Sau Khi Trọng Sinh, Ta Kết Hôn Với Kẻ Thù - Chương 117

Cập nhật lúc: 2025-11-24 12:24:26
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Nghe Tô Hỷ tam khảo Hàn Uyển Nghi gây khó dễ cho ngươi?” Ngón tay Lý Hiển siết , chuyện thi cử.

 

“Nô tỳ đang định bẩm điện hạ. Tam khảo dùng loại đoạn lụa Hoán Tuyết Sa, nô tỳ từng thêu qua nên nắm .” Quần Thanh : “Nghe rằng loại sa là phẩm tiến cống của Phù Tang, dùng để may lễ phục khấn Phật cốt cho quý nhân, điện hạ hẳn cũng …”

 

“Ngươi lấy lễ phục của luyện tay?” Lý Hiển thấy nực : “Ta chỉ hai bộ, một bộ để dự phòng, ngươi rách, hôm đó gì mà .”

 

sợ Quần Thanh kẹt ở vòng , vẫn bảo Tô Hỷ đem một bộ lễ phục đến. “Chẳng lẽ những khác gặp khó?”

 

“Các tiểu thư thế gia dường như quen tay, chắc chuẩn sẵn ở nhà.” Quần Thanh nhận lễ phục trắng như tuyết, dùng ngón tay chạm thử chất vải. Mỏng như cánh ve, bất cẩn một chút là chọc thủng, nên nàng đổi lực cầm kim.

 

Người vô ý, hữu tâm. Đường đường thái t.ử chỉ hai bộ, ngoài , lấy lượng lớn Hoán Tuyết Sa cho nữ t.ử luyện?

 

“Chả trách phụ hoàng giận đến . Ta cũng thấy g.i.ế.c một để răn trăm, mới khiến các đại tộc đó kính sợ.”

 

Quần Thanh cầm lễ phục, chỉ cắt một đoạn nhỏ ở gấu áo để tìm cảm giác. Sau đó nàng giũ lễ phục : “Điện hạ thấy bộ y chỗ nào ?”

 

Lý Hiển hiểu nàng ý gì.

 

Quần Thanh bảo dậy, giúp khoác lễ phục lên. Lý Hiển cúi đầu: “Vai hình như dựng, vạt áo kéo xuống.”

 

Quần Thanh lấy tay đo đạc, ghi nhớ từng chỗ. Tay nàng lướt qua vai , nhẹ như lông vũ, mà thần sắc nghiêm túc tỉ mỉ khiến Lý Hiển nín thở, dám động.

 

“Điện hạ chỉ hai bộ lễ phục, nô tỳ cũng thể vì luyện tập mà hỏng.” Quần Thanh : “Xin Điện hạ cho nô tỳ mượn một bộ, đến lúc đó cố gắng trả nguyên vẹn cho điện hạ.”

 

Ngoài điện, Lãm Nguyệt nửa đêm tỉnh dậy, ma xui quỷ khiến qua xem Trịnh Tri Ý ngủ thế nào. Nàng ngáp một cái ngoài cửa sổ, ngờ thấy bên trong bóng lấp loáng. Quần Thanh vốn hầu đèn, giờ đang hầu Lý Hiển mặc y phục.

 

Vì sợ thích khách, Lý Hiển kỵ đến gần, ngày thường y phục tuyệt để cung nữ hầu. Cảnh tượng càng khiến sửng sốt.

 

Lãm Nguyệt tưởng mơ, dụi mắt, nhưng quả thật thấy Lý Hiển đang chuyện với Quần Thanh, dáng vẻ còn thiết.

 

Trong màn, Trịnh Tri Ý vẫn ngủ, đầu Lãm Nguyệt như nổ tung, .

 

Quần Thanh về đến thiên điện, đặt lễ phục Hoán Tuyết Sa sang một bên, nhanh chóng thắp đèn, cắt một tờ giấy.

 

Tuy khuya, nàng thấy mệt, tim vẫn đập dồn trong lồng ngực. Khi duyệt tấu chương hôm nay, nàng thấy một tin quan trọng.

 

Tây Phiên thua trận đang rút quân, Yến Vương và Triệu Vương đại thắng. Yến Vương đường Sơn Nam Đạo, hồi sư về triều, dự tính cuối tháng đến Trường An. Triệu Vương thì xuống phía nam kiểm tra trị thủy mới về.

 

Lý Hoán trở về !

 

Nàng ghi nhớ từng chữ chiến báo, gửi cho An Lẫm.

 

Trước đó, An Lẫm thuyết phục thái t.ử Nam Sở, quyết định đợi Lý Hoán hồi triều phục kích ám sát. Chỉ là khi An Lẫm hỏi nàng chắc tay , Quần Thanh đôi phần do dự.

 

Nàng dĩ nhiên g.i.ế.c Lý Hoán, nhưng nàng lo hành động sẽ ảnh hưởng việc nàng xuất cung.

 

Đang suy nghĩ, Quần Thanh tiện tay bóp mở mấy viên sáp trong hộp trang điểm, đều là Tô Nhuận đưa nàng. Hắn ở phủ công chúa Đan Dương lúc nào cũng lo sợ rụt rè, mà còn một mực việc cho nàng. Quần Thanh bèn lén cho một con sơn ca, bảo khi nào do dự gì thì gửi tin hỏi nàng.

 

Tô Nhuận chỉ nghĩ là thuộc hạ của nàng, suýt nữa thì đem cả trong ngoài phủ công chúa, chuyện thường ngày lớn nhỏ, báo hết cho nàng, Quần Thanh chỉ xem khi buồn chán.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-trong-sinh-ta-ket-hon-voi-ke-thu/chuong-117.html.]

“Công chúa Đan Dương hôm nay gọi hai nhạc kỹ nam gảy tỳ bà, bảo theo hầu. Vì chúc rượu nên công chúa quở mắng.”

 

“Hôm nay Công chúa Đan Dương bảo múa. Ta thà c.h.ế.t chứ cái điệu bộ yêu mị đó, công chúa mắng, còn phạt bổng.”

 

“Hôm nay công chúa Đan Dương trách mắng , vì uống rượu cùng các gia lệnh khác. Mẫu và tỷ tỷ dặn, tuyệt đụng đến rượu, thực sự thể.”

 

Quần Thanh từng bức, chỉ cảm thấy Lục Hoa Đình đưa Tô Nhuận sang chỗ công chúa Đan Dương đúng là ác độc quá mức. May mà Tô Nhuận còn khá cứng cỏi, tạm thời chịu .

 

Còn Công chúa Đan Dương ngoài dự liệu của nàng. Quần Thanh vốn tưởng nàng đang giấu chờ thời, chẳng lẽ thánh thượng tước binh quyền thì suy sụp?

 

“Gần đây Mạnh Quan Lâu tới cửa, sáng nay công chúa Đan Dương cởi bỏ y phục, ghế thấp, bảo vẽ nàng. Việc chẳng chuyện , nhưng công chúa dùng chiếu lệnh ép buộc, thật sự đối phó thế nào, mong cô nương chỉ dạy.”

 

Đọc đến tin hôm nay, Quần Thanh đột ngột thẳng, vội cầm bút : “Chớ manh động, thà chịu phạt, đừng .”

 

Trước nay cũng chỉ là uống rượu, múa hát, lẽ nào công chúa Đan Dương đột nhiên chuyện hoang đường như ? Chỉ e nàng kích thích Mạnh Quan Lâu, xem Tô Nhuận như vật hiến tế.

 

Nàng nhanh chóng vo viên sáp , đặt khe lõm khung cửa sổ.

 

Trong lòng, chuyện cũng quyết định.

 

Thích sát là việc mật thám Nam Sở , nàng chỉ là mắt xích truyền tin. Tin tức qua nhiều tầng chuyển giao, ai mà nguồn đầu là nàng. Dù tra , đến lúc chắc nàng cũng khỏi cung.

 

Đã cơ hội g.i.ế.c Lý Hoán mà tự vấy máu, đời nàng vẫn thử.

 

Hận thù lạnh lẽo lắng xuống trồi lên trong ngực. Dưới ánh đèn, Quần Thanh nghiêm mặt cầm bút, từng nét từng nét : “Động, thủ.”

 

Viên sáp lặng lẽ ném xuống bụi rậm.

 

lúc , khung cửa sổ vang lên tiếng động khẽ. Lưng Quần Thanh bỗng lạnh toát, tưởng ai phát hiện. Nàng bật mở cửa sổ, suýt đụng mặt Lãm Nguyệt, vẻ mặt đối phương tránh né.

 

“Muội gì ngoài cửa sổ, trong?” Giọng Quần Thanh mềm xuống, nhưng dây thần kinh trong lòng vẫn căng chặt.

 

Bụi cây rậm rạp ngoài cửa sổ điện nhỏ của nàng thường là nơi giấu sáp .

 

Mà viên sáp , giờ đang Lãm Nguyệt vô tri vô giác giẫm ngay mũi giày thêu.

 

“Ta thấy muộn mà tỷ còn ngủ… …” Lãm Nguyệt nhịn nổi, buột miệng: “Vừa nãy thấy tỷ với thái tử… hai chứ?”

Tửu Lâu Của Dạ

 

“Muội thấy Thái t.ử chuyện với ?” Tim Quân Thanh hạ xuống, hề hoảng loạn: “Ta việc cho điện hạ, chức trách như Tô Hỷ thôi. Chỉ là việc điện hạ ngoài nên để lộ .”

 

Sắc mặt Lãm Nguyệt dịu hẳn, vỗ n.g.ự.c một cái. Lời giải thích hiển nhiên hợp lý hơn tưởng tượng của nàng: “Chả trách tỷ đột nhiên thi Lục Thượng, cũng dám hỏi. Đây cũng là ý của điện hạ ?”

 

Quần Thanh nàng : “Điện hạ bảo Lục Thượng chỉ để giúp dò la tin tức. Ta chắc thi đỗ, dù đỗ cũng . Muội còn xuất cung.”

 

, tỷ còn đang đợi xuất cung.” Thấy nàng kiên định như , Lãm Nguyệt phần ngẩn ngơ, cuối cùng cũng yên lòng, áy náy : “Là nghĩ linh tinh. Ta ngủ đây.”

 

Lãm Nguyệt buông tay khỏi khung cửa, tay áo rộng quệt qua, vô tình hất rơi viên sáp trong khe. Hai con sơn ca lượt bay xuống, nhận một chặp, mỗi con ngậm một viên bay .

 

Xung quanh bóng . Quần Thanh thấy sơn ca bay xa, kiểm tra kỹ ngoài cửa, xác nhận để dấu vết đáng nghi, mới khép cửa sổ, mệt mỏi xuống chăn nệm của .

 

Loading...