ!" Tiêu Tiêu quả quyết gật đầu, trông mong trong nồi: "Bà ngoại, ăn ạ?"

Khương Bồng cũng trông mong y hệt.

Thấy hai đều như , Trần A Anh cũng nỡ, lấy đũa chọc chọc thịt gà , vẫn , thế là đảo tìm một chút, từ bên trong chọn một cái đầu cánh gà nhỏ đưa cho Tiêu Tiêu, đầu cánh gà ít thịt, nấu đến giờ da ngoài mềm nhừ, thể ăn .

Đầu cánh gà màu nâu nhạt còn tỏa nóng, Tiêu Tiêu sợ nóng, do dự mãi đưa tay , liền thấy bên cạnh cô bé vươn đầu tới, răng mở khép, tha mất .

Tha mất ???

Tiêu Tiêu trừng lớn mắt, thể tin nổi cảnh .

Khương Bồng phù phù thở dốc dùng miệng quạt gió, cảm thấy nhiệt độ giảm chút, nhanh ch.óng ăn miệng, lập tức nước dùng tươi ngon nơi đầu lưỡi cho sướng đến mức lông mày cũng giật giật: "Hu hu hu! Ngon quá!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-tu-tien-trong-trot-ca-the-gioi-cau-xin-toi-ban-rau/chuong-12.html.]

Đầu cánh gà vốn chẳng thịt gì, loại đầu cánh gà nấu qua nhưng nấu đến mức đủ mềm nhừ , khẩu cảm kém xa cánh gà kho, đầu cánh gà chiên, cũng chỉ là chín thôi, nhưng bọc đầy nước dùng, chỉ riêng mùi vị tự của nó, khiến cô ăn ngon lành.

Trần A Anh khiếp sợ: "... Mày còn lớn ?! Đồ con gái ăn cũng cướp?!"

Tiêu Tiêu mắt ngấn lệ tủi gật đầu thật mạnh.

Khương Bồng gượng: "Con đây thấy nóng quá, nó dám gặm ? Con sợ, nên ăn , chẳng còn một cái đầu cánh gà nữa ?"

đều là một nhà, cô mặt dày, cô sợ.

Trần A Anh bực lườm một cái, đành tìm cái đầu cánh gà khác, cuối cùng cũng tìm thấy, bà thổi , cảm thấy tàm tạm mới đưa đến mặt Tiêu Tiêu, liền thấy cô bé nãy còn văn văn tĩnh tĩnh, lúc trực tiếp học theo nó há miệng ngậm lấy, cũng văn tĩnh nữa, phù phù dùng miệng quạt gió hạ nhiệt cho đầu cánh gà.

Cuối cùng ăn miệng, ngon đến mức mắt cô bé cũng trừng lớn: "Oa! Thật sự ngon quá mất!!!"

Ngửi thấy thơm như , ăn miệng mùi vị cũng ngon thế !

Trần A Anh cái đám , bực buồn , đảo tìm trong nồi, còn cái đầu cánh gà thứ ba nữa, may mà còn chân gà, bà gắp , rút tờ giấy bọc một đầu chân gà đưa cho Khương Bồng: "Của Tiểu Hằng đấy, đừng ăn vụng."

Tiêu Tiêu cũng lộ vẻ cảnh giác: "Cho dì út!"

Khương Bồng sớm ăn xong đầu cánh gà trong miệng, chỉ còn tí xương nỡ nhả , lập tức nhả xương, nhận lấy chân gà, hổ rình mồi: "Mẹ cứ ăn đấy!"

Cô bé cuống đến đỏ cả mặt, đưa tay cướp, do dự, ngay lúc Khương Bồng suy tư xem con gái thể vì cái chân gà của dì út mà đến mức nào, liền thấy nó chạy thẳng ngoài, hét lớn với Khương Hằng đang chuyên tâm uống sữa trong sân: "Dì út! Mẹ sắp ăn mất chân gà của dì !!!"

Khương Hằng: "... Hả?"

Khương Bồng: "..."

Hai chị em , cùng bật , Khương Hằng nhận lấy chân gà Khương Bồng đưa qua, khi cảm ơn bạn nhỏ Tiêu Tiêu, nghiêm túc với Khương Bồng vẫn đang : "Em nghi ngờ Tiêu Tiêu văn tĩnh là chị chọc tức đấy, cướp chị quậy chị, chỉ thể chọn ngửa."

Khương Bồng lớn, : "Không , là cái đủ ngon, nó kén ăn lắm, đồ bình thường nó chẳng thèm , mấy đồ ăn vặt trẻ con thích chị cướp nó liền đổi loại khác, cướp hết nó dứt khoát ăn, cũng chỉ cái , thơm quá, khiến con bé học chút hộ thực ."

Nói xong tán đồng gật đầu.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính

Chắc chắn là như !

——

Bên vẫn đang nấu.

ăn .

Lý Như Cần chính là bác gái mắt sáng như đuốc mua nấm thứ hai tối qua, gia cảnh bà tệ, huyện nhỏ giải tỏa tuy nhiều tiền đền bù như thành phố lớn, nhưng cũng khiến mức sống nhà bà lên một tầm cao mới, nhất là con cái đều tiền đồ, cuộc sống của bà trôi qua , bình thường cũng chẳng sở thích gì, chính là đồ ăn cho con cái.

 

 

Loading...