SAU KHI TRỌNG SINH TÔI CÓ ĐƯỢC ĐỘC TÂM THUẬT - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-02-09 17:00:51
Lượt xem: 86
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
*Nàng thật sự hề yêu một chút nào, đúng ?* Hắn chất vấn trong lòng, giọng điệu mà mang theo chút đau lòng.
Ta quả thực yêu , bao giờ yêu cả.
Tiếp cận chỉ là vì giúp báo thù mà thôi.
nếu giúp, cũng sẽ ép buộc, chỉ thể...
「Lục Vân Tiêu, giúp ?」
Lục Vân Tiêu lạnh lùng : 「Tại giúp nàng?」
「Vậy nghĩa là giúp .」 Ta rũ mắt lạnh một tiếng, đột nhiên xoay đè Lục Vân Tiêu xuống . Cùng lúc đó, rút chiếc trâm cài đầu , tì sát cổ .
「Nàng g.i.ế.c ?」 Lục Vân Tiêu khinh miệt: 「Nàng nghĩ bản lĩnh đó ?」
「Dù bây giờ cũng bí mật của , c.h.ế.t thì là c.h.ế.t, dù cũng liều một phen.」
「Được thôi, thì nàng tay .」 Giọng âm hiểm của dứt, lật tráo đổi tư thế của cả hai.
Khoảnh khắc đó, cảm thấy một nữa cận kề cái c.h.ế.t, gần như theo bản năng, cắm mạnh chiếc trâm trong tay n.g.ự.c .
Cũng chính lúc , nụ hôn của rơi xuống.
Hơi thở của trở nên dồn dập, chẳng rõ là vì đau đớn vì điều gì khác, nhưng cảm thấy dường như thấy đau. Hắn chỉ điên cuồng hôn , mãnh liệt như c.ắ.n xé.
Người thấy đau là .
「Nô tỳ tham kiến Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!」 Bên ngoài truyền đến giọng của T.ử Diên, mang theo ý vị nhắc nhở.
Lục Vân Tiêu khẽ bên tai : 「Nàng xem, nếu đây mà thấy chúng thế , sẽ phản ứng gì?」
Ta đẩy , liếc l.ồ.ng n.g.ự.c , m.á.u đỏ tươi thấm đẫm vạt áo.
Ta khẽ nhíu mày, Lục Vân Tiêu nhanh ch.óng ẩn trốn . Trong lúc đang chỉnh đốn y phục thì Hoàng đế bước .
An Nhu Truyện
「Thần tham kiến Bệ hạ.」 Ta cúi hành lễ.
Hoàng đế lập tức tiến đỡ dậy, hỏi han sức khỏe như lệ thường, khi trò chuyện thêm vài câu thì bảo rằng đến thư phòng.
Sau khi rời , Lục Vân Tiêu mới bước .
「Hằng đêm đều 'chuyên sủng' nàng như thế ?」
Ta đầu , bắt gặp nụ đầy ẩn ý nơi khóe môi .
Ta trả lời, chỉ gọi T.ử Diên mang hộp t.h.u.ố.c , đó T.ử Diên lui ngoài.
「Cởi áo .」 Ta lệnh.
Lục Vân Tiêu bên cạnh giường , cởi bỏ từng lớp y phục, cho đến khi phần để trần.
Trong lúc xử lý vết thương cho , Lục Vân Tiêu đột nhiên : 「Nàng đúng là một đàn bà tàn nhẫn.」
Ta khẽ bật thành tiếng.
Kiếp tàn nhẫn, nhưng kết cục nhận chứ?
lẽ thật sự sai , nên kéo vô tội xuống nước.
「Ngươi .」 Sau khi băng bó xong vết thương, lập tức hạ lệnh đuổi khách.
Cuối cùng vẫn g.i.ế.c . Nếu thật sự đến mặt Hoàng đế để tố cáo ...
Ta cam tâm.
Ta thật sự cam tâm!
Ta đặt hộp t.h.u.ố.c lên bàn, hình run rẩy kịch liệt theo từng nhịp thở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-trong-sinh-toi-co-duoc-doc-tam-thuat/chuong-4.html.]
Lục Vân Tiêu từ phía ôm chầm lấy , ghé sát tai thì thầm: 「Ta giúp nàng.」
Ta thể tin tai : 「Ngươi cái gì?」
「 một điều kiện.」 Hắn xoay , đôi mắt đen sâu thẳm thẳng mắt : 「Ôn Sơ Cẩm, giúp nàng g.i.ế.c , nhưng nàng trao trái tim của cho .」
「Trái tim của ?」 Ta ngẩn .
Ta... liệu còn tim ?
Lục Vân Tiêu dường như thấu tâm tư của , mỉa mai: 「Ôn Sơ Cẩm, đừng bộ dạng như xác hồn đó nữa, nàng đối với con bé nha như thế .」
Ta liếc xéo một cái: 「Ngươi mau .」
Hắn bật , một tay giữ c.h.ặ.t gáy hôn xuống.
Ta tranh thủ lúc nhịp thở liền hỏi: 「Vết thương của đau ?」
Hắn khàn giọng đáp: 「Tim đau hơn.」
Tim hẫng một nhịp, khoảnh khắc , trong lòng bỗng nảy sinh một cảm giác tội .
Đây là đầu tiên cảm thấy thật quá đáng, đối với Lục Vân Tiêu thật sự quá đáng.
Tất cả những gì đối với đều là công bằng.
「Lục Vân Tiêu, , chúng đừng... ưm...」
Hắn mãnh liệt hôn xuống một nữa.
Ta vòng tay ôm lấy eo , cảm nhận gò má ướt đẫm.
Ta mà , là vì Lục Vân Tiêu ?
Ta thể cứ giả bệnh mãi như thế , Hoàng đế sớm muộn gì cũng sẽ nảy sinh nghi ngờ.
Thế là nửa tháng , thẳng thắn hỏi Hoàng đế: 「Bệ hạ, ngài thấy Y Nhiên như thế nào?」
Hoàng đế rõ ràng sửng sốt một chút, đó hỏi ngược : 「Hoàng hậu ý gì đây?」
Ta đau lòng thở dài một tiếng: 「Vương thái y căn bệnh của thần là tâm bệnh, tất cả là do quá nhớ thương . Bệ hạ, thần tội, nên hưởng thánh sủng tham lam nhớ nhà, nhưng... Bệ hạ, xin ngài hãy cho Y Nhiên ở . Để ở bên cạnh Bệ hạ, như thần cũng bầu bạn, hai chị em chúng thần thể cùng hầu hạ Hoàng thượng, chẳng ?」
「Hoàng hậu, lời nàng là thật ?」 Hoàng đế chút phấn khích.
Dường như nhận thất thố, Hoàng đế khẽ thu liễm cảm xúc: 「Ý Trẫm là, liệu quá ủy khuất cho Hoàng hậu ?」
「Làm thể chứ?」 Ta nở nụ tươi tắn: 「Nếu Bệ hạ thật sự bằng lòng đón nhận Y Nhiên, đó cũng là phúc phận của Ôn gia chúng . Thần những thấy ủy khuất, mà còn vô cùng cảm kích Bệ hạ.」
Hoàng đế liền vui vẻ đồng ý ngay.
Ta thấy tiếng lòng của : *Hoàng hậu vẫn điều, xem Y Nhiên thật sự trách lầm Hoàng hậu .*
Trong lòng lạnh.
Một lát , Ôn Y Nhiên đến, nàng phấn khởi nắm lấy tay : 「Tỷ tỷ, Bệ hạ sắp nạp phi , chị em thể mãi mãi ở bên !」
*Vị trí Hoàng hậu sớm muộn gì cũng là của , Ôn Sơ Cẩm, ngày lành của ngươi chấm hết .* Tiếng lòng của Ôn Y Nhiên phơi bày bộ mặt thật của nàng .
「Phải, chúng sẽ mãi mãi ở bên .」 Ta mắt Ôn Y Nhiên, nụ vô cùng chân thật.
Ta thật lòng cảm thấy vui mừng, vì điều đồng nghĩa với việc tiến thêm một bước gần hơn đến mục tiêu trả thù.
...
Mồng tám tháng là ngày hoàng đạo, hôn lễ của Hoàng đế và Ôn Y Nhiên định ngày đó.
Hoàng đế đối với Ôn Y Nhiên là chân ái, đại điển của nàng thậm chí còn xu hướng vượt qua cả lễ sắc phong Hoàng hậu của .
T.ử Diên với , bên ngoài lời đồn rằng Hoàng đế phế truất để lập Ôn Y Nhiên hậu.
Điều dĩ nhiên là thể, Hoàng đế dù yêu Ôn Y Nhiên đến mấy, nhưng xuất của nàng định sẵn cả đời chỉ thể phi t.ử mà thôi.