Sau Khi Trọng Sinh, Ta Được Đại Gian Thần Sủng Lên Trời - Chương 34: Mặt nạ
Cập nhật lúc: 2026-04-15 04:46:53
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sắc mặt Tiêu Thuần đại biến: “Chỉ huy sứ gì cơ?! Thịnh nhi nhà tàng trữ trưởng t.ử nhà họ Hà?!”
Chu Thành Tiêu Thuần, ánh mắt dò xét mang theo vài phần hứng thú: “Quốc công gia xem đỗi kinh ngạc. Hà Đình Sinh vì sợ tội mà tự sát tại Thanh Châu, thê nhi trong phủ đều tra xét, chỉ trưởng t.ử Hà Diệu Thư là sớm bỏ trốn. Mấy ngày nay phụng mệnh truy tra tung tích , chuyện e rằng Tam công t.ử là rõ nhất—”
Ánh mắt Chu Thành lướt qua Tiêu Thịch, mang theo vài phần trêu chọc, tựa như đang xem một vở kịch : “Hai canh giờ , của chúng tìm Hà Diệu Thư trong một căn nhà dân ở phía nam thành. Trùng hợp , lúc Thế t.ử quý phủ đang ở cùng . Hà Diệu Thư lẩn trốn hơn mười ngày, mà duy nhất tung tích của chỉ Thế t.ử quý phủ, như chẳng là tàng chứa tội phạm ?”
Trong đầu Tiêu Thuần như sấm nổ, ông thể tin . Hôm qua mắng Tiêu Thịnh, hôm nay nó cấu kết với Hà Diệu Thư, còn xui xẻo đến mức Kim Ngô Vệ bắt quả tang.
“Chuyện … phủ và Hà gia quả thực quen . Thịnh nhi suốt ngày lo chính sự, chỉ giao du với đám bằng hữu bất hảo. Hôm qua nó rời phủ, cả đêm về, lúc Chỉ huy sứ đến, chúng vẫn đang sai tìm. Hà Diệu Thư lẩn trốn nhiều ngày, nghĩ kỹ thì Thịnh nhi chắc từ đầu. Xin hỏi Chỉ huy sứ, hiện giờ Thịnh nhi đang ở ? Cho gặp nó, nếu chỉ là hiểu lầm thì cũng thể giải thích rõ ràng.”
Chu Thành lạnh: “Thế t.ử hiện giam trong đại lao Kim Ngô Vệ, tin tức cũng trình lên mặt Bệ hạ. Quốc công gia đích hỏi han e là thể. Hơn nữa, đến đây là để mời Quốc công gia một chuyến. Quốc công gia cũng vụ án Thanh Châu quan trọng , nay vặn tra đến quý phủ, thể thỉnh ngài phối hợp điều tra.”
Chu Thành thẳng Tiêu Thuần, nụ như hổ rình mồi, khiến lạnh sống lưng.
Lòng bàn tay Tiêu Thuần rịn mồ hôi lạnh. Ông lăn lộn trong triều nhiều năm, giữ vinh hoa cho phủ Quốc công đều nhờ cẩn trọng từng bước. Nay Tiêu Thịnh bất tài, bản ông cao tuổi, phủ Quốc công thực chất suy yếu. Hiện tại Kim Ngô Vệ đang thiếu manh mối, Tiêu Thịnh bắt tại trận, cần nghĩ cũng , khi đột phá mới, cả Kim Ngô Vệ lẫn Kiến An Đế đều sẽ dồn ánh mắt phủ Quốc công.
Tiêu Thuần gượng : “Lần là kiến giá Bệ hạ, là Kim Ngô Vệ?”
Khóe môi Chu Thành nhếch lên: “Vào Kim Ngô Vệ , mới kiến giá.”
Tim Tiêu Thuần chợt thắt , Hồ thị và Tiêu Lâm cũng lập tức biến sắc. Nếu gặp Bệ hạ , tức là Ngài vẫn còn tin tưởng Tiêu Thuần, sẵn lòng ông phân trần. nay trực tiếp đưa Kim Ngô Vệ, rõ ràng Bệ hạ gật đầu, giao quyền thẩm vấn cho Kim Ngô Vệ. Điều hàm ý gì, ngay cả Hồ thị cũng hiểu rõ.
Tiêu Thuần hít sâu một : “Đã là ý chỉ của Bệ hạ, tự nhiên tuân theo. Chỉ là sắp rời phủ, thể dặn dò vài câu, mong Chỉ huy sứ cho chút thời gian.”
Chu Thành từ đầu đến cuối vẫn giữ nụ , nhưng ý từng chạm tới đáy mắt, lúc khẽ nhún vai: “Vậy cho Quốc công gia thời gian một tuần .”
Tiêu Thuần , Hồ thị, Tiêu Lâm, Tiêu Quân đang đỏ hoe mắt, cuối cùng ánh mắt dừng Tiêu Thịch. So với đám Hồ thị đang hoảng loạn, Tiêu Thịch vẫn giữ vẻ bình tĩnh thản nhiên, chỉ là ánh mắt thoáng trầm xuống.
Tiêu Thuần thở dài: “Các con theo trong.”
Chu Thành hiên ngang giữa đại sảnh, theo bọn họ tiến hậu đường.
Vừa bước hậu đường, Hồ thị run giọng : “Quốc công gia, rốt cuộc xảy chuyện gì? Thịnh nhi thể dám tàng chứa trưởng t.ử nhà họ Hà chứ? Mấy ngày nay nó gần như rời khỏi phủ, với tính tình của nó, cũng dám gánh vác chuyện !”
Tiêu Thuần lưng về phía , im lặng một lúc lâu mới xoay . Nỗi hoảng sợ ông cưỡng ép đè xuống, vẻ ngoài vẫn giữ sự bình tĩnh. Ông nhàn nhạt : “Ta , phần lớn là nó tung tích nhi t.ử nhà họ Hà nên mới gặp.” Ông khẽ thở dài: “Chúng , nhưng Kim Ngô Vệ , mà cho dù , trong tình thế hiện nay, bọn họ cũng chỉ thể giả vờ .”
Tiêu Thuần Tiêu Thịch: “Kim Ngô Vệ tra án, ít thì một hai ngày, nhiều thì năm sáu ngày. Thân phận con đặc thù, Nhạc Lập Sơn chắc chắn cho phép con can dự, con cứ yên trực ca, tuyệt đối hỏi han nhiều.”
Ánh mắt Tiêu Thịch sâu thẳm, dường như chút lo lắng: “Vậy hài nhi còn thể gì?”
Tiêu Thuần lắc đầu: “Không cần gì cả.”
Hồ thị thấy lúc Tiêu Thuần dặn dò Tiêu Thịch như , nhịn tiến lên: “Thiếp sẽ tìm trưởng, nhờ lo liệu.”
Tiêu Thuần lập tức cau mày: “Không , bà cũng đừng gì. Chúng vốn liên quan đến vụ án Thanh Châu, nay chỉ là liên lụy. Bà chạy vạy khắp nơi chỉ khiến chuyện thêm rối.”
Hồ thị thôi. Tiêu Thuần dịu giọng: “Đây là ý của , các cứ yên tâm chờ đợi, bất luận xảy chuyện gì cũng giữ vững thanh danh trong sạch.”
Tiêu Lâm và Tiêu Quân đều lời. Tiêu Quân từ nhỏ đến lớn từng trải qua chuyện như , sợ đến mức mắt đỏ hoe. Tiêu Thuần bước tới xoa đầu nàng, ngoài, vội vàng theo .
Ra đến tiền sảnh, Tiêu Thuần bước đến mặt Chu Thành: “Chỉ huy sứ, thôi.”
Chu Thành b.úng tay: “Quốc công gia thật dứt khoát.” Nói chắp tay với Tiêu Thịch: “Cáo từ.”
Tiêu Thịch đáp lễ. Chẳng mấy chốc, đoàn rời khỏi phủ.
Tiêu Xương Hưng tiễn xong : “Phu nhân, giờ ?”
Hồ thị hít sâu, cố giữ bình tĩnh: “Còn nữa? Ngươi chú ý ngóng tin tức. Trong phủ đóng c.h.ặ.t cửa, để loạn, cứ chờ Hầu gia trở về. Biết tối nay tin .”
Tiêu Xương Hưng lệnh. Hồ thị dẫn Tiêu Quân rời , Tiêu Lâm Tiêu Thịch một cái cũng trở về viện.
Tiêu Thịch một chính đường, chỉ cảm thấy đêm nay đặc biệt sâu thẳm. Một lúc , thong thả về vườn Thanh Huy.
Ở phía xa, Tiêu Xương Hưng dặn dò xong, đầu bóng lưng Tiêu Thịch, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác lạnh lẽo.
Về đến vườn Thanh Huy, chẳng bao lâu Không Thanh trở , bẩm báo: “Phu nhân khỏi phủ, nhưng sai đến phủ Thượng tướng quân.”
Tiêu Thịch nhạt: “Quả nhiên ngoài dự liệu.”
...
Tiêu Thuần đương nhiên thể trở về ngay trong đêm. Sáng hôm , tin tức phủ Quốc công xảy biến cố lan khắp kinh thành. Lúc , Bùi Oản đang trêu đùa Tuyết Cầu, tin phụ t.ử Tiêu Thuần Kim Ngô Vệ bắt giữ, trong lòng vô cùng kinh ngạc. Kiếp , vụ án Thanh Châu kết thúc nhanh, phủ Trung Nghĩa Quốc công cũng hề cuốn , mà kiếp phát sinh biến cố.
“Vậy Tam thúc thì ?” Bùi Oản lập tức hỏi.
Tuyết Trà chớp mắt: “Tam gia vẫn bình an vô sự.”
Bùi Oản thở phào, vội tìm Nguyên thị. Nguyên thị cũng chuyện, tuy lo lắng nhưng tán thành việc đến phủ Quốc công thăm hỏi lúc : “Chuyện khó , thể là chuyện nhỏ, hôm nay họ sẽ trở về. Nếu chúng đến lúc , ngược càng gây chú ý, thêm phiền phức cho họ. Nếu là chuyện lớn thì càng tiện lộ diện. Đợi ca ca con về hỏi rõ, nếu thực sự , qua một ngày nữa con hẵng thăm Quân nhi. Con với Quân nhi thiết, lúc cũng .”
Bùi Oản hiểu rõ, đành chờ đợi. Đến tối, Bùi Diễm trở về, nàng lập tức hỏi thăm.
Bùi Diễm : “Lúc bắt Hà Diệu Thư thì phát hiện Tiêu Thịnh ở cùng . Hai vốn quen , chút giao tình. Vốn dĩ chuyện liên quan đến phủ Quốc công, nhưng bắt tại trận thì lý cũng thành vô lý. Hiện giờ vụ án do Chu Chỉ huy sứ nắm giữ, và Hàm Chương đều can thiệp . Phủ Vũ An Hầu vốn hiềm khích với phủ Quốc công, chắc chắn sẽ dễ chuyện.”
Bùi Oản hỏi: “Vậy Tam thúc chứ?”
Bùi Diễm khẽ thở dài: “Tự nhiên khó tránh khỏi lời tiếng . Hắn Kim Ngô Vệ lâu thăng tiến nhanh, vốn ngoài dòm ngó. Nay phụ và trưởng xảy chuyện, càng kẻ khác mỉa mai. việc liên can đến , Nhạc Chỉ huy sứ vẫn trọng dụng, ngoài cũng chỉ dám bàn tán lưng, mấy để tâm.”
Bùi Oản lúc mới yên lòng.
Đến tối vẫn tin phụ t.ử Tiêu Thuần trở về, chiều hôm , Bùi Oản dẫn Tuyết Trà và Tân Di đến phủ Trung Nghĩa Quốc công.
Phủ Quốc công xảy chuyện nên cổng phủ vắng lặng. Nàng lấy cớ thăm Tiêu Quân, nội viện thấy Tiêu Quân đón. Vừa thấy nàng, mắt Tiêu Quân lập tức đỏ hoe: “Oản Oản, hết ...”
Hai cùng viện của Tiêu Quân. Bùi Oản hỏi: “Ta , tin tức gì ?”
Tiêu Quân nức nở : “Chưa, cả phụ và đại ca đều tin tức gì. Hôm Kim Ngô Vệ đến phủ phụ sẽ Kim Ngô Vệ mới cung diện thánh, nhưng qua một ngày một đêm, phụ vẫn còn ở Kim Ngô Vệ.”
Bùi Oản , lòng cũng trĩu nặng. Quyền lực của Kim Ngô Vệ hề kém Hoàng Thành Ty, hơn nữa đây là đội ngự vệ chính thống của Thiên t.ử, bắt giữ vương công quý tộc cũng hề nương tay. Trong khi Hoàng Thành Ty thu thập tình báo thi hành mật lệnh của Thiên t.ử, một đen một trắng vốn đội trời chung, nhưng vụ án Thanh Châu, uy thế của Kim Ngô Vệ dâng cao.
Vào đến noãn các, Bùi Oản khẽ khuyên: “Đừng lo, nếu thật sự liên quan đến phủ các tỷ, Kim Ngô Vệ sớm muộn cũng sẽ trả công đạo.”
Tiêu Quân rơi lệ lắc đầu: “Đạo lý là , nhưng giống. Ta mẫu , vị Phó chỉ huy sứ của Kim Ngô Vệ là của Vũ An Hầu phủ, năm xưa từng thù oán với phủ chúng . Lần ông tuyệt đối sẽ dễ dàng thả phụ và đại ca . Hơn nữa, vụ án Thanh Châu khi về đến kinh thành vốn đứt hết manh mối, mà khéo tra đến nhà . Kim Ngô Vệ chắc chắn sẽ dễ dàng buông tha. Mẫu phái tìm ngoại tổ mẫu, nhưng ngay cả bà cũng cách nào.”
Bùi Oản thở dài. Hiện nay phủ Quốc công do Tiêu Thuần chống đỡ, nếu ông thật sự liên lụy mà chịu phạt, phủ Quốc công sẽ mất trụ cột, e rằng ngay cả tước vị trăm năm cũng khó giữ. Hơn nữa, vì vụ án kết quả, Kim Ngô Vệ chắc dùng đến cực hình ép cung, thậm chí vu tội để kết án.
Nghĩ đến oan án của phủ Trường Lạc Hầu ở kiếp , Bùi Oản khỏi rùng . Khi , Hầu phủ cũng chính là vu oan hãm hại mà tan nhà nát cửa.
Bùi Oản nắm c.h.ặ.t t.a.y Tiêu Quân, nhẹ giọng an ủi: “Chính vì manh mối mới nên họ mới bám lấy phủ tỷ buông. Đợi khi đầu mối khác, chứng minh phủ tỷ liên can đến vụ án Thanh Châu, ắt sẽ thả Quốc công gia và đại ca tỷ .”
Tiêu Quân nước mắt ngừng rơi. Bùi Oản hiểu rõ nỗi đau khi hàm oan, rằng lời khuyên cũng khó khiến nàng nguôi ngoai, bèn ở bên cạnh bầu bạn, cố ý sang chuyện khác để dỗ dành. Một lúc , Tiêu Quân mới dần bình tĩnh , khẽ lẩm bẩm: “Tiêu Thịch cũng là của Kim Ngô Vệ, mà chẳng giúp gì.”
Bùi Oản chỉ thể khổ: “Tam thúc mới Kim Ngô Vệ lâu, ngay cả Phó lão phu nhân còn bó tay, huống hồ là thúc ?”
Tiêu Quân : “Ta còn tưởng thể giúp gì, nào ngờ mẫu phái mấy cũng nhận lời hồi đáp chắc chắn. Thật sự nữa, mấy ngày nay mẫu cơm nước chẳng màng, e là sắp đổ bệnh .”
Bùi Oản khẽ thở dài. Phủ Quốc công hiển hách trăm năm, Tiêu Thuần là cẩn trọng, mà vẫn tránh khỏi tai họa bất ngờ. Nghĩ đến phủ Trường Lạc Hầu, trong lòng nàng càng thêm bất an, đành khuyên: “Lúc những việc khác cũng khó xoay chuyển, chăm sóc cho phu nhân mới là quan trọng nhất. Cứ lo liệu thỏa chuyện mắt, còn việc của Quốc công gia và đại ca tỷ, hãy tĩnh tâm chờ tin.”
Tiêu Quân gật đầu, chợt nghiến răng: “Ngay cả còn đến thăm , mà biểu ca hai ngày thấy bóng dáng .”
Bùi Oản chần chừ: “Tỷ Hồ đại công t.ử ?”
Tiêu Quân gật đầu, vẻ mặt thoáng ngượng: “Trưởng bối tiện qua thì cũng thôi, nhưng chúng là vãn bối, gì kiêng dè?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-trong-sinh-ta-duoc-dai-gian-than-sung-len-troi/chuong-34-mat-na.html.]
Bùi Oản nàng, trong lòng chỉ thở dài. Kiếp Tiêu Quân từng đem lòng yêu mến Hồ Trường Ninh, nhưng phong lưu đa tình, khi thành , nàng tranh đấu với một đám thất, sống vô cùng khổ sở. Xem lúc , Tiêu Quân bắt đầu nảy sinh tình ý.
Bùi Oản khẽ : “Có lẽ bận việc, tỷ cứ sai hỏi thăm xem hai ngày nay đang gì.”
Tiêu Quân cũng thấy lý, liền gật đầu.
Bùi Oản ở bầu bạn suốt buổi chiều, đến lúc hoàng hôn mới cáo từ. Tiêu Quân cảm kích, tiễn nàng tận nhị môn.
Bùi Oản dẫn theo Tuyết Trà và Tân Di ngoài, trong lòng nghĩ đến biến cố của phủ Quốc công, bất giác liên tưởng đến oan án phủ Trường Lạc Hầu ở kiếp .
Oan án năm xảy bốn năm , khi quân Man tộc xâm phạm biên giới. Bùi Kính Nguyên, với tư cách chủ soái quân Trường Ninh, vì điều binh sai lầm khiến biên thành tàn sát, hàng vạn bách tính c.h.ế.t lưỡi đao, từ đó trở thành tội nhân thiên cổ.
Sau khi trọng sinh, việc đều xảy sớm hơn, bi kịch của Hầu phủ sẽ đến lúc nào?
Bùi Oản mải suy nghĩ, ánh mắt chỉ xuống đất, nên khi đến cổng phủ cũng phát hiện đang chờ.
Phía , Tuyết Trà và Tân Di thấy , liền cúi hành lễ.
“Bái kiến Tam gia—”
Bùi Oản giật ngẩng đầu, quả nhiên là Tiêu Thịch.
Tiêu Thịch sớm thấy nàng, thấy nàng xuất thần suy nghĩ nên yên chờ. Lúc bước tới: “Hôm nay đến đây?”
Bùi Oản thấy , tâm trạng u ám cũng vơi mấy phần: “Ta đến thăm Quân nhi, trong phủ xảy chuyện.”
Tiêu Thịch gật đầu: “Giờ về?”
Bùi Oản khẽ gật. Tiêu Thịch : “Vậy đưa tiểu chất nữ về.”
Ban ngày sáng sủa, xe ngựa và hộ vệ theo, vốn gì đáng lo. Lời từ chối đến bên môi, nhưng ánh mắt sâu thẳm của , nàng nuốt xuống: “Vậy phiền Tam thúc.”
Bùi Oản lên xe, Tiêu Thịch cưỡi ngựa bên cạnh. Nàng nhịn vén rèm hỏi: “Quốc công gia gặp chuyện, Tam thúc liên lụy ?”
Tiêu Thịch vẫn bình thản: “Chưa đến mức.”
“Vậy Tam thúc cách gì ?”
Tiêu Thịch lắc đầu: “Tạm thời cứ tĩnh quan kỳ biến, Kim Ngô Vệ nơi phân biệt thị phi.”
Giọng điềm đạm, khiến Bùi Oản cũng yên tâm phần nào. Nàng , hiểu một trẻ tuổi thể giữ sự ung dung như , dường như dù sóng gió thế nào cũng biến sắc.
Nàng hỏi: “Nếu phủ Quốc công vượt qua , Tam thúc sẽ thế nào?”
Tiêu Thịch nhướng mày: “Ta vốn Tam công t.ử phủ Quốc công, nếu xảy chuyện thì cũng như thôi.”
Bùi Oản tin điều đó, hỏi: “Nếu Tam thúc phủ Quốc công sẽ gặp nạn, thúc sẽ gì?”
Tiêu Thịch đáp: “Đương nhiên là ngăn Tiêu Thịnh gặp Hà Diệu Thư, tránh tai họa.”
Bùi Oản chợt thấy câu hỏi của thật ngớ ngẩn. Tiêu Thịch tưởng nàng lo lắng quá mức, bèn : “Không cần nghĩ nhiều, Hà Diệu Thư bắt, chuyện sẽ sớm rõ ràng.”
Bùi Oản đổi đề tài: “Vậy mấy ngày nay Tam thúc gì?”
“Vẫn đang điều tra cái c.h.ế.t của mấy tên đạo tặc.”
Manh mối vụ Thanh Châu đứt, Chu Thành tra Hà Đình Sinh, còn Tiêu Thịch tiếp tục theo đường dây đạo tặc, nhưng đây là phần khó nhất. Nghĩ đến sự vất vả của , Bùi Oản khỏi xót xa.
Tiêu Thịch đưa nàng đến tận cổng Hầu phủ. Bùi Oản xuống xe, thấy ý trong, liền : “Tam thúc phủ một lát , mẫu thấy thúc chắc sẽ vui.”
Tiêu Thịch lắc đầu: “Hôm nay còn ngoài thành, . Thay vấn an phu nhân.”
Bùi Oản ngạc nhiên: “Sao sớm, vốn cần đưa về, giờ e là lỡ việc .”
Tiêu Thịch lưng ngựa, giọng bình thản: “Để tiểu chất nữ tự về, yên tâm. Mau .”
Bùi Oản thêm, bước phủ. Trước khi khuất bức bình phong, nàng ngoái đầu , thấy vẫn đó dõi theo. Tim nàng khẽ rung động. Từ đêm Thu Tịch, nàng cảm nhận sự chu đáo của , mà qua những ngày càng thấu rõ, luôn âm thầm che chở. Hắn ít lời, nhưng từng cử chỉ, cũng như ánh mắt , đều mang theo vài phần tình ý dịu dàng.
Nàng vội , tim đập nhanh hơn, bước vội trong.
Tuyết Trà khẽ : “Tam gia thì lạnh lùng, nhưng đối với tiểu thư thật .”
Nghe , tim Bùi Oản càng đập nhanh, liền tăng bước trở về viện chính.
Vừa đến nơi, nàng gặp Bùi Diễm đang vội vã .
“Huynh ngoài?”
“Phải ngoài thành tra án. Muội từ phủ Quốc công về?”
Bùi Oản gật đầu: “Muội gặp Tam thúc, chính thúc đưa về. Thúc cũng ngoài thành, định gì ?”
Bùi Diễm ngạc nhiên: “Ta và nhận nhiệm vụ khác . Ta lên núi Vân Vụ, còn đến nghĩa trang ngoài thành. Lúc rời cung, , về phủ?”
Bùi Oản chợt nghĩ, dường như chỉ để tiễn nàng. Ý nghĩ thoáng qua, khiến nàng khỏi tự đa tâm.
Bùi Diễm cũng vội vàng xuất phủ, cùng Tiêu Thịch một đoạn.
...
Bùi Diễm thúc ngựa nhanh ch.óng đuổi kịp Tiêu Thịch gần cổng thành. Hai cùng ngoại thành.
“Huynh về phủ gì? Nhiệm vụ quan trọng mà còn đưa Oản Oản về?”
Tiêu Thịch đáp: “Trong phủ xảy chuyện nên về xem một chút.”
Lời hợp lý, Bùi Diễm nghi ngờ. Tiêu Thịch : “Nàng là ngươi, cũng như của . Gần đây trong thành nhiều lưu dân, ban ngày cũng chắc an .”
Bùi Diễm , trong lòng vô cùng cảm kích.
Hai một đoạn thì tách đường. Tiêu Thịch nhanh ch.óng đến nghĩa trang ngoài thành.
Trong nghĩa trang, nha sai và ngỗ tác chờ sẵn. Thấy , họ vội vàng hành lễ.
Tiêu Thịch là Đô úy Kim Ngô Vệ, khí thế lạnh lẽo khiến khiếp sợ. Ngay cả hai quen tiếp xúc t.ử thi cũng cảm thấy đáng sợ hơn cả những t.h.i t.h.ể phía .
Ngỗ tác dẫn nội đường, nơi đặt t.h.i t.h.ể.
Nghĩa trang thuộc Kinh Triệu Doãn, hiện hơn mười t.h.i t.h.ể vô chủ hoặc đang chờ phá án. Trong đó ba t.h.i t.h.ể là những tên giặc Thanh Châu diệt khẩu.
Khi tấm vải vén lên, mùi xác thối xộc khiến buồn nôn. Tiêu Thịch vẫn bình thản hỏi: “Phát hiện gì?”
Ngỗ tác đáp: “Ban đầu thấy gì lạ. sáng nay khi kiểm tra , phát hiện điều bất thường.”
Ông lấy một mảnh khăn bẩn, chậm rãi mở , bên trong là một khối vật mềm nhão còn ẩm ướt. Khi trải phẳng, thứ đó dần hiện rõ thành một khuôn mặt .
“Đây là vật dùng để dịch dung, mỏng như cánh ve, thể dán khít lên da mặt. Trước đó tiểu nhân khám nghiệm mà phát hiện .”
Sắc mặt Tiêu Thịch lập tức biến đổi.
Không cần thêm, hiểu rõ. Người c.h.ế.t căn bản Trịnh Thế Lâu. Mà loại thuật dịch dung tinh vi đến mức … quen thuộc hơn bất cứ ai.