Sau Khi Trọng Sinh, Ta Kết Hôn Với Kẻ Thù - Chương 142

Cập nhật lúc: 2026-03-03 21:33:57
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nửa đêm, Quần Thanh chút buồn ngủ, nàng thấy những tiếng động truyền đến từ phía xa.

Ngay đó, cửa thiền phòng vang lên tiếng gõ cộc cộc. Quần Thanh dậy mặc váy áo, Trịnh Tri Ý cũng đ.á.n.h thức: "Đêm hôm khuya khoắt, ồn ào cái gì chứ?"

 

Bên ngoài cửa tiếng Kim Ngô Vệ đáp lời: 

"Bẩm thái t.ử phi, Lữ Phi nương nương thẩm vấn tế tác, trong chùa Tiên Du hai cây cổ thụ nghìn năm, bên trong hốc cây, tế tác thường để thư tín ở đó..."

 

"Nói ngắn gọn thôi." Trịnh Tri Ý ngắt lời.

 

"Trên đường đến đây chỉ mỗi Quần Thanh cô nương là xuống xe ngựa và gần một trong hai cái cây đó, xin mời cô nương theo để hỏi vài câu."

 

"Thật là vô lý!" Trịnh Tri Ý định mắng , nhưng phía Kim Ngô Vệ cũng hề khách sáo: "Lữ Phi nương nương lệnh, xin thái t.ử phi lượng thứ cho."

 

Trịnh Tri Ý thấy Quần Thanh xỏ xong giày, vội níu tay nàng: 

"Hay là gọi thái t.ử?"

 

"Trời muộn , cần phiền điện hạ. Nếu một canh giờ nữa nô tỳ vẫn về, thái t.ử phi hãy báo cho điện hạ ." Quần Thanh đoạn mở cửa bước .

 

Quần Thanh vốn là chủ kiến, Trịnh Tri Ý đành thôi, chỉ dặn tiểu cung nữ khoác thêm cho nàng một chiếc áo choàng.

 

Quần Thanh thì ngay đó một phụ nữ khoác áo choàng, mang theo lạnh chui tọt thiền phòng. Trịnh Tri Ý cứ ngỡ Quần Thanh , đến khi cởi áo choàng mới giật kinh hãi: 

"Sao là ngươi?"

 

Người phụ nữ đó gương mặt ngọt ngào, mắt một nốt ruồi duyên dáng, chính là Bảo Thư: 

"Hạ quan Mạnh Bảo Thư, đêm khuya đường đột tới đây thực sự là chuyện trọng đại bẩm báo với thái t.ử phi."

 

Người từng dựa thế Bảo An công chúa mà bắt nạt khác, Trịnh Tri Ý ấn tượng , liền xua đuổi: "Chuyện gì mà nửa đêm lén lút tới đây, thể ban ngày ? Ngươi ngoài, đợi Thanh cô nương về hãy ."

 

Bảo Thư quỳ sụp xuống chịu dậy: 

"Chuyện liên quan đến Thanh cô nương, cũng liên quan đến lợi ích của thái t.ử phi, xin hãy nô tỳ hết hãy quyết định nên gọi nàng ."

 

Đêm khuya, gió lạnh thấu xương.

Quần Thanh theo chân Kim Ngô Vệ về phía thung lũng, đến ngã rẽ định xuống dốc thì cả nhóm Trúc Tố chặn giữa đường.

 

Trúc Tố hành lễ : "Trường sử lệnh, Thanh cô nương cứ để ngài hỏi, xin Lữ Phi nương nương thông cảm cho."

 

Đám Kim Ngô Vệ , nhưng họ Lữ Phi và phủ Yến Vương quan hệ mật thiết, chắc chắn bàn bạc , khi giao thiệp xong thì xuống thung lũng. Trúc Tố tiến hai bước, nghiêng : "Thanh cô nương , mau theo?"

 

Quần Thanh những ánh lửa tụ tập thung lũng, về phía , chỉ thấy con đường mòn nhỏ hẹp dẫn lên núi, bóng cây đen kịt lay động. Nàng

"Lữ Phi nương nương và những khác đáng lẽ thung lũng chứ."

 

Lữ Phi chỉ là phi tần hậu cung, kiến thức hạn, nàng lòng tin đối phó , nhưng Lục Hoa Đình thì khác.

 

Trúc Tố : "Trường sử , thung lũng là đường c.h.ế.t, bên mới là đường sống."

 

Đây rõ ràng là ép nàng lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-trong-sinh-ta-ket-hon-voi-ke-thu/chuong-142.html.]

Quần Thanh khắp rịn mồ hôi lạnh: 

"Lục đại nhân ở đó ?"

 

Cảnh núi non nơi đây thật thê lương, nếu một biến mất dấu vết, thậm chí cần lộ diện, như cũng chẳng cần áy náy.

Trúc Tố chút nể phục Quần Thanh , một cô nương như nàng mà cảnh giác còn cao hơn cả những ám vệ như họ: 

"Hỏi cái đó gì?"

 

Quần Thanh đáp: "Chỉ khi gặp Lục đại nhân mới đường sống."

 

Ngay đó, nàng thấy một giọng lạnh lùng như ngọc rơi xuống: 

"Muốn gặp mà còn lề mề cái gì?"

 

Phía núi hiện một bóng hình vai rộng eo thon, tay cầm đèn, vạt áo bay nhẹ trong gió. Lục Hoa Đình cúi mắt nàng, nhếch môi đầy ẩn ý: 

"Cô nương sợ gì chứ, sợ g.i.ế.c cô ?"

 

Thật kỳ lạ, thấy , trái tim đang treo lơ lửng của Quần Thanh bỗng rơi l.ồ.ng n.g.ự.c.

 

Lục Hoa Đình hề tàn nhẫn vô tình như nàng ức đoán, sự sai lệch tinh tế giống như cái ôm lưng ngựa lúc nãy, như giọt nước ấm nhỏ xuống mặt hồ, gợn lên một vòng sóng lăn tăn, chỉ là Quần Thanh thể cảm nhận những gợn sóng khi đang căng thẳng, hẹn gặp nghĩa là chuyện , chỉ cần thể chuyện thì thể đàm phán.

 

Tửu Lâu Của Dạ

Quần Thanh tiến gần, đôi mắt đen chứa nụ của Lục Hoa Đình nheo , môi nàng tái nhợt, trán lấm tấm mồ hôi, nàng thực sự đang sợ hãi. Không hiểu , sự đề phòng sợ hãi của nàng Lục Hoa Đình vui vẻ, ngược khiến thấy vướng víu khó chịu, bình thản

"Cô nương sưởi ấm ."

 

Vì âm u lạnh lẽo nên trong hang núi đốt một đống lửa. Lục Hoa Đình vén vạt áo xuống, thong dong cầm cành cây khều lửa. Quần Thanh ngập ngừng một lát mở lời: 

"Chuyện năm đó của Tăng Già pháp sư... là ông tay đúng ?"

 

Quần Thanh thấy tay Lục Hoa Đình khựng , đốt ngón tay ánh lửa đến kinh ngạc:

"Chuyện đó quan trọng ?"

 

"Nếu ngài vô duyên vô cớ g.i.ế.c hại cao tăng thì đúng là đại nghịch bất đạo, nhưng đại nhân dường như kiêng kị chuyện . Những kẻ hung ác cùng cực thường thấy sai, chỉ những hối hận, những mâu thuẫn mới canh cánh trong lòng, sinh nghịch lân." Quần Thanh tiếp: "Nếu là ông tay , ngài chỉ là để bảo tính mạng, đó là hành động giữ mạng lúc khốn cùng, bao nhiêu phần bất đắc dĩ, sẽ lấy chuyện đe dọa ngài."

 

"Cô nghĩ cô hiểu lắm ?" Lục Hoa Đình ngước mắt nàng, trong mắt dường như ngọn lửa dữ dội thiêu qua, để đống tro tàn đen kịt: "Cô giả vờ mềm lòng, nhưng thực tế bao giờ nương tay."

 

Quần Thanh

"Ta nguyên tắc của , ."

 

"Cô nghĩ mời cô đến là vì chuyện của Tăng Già pháp sư ?"

 

Thế thì vì cái gì?

 

 

 

 

 

 

 

Loading...