Sau Khi Từ Hôn Ta Trở Thành Mẫu Nghi Thiên Hạ - Chương 45

Cập nhật lúc: 2026-05-01 19:08:57
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bùi Việt xong, bàn tay mềm mại thon thả thực sự duỗi thẳng về phía , những ngón tay thon dài trắng mịn mò mẫm, khi chạm đến tách thì nhanh ch.óng nắm lấy và nhấc nó lên. Bùi Việt cảm nhận sự căng thẳng quen thuộc, ánh mắt đỡ đẫn trong chốc lát nghiêng đầu né tránh.

 

Cầm tách xong, Thư Quân thẳng lên và uống cạn tách .

 

Nếu nàng nắm thì chẳng là lạy ông ở bụi , cho Bùi Việt rằng nàng cái đao treo bên thắt lưng là cái gì ?

 

Thư Quân mặt đỏ, tim đập nhanh, chậm rãi mở khăn ướt , chờ đến khi tầm định mới dậy hành lễ với Bùi Việt.

 

“Bệ hạ, trời tối, thần nữ cũng rời cung .”

 

Bùi Việt nàng đang cố gắng giữ bình tĩnh thì khẽ mím môi. Nếu là đây, sẽ giữ nàng ở ăn cơm, nhưng bây giờ đổi lời: "Được, , đưa hộp cơm chuẩn sẵn cho Thư cô nương mang về."

 

Nàng đói bụng từ lâu, đồ ăn để sẵn ở điện bên cạnh, nếu nàng về thì cũng ép buộc.

 

Cuối cùng, đặt tay lên lúm đồng tiền của nàng : “Để ăn đường .”

 

Sự bồn chồn mà Thư Quân vất vả lắm mới kìm nén hiện lên, vẫn hiểu nàng như khi, hiểu nàng đang đói lắm .

 

"Tạ ơn bệ hạ."

 

Tiểu cung nữ tên Linh Linh thấy trán Thư Quân vài giọt mồ hôi thì lấy khăn tay cẩn thận lau cho nàng.

 

Trong khi chờ cung nữ, Lưu Khuê đích đưa bức tranh cuộn tròn sửa cho Bùi Việt. Bùi Việt qua, thoạt thì thấy dấu vết gì, điều cho thấy cô nương tài, vốn dĩ ban đầu cũng hy vọng gì nhiều, ngờ mang đến cho một điều bất ngờ.

 

Bùi Việt ngước mắt lên cô nương duyên dáng: “Quân Quân, Thái Hoàng Thái hậu thích bức tranh . Lúc là do lão nhân gia mắt kém cho nên mới để gần , cẩn thận cháy một góc tranh. Hôm nay coi như nàng lập công lớn, trẫm ban thưởng cho nàng, Quân Nhi thích thứ gì ?"

 

Thư Quân để mặc tiểu cung nữ chỉnh sửa mái tóc ướt của , giận dỗi: “Bệ hạ, ngài ban thưởng cho mẫu của thần nữ nhiều t.h.u.ố.c như , ngần ngại cứu nhà thần nữ. Thần nữ cũng chỉ báo đáp một chút mà thôi, nếu ngài còn ban thưởng thì thần nữ nhận nổi."

 

"..." Thư Quân lưu luyến bức tranh : "Bức tranh là tác phẩm tâm đắc của lão Hứa Nghĩa Sơn trong những năm cuối đời. Bệ hạ, bệ hạ thể cho phép thần nữ chép một bức mang về nhà ?"

 

"Được." Hoàng đế trẻ tuổi chau mày: "Có điều bức tranh quý giá, trẫm thể cho nàng mang về . Nếu chép thì cứ chọn một ngày cung vẽ là ."

 

Thư Quân đồng ý chút do dự.

 

Đến khi ôm hộp cơm và mơ màng rời khỏi cung, Thư Quân mới xoa xoa hai má nóng bừng.

 

Không đúng lắm, tại nàng cung một cách mơ hồ và còn hẹn hai?

 

Ngày thứ hai khi Thư Quân rời cung, Bùi Việt tràn đầy mong đợi. Ngày đó nàng cung trong chớp mắt, hôm nay chắc cũng như . khi mặt trời mọc lặn mà cũng thấy bóng dáng xinh quen thuộc.

 

Có lẽ hôm nay nàng việc, đợi ngày mai .

 

Niềm mong đợi dần cạn kiệt khi cứ thất vọng ngày qua ngày.

 

Hắn cứ nghĩ đến cô nương lỡ hẹn thì thấy tức n.g.ự.c.

 

Ngoài miệng sẽ buông bỏ nhưng đến lúc thực hiện hề dễ dàng.

 

Bùi Việt xoa đầu lông mày, b.út đỏ cầm trong tay vẫn hề nhúc nhích.

 

Màn đêm buông xuống, sương mù dày đặc phía chân trời. Lưu Khuê thắp đèn cho , thấy vẻ mặt lạ thường của thì khẽ hỏi:

 

"Bệ hạ, lẽ nhà cô nương việc. Ngài xem, là bảo Lận Tuần ngóng cho rõ ràng?"

 

Bùi Việt ít khi hiếm khi nóng ruột nóng gan vì một nào đó, đây là đầu tiên. Ngay cả những xa cách Thư Quân đó cũng giống như ngày hôm nay, mong ngóng trong lòng càng ngày càng mãnh liệt, trong lòng điều ý nghĩa gì.

 

Bùi Việt tiếp tục phê duyệt tấu chương, xuống nét b.út mạnh mẽ mà mềm mại, đáp lời ngay.

 

Thư Quân quên mất chuyện .

 

Đêm đó khi trở về phủ, đúng là nhà nàng việc. Hóa trưởng tỷ Thư Linh gặp Thế t.ử Liễu gia ở trong cung, Thế t.ử Liễu về nhà với gia đình chuyện đính hôn. Ngày hôm đó Liễu gia đến tận cửa hẹn hai tháng đón dâu, ngoài còn mang quà đến cho các thiếu gia và cô nương trong phủ.

 

Thư Quân cũng một phần quà, lão thái thái gọi nàng tới, Thư Quân nhận lấy vài câu khách sáo. Lão thái thái, Nhị phu nhân với Thư Chi nhân cơ hội chế nhạo nàng, châm biếm nàng gả . Thư Quân để trong lòng, nhưng Tô thị bực bội, đêm đó còn nôn một ngụm m.á.u.

 

Tô thị giấu Thư Quân chuyện nôn m.á.u.

 

ngày hôm , Thư Lan Phong về với Tô thị rằng t.ử kế thừa Nho học mới thăng chức từ chối lời ngỏ của một nhà quyền quý, bày tỏ ý kết thông gia với Thư Lan Phong.

 

Thì ngày đó yêu Thư Quân ngay từ cái đầu tiên.

 

Thư Lan Phong mừng rỡ, khi trở về lập tức bàn bạc với Tô thị. Ban đầu Tô thị vẫn còn do dự, nhưng nhớ sức khỏe lắm, lỡ như mệnh hệ gì thì cũng giao phó con gái ngoài sớm, bà bèn đồng ý gặp Trần Văn Châu.

 

Vào ngày Bùi Việt đang đau lòng vì Thư Quân, Trần Văn Châu nhanh nhẹn đến cửa phủ.

 

Nắng sớm dịu êm, qua giờ Ngọ mà sương mù vẫn tan, Thư Lan Phong đón Trần Văn Châu nhà khách của tam phòng. Nói là nhà khách nhưng cũng rộng rãi lắm, chỉ là một gian phòng, phía đông là thư phòng của Thư Lan Phong, phía tây là phòng bên, lúc Tô thị khỏe thì trượng phu sẽ ở chỗ .

 

Nam nhân lạ thể phòng ngủ, Thư Lan Phong dốc sức đưa Tô thị đến phòng bên.

 

Thư Quân Tô thị thu xếp ở tấm bình phong. Nàng dậy sớm hứng sương thu để bánh bao nếp, nhưng Tô thị bắt chỉnh trang một hồi, mặc chiếc áo khoác dày màu đỏ hải đường mới may, viền áo gắn lông thỏ, nổi bật đôi mắt hạnh và làn da trắng như tuyết tựa tiên t.ử.

 

Dù Thư Quân ngốc đến cũng đoán bảy tám phần, sốt ruột năn nỉ:

 

"Mẫu , con bao nhiêu rằng con thực sự cưới gả? Người định ép con cắt tóc ni cô !"

 

Tô thị xong tức giận, che miệng gần như thở nổi. Thiện ma ma đỡ Tô thị tận tình khuyên nhủ Thư Quân: “Được cô nương, hãy lời phu nhân .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-tu-hon-ta-tro-thanh-mau-nghi-thien-ha/chuong-45.html.]

Thiện ma ma liên tục nháy mắt với Thư Quân, ý bảo nàng đừng chống Tô thị nữa.

 

Thư Quân thấy mẫu ho đến mức thở thì cũng dám vẻ gì nữa, nhấc váy vòng tấm bình phong, nóng nảy đến mức lên: “ con…”

 

Nàng thể gả chồng, nàng từ chối Hoàng đế, đến lúc về nhà gả cho khác. Một khi Hoàng Đế thẹn quá hóa giận, b.úng tay một cái là thể bóp ch.ết nàng .

 

"Không nhưng nhị gì cả!" Tô thị bày vẻ mặt nghiêm nghị hiếm thấy, ngón tay run rẩy chỉ chiếc ghế đẩu phủ gấm, nhi nữ mà nước mắt rưng rưng, trong lòng đau nhói, giọng điệu cũng dịu xuống: "Con , con cứ xuống , gì nữa. Nếu con ý, chẳng lẽ mẫu còn thể nhét con lên kiệu hoa ?"

 

Thư Quân nghĩ thầm, với tình hình thì lẽ đối phương phủ , gây náo loạn chỉ chọc tức mẫu , nhất là cứ tạm thời ứng phó .

 

Vì thế nàng ngay ngắn, nhúc nhích tấm bình phong.

 

Một lúc , nàng thấy tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang và cả tiếng . Thư Quân chăm chú lắng , giọng quen. Nàng trợn mắt, chẳng lẽ đây là nam t.ử nàng gặp trong cung ngày đó?

 

Thiện ma ma ở bên cạnh quan sát sắc mặt của nàng nháy mắt với Tô thị. Tô thị che miệng, cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút.

 

Ánh sáng ở cửa che , hai bóng lượt bước .

 

Trần Văn Châu thấy Tô thị đang tấm bình phong, vội vàng tiến tới quỳ lạy.

 

"Học trò thỉnh an sư mẫu."

 

Mắt liếc qua tấm bình phong mà để dấu vết gì, thấy bóng dáng mờ nhạt, cũng đoán Thư Quân đang ở đó.

 

Lần đầu thấy Trần Văn Châu, Tô thị vui mừng khôn tả. Hiếm nam t.ử nào thể mắt bà , dịu dàng nhưng hề mất sự sắc bén.

 

"Mau lên ."

 

Thư Lan Phong ở ghế chính, Trần Văn Châu phía ông .

 

Tô thị trò chuyện vài câu với , hỏi việc học của ở Quốc T.ử Giám.

 

"Sau con vẫn tiếp tục học ở Quốc T.ử Giám là học theo Tần lão thái phó?"

 

Trần Văn Châu chắp tay : “Xin đáp lời sư mẫu, Thái phó dặn học trò ban ngày học ở Quốc T.ử Giám, ban đêm ở Tần gia Thái phó chỉ dạy. Vả năm nay t.ử qua kỳ thi mùa thu, cần dốc sức chuẩn cho kỳ thi mùa xuân sang năm, tạm thời dám thư giãn."

 

Nói đến đây, Trần Văn Châu dừng , khom : “Nói thì thật hổ, học trò vốn định đợi đến lúc đạt thành tích cao mới đến phủ cầu hôn, nhưng cũng thực sự lo...” Hắn nhẹ nhàng liếc qua tấm bình phong: "Lo lão sư với sư mẫu đồng ý gả sư cho khác, nên mới mặt dày mày dạn đến cửa."

 

Tô thị và Thư Lan Phong xong thì .

 

Hắn lời khiêm tốn.

 

Trần Văn Châu vốn định đợi đến lúc đỗ đạt cao mới đính hôn, như cũng là trách nhiệm với cô nương nhà . Tiếc rằng tiếng tăm, gần đây mai mối mòn bậc thềm nhà , gây bao phiền phức cho , bằng đính hôn sớm, c.h.ặ.t đứt suy nghĩ của khác.

 

Thư Lan Phong và Tô thị đều rõ chuyện . Trần Văn Châu cũng bộ tịch, mà còn bày dáng vẻ vô cùng khiêm tốn, rõ ràng là một rộng lượng, khoáng đạt.

 

Tô thị càng thấy hài lòng.

 

"Hôn nhân là chuyện quan trọng, cần ý kiến của phụ mẫu và lời của mai mối, con hỏi phụ mẫu nhà ?"

 

Trần Văn Châu lập tức nhấc vạt áo che đầu gối lên và quỳ xuống: "Mong sư mẫu thứ , Văn Châu ý thô lỗ, chỉ là cha học trò qua đời. Học trò một họ hàng xa nuôi lớn, ba năm cô mẫu về quê nhà với nhi nữ, quan tâm chuyện đời nữa."

 

"Văn Châu xin phép Thái phó, chỉ cần lão sư với sư mẫu gật đầu, ít ngày nữa Văn Châu sẽ mời Thái phó chủ cho ."

 

Việc mời Thái phó đến nhà một cách đường đột chẳng khác nào gây áp lực. Trước đó Thư gia trải qua hai việc hôn nhân vui, Trần Văn Châu dám liều lĩnh nên mới lén lút bày tỏ ý với Thư Lan Phong. Vừa Tô thị cũng gặp Trần Văn Châu , nên mới chuyện hôm nay.

 

Chờ đến khi chuyện chắc chắn mời bà mối đến phủ thì tất cả đều vui.

 

Sao Tô thị thể những điều ẩn giấu bên trong chứ? Đứa nhỏ việc thỏa, từ nhỏ cha , tự mò đường , nhất định là một trách nhiệm. Lại vẻ ngoài trai và tài năng, thật sự là một lựa chọn hảo cho vị trí rể.

 

Tô thị mỉm liếc Thư Lan Phong, Thư Lan Phong hài lòng.

 

Thư Lan Phong lấy cớ bình tranh với Trần Văn Châu dẫn đến thư phòng.

 

Lần tâm trạng Tô thị , bà kéo Thư Quân qua hành lang nhà bên về phía hậu viện.

 

Gió tạt má như lưỡi d.a.o, Tô thị nhịn mà ho vài tiếng. Thư Quân và Thiện ma ma mỗi một bên che chắn gió lạnh cho bà . Cơ thể Tô thị khó chịu nhưng trong lòng vui vẻ, khỏi thuyết phục Thư Quân:

 

"Con , con cũng thấy tận mắt , còn hơn thằng bé ? Rõ ràng thể chọn con gái nhà quyền quý, tại cứ đến nhà cầu hôn, thằng bé thật sự thích con đấy."

 

Thư Quân giơ tay áo dài rộng lên để chắn gió, đỡ bà lên hành lang vây quanh nhà, rưng rưng nước mắt : “Mẫu và phụ đừng điều thừa thãi nữa, con quyết định , dù là nhà giàu sang quyền quý con cũng gả."

 

Tô thị tức giận đến mức đau l.ồ.ng n.g.ự.c, thể thở nổi, bà vịn rào chắn bên cạnh và xuống, lắc đầu yếu ớt: “Vậy thời gian hồn vía con cứ ở mây, vì nó thì vì ai chứ?"

 

Thư Quân sững sờ, lời nghẹn trong cổ họng, thể biện bạch .

 

Thì mẫu với phụ hiểu lầm rằng nàng ý Trần Văn Châu.

 

lúc , một tỳ nữ chẳng màng mưa phùn, chạy tới từ nội viện, Tô thị với Thư Quân hét lên:

 

"Phu nhân, , lão thái thái chuyện Trần công t.ử tới phủ. Lão thái thái bảo Lưu ma ma mời Trần công t.ử lên thượng phòng ."

 

Trái tim Tô thị như đóng băng, bà suýt nữa nôn một ngụm m.á.u.

 

Lão thái thái như chắc chắn ý gì.

 

nóng ruột đến mức đẩy Thiện ma ma thượng phòng.

Loading...