Sau Khi Trọng Sinh, Ta Được Đại Gian Thần Sủng Lên Trời - Chương 31: Tiệc cua
Cập nhật lúc: 2026-04-15 04:46:50
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trung thu qua, tiết trời se lạnh thêm vài phần. Thấy gần sang tháng Chín, ngày Bùi Kính Nguyên trở về cũng mỗi lúc một gần, tâm trạng Nguyên thị ngày càng hơn, nhưng trong lòng Bùi Oản dấy lên nỗi lo âu khó .
Tống Gia Ngạn hai bày mưu tính kế đều sớm hơn nhiều so với kiếp , nàng chỉ sợ đại nạn của hầu phủ cũng sẽ ập đến sớm hơn.
Tuy phận Tống Gia Ngạn thấp kém, nàng còn thể đề phòng, nhưng vụ oan án mà phủ Trường Lạc Hầu vướng ở kiếp , kẻ chủ mưu là hiện giờ nàng thể chạm tới. Nàng thế nào để sớm trù tính, giúp hầu phủ tránh khỏi kiếp nạn ?
Đang lúc Bùi Oản một ôm nỗi sầu muộn, Bùi lão phu nhân sai đưa thiệp mời, mời mẫu nữ nàng sang phủ thưởng cúc, ăn cua.
Cuối thu là lúc hoa cúc nở rộ, cua đồng béo ngậy. Mấy ngày họ vốn định đến trang viên Thí Hà nghỉ ngơi vài hôm, nào ngờ giữa đường gặp sơn phỉ, một phen kinh hãi. Sau đó tuy cũng uống rượu ăn cua, nhưng rốt cuộc vẫn thiếu phần ung dung nhàn nhã vốn .
Nguyên thị nhận thiệp, vì kiêng dè Tống Gia Ngạn nên chút do dự. Bùi Oản trầm ngâm một lát : “Cô tổ mẫu hạ thiệp, hẳn là điều kiêng kỵ của chúng , chi bằng cứ đến xem ?”
Nguyên thị vốn Bùi lão phu nhân hành sự chu , liền theo lời nàng. Quá trưa ngày hôm , hai xe ngựa đến phủ Quảng An Hầu. Lần Bùi Oản , dĩ nhiên vì thưởng cúc ăn cua. Từ , Tống Gia Ngạn động tĩnh gì, trong lòng nàng tuy nghi hoặc nhưng tiện hỏi thẳng, nên mới nảy ý định đến đây dò xét.
Đến phủ Quảng An Hầu, Bùi lão phu nhân sớm sai Tống Gia Hoành đón ở cửa.
Tống Gia Hoành xưa nay luôn chu đáo, mấy ngày gần đây sức khỏe chuyển biến , thần sắc cũng tươi tỉnh hơn nhiều. Khi chính sảnh, quả nhiên chỉ Bùi lão phu nhân và Minh thị, thấy bóng dáng Tống Gia Ngạn.
Bùi lão phu nhân mỉm : “Mấy ngày mẫu nữ các con gặp một phen kinh hãi, khiến lo lắng thôi. Vừa hôm qua trang viên ngoài thành đưa tới hai giỏ cua hồ béo , liền nghĩ gọi các con đến nếm thử.”
Nguyên thị , trong lòng cảm động, lập tức vui vẻ nhận lời. Bùi lão phu nhân liền nắm tay Nguyên thị dẫn về phía vườn hoa. Hôm nay trời thu cao trong, nắng ấm rực rỡ, yến tiệc bày trong đình hóng gió giữa vườn cúc. Đứng cao phóng tầm mắt xa, cúc thu rực rỡ, quả thực phong vị thanh nhã.
Các trưởng bối phía trò chuyện, Bùi Oản chậm phía cùng Tống Gia Hoành. Nàng lặng lẽ quan sát xung quanh, Tống Gia Hoành dường như hiểu ý, khẽ : “Nhị ở đây.”
Bùi Oản hỏi: “Không mấy ngày nay Nhị biểu ca đang gì?”
Tống Gia Hoành nghĩ nhiều, đáp: “Nhị bệnh một trận. Chính là hôm các gặp cướp, cũng đến chùa Bảo Tướng dâng hương, ai ngờ xuống núi thì gặp mưa lớn, đành trú trong một ngôi miếu hoang nửa ngày. Đến khi trở về là đêm khuya, dầm mưa nên mấy ngày nay đều khỏe, cứ ở trong viện, ít khi ngoài.”
Đáy mắt Bùi Oản thoáng qua một tia lạnh, trong lòng nhạt: Quả nhiên là Tống Gia Ngạn!
Việc hôm đó họ cứu, e là ngoài dự liệu của . Ban đầu, hẳn cũng lo sợ chuyện bại lộ. Nghĩ đến cảnh Tống Gia Ngạn từng hoảng loạn bất an, nàng khỏi cảm thấy vài phần khoái ý.
Gió thu hiu hiu, xong những lời , Tống Gia Hoành khẽ ho vài tiếng. Sắc mặt vẫn như thường, nhưng cơn ho, môi mất huyết sắc. Bùi Oản lo lắng hỏi: “Biểu ca vẫn chứ?”
Tống Gia Hoành lấy từ trong tay áo một lọ ngọc, đổ một viên d.ư.ợ.c màu đen nuốt xuống mặt nàng. Một lát mới : “Không , mấy ngày nay khá hơn nhiều .”
Bùi Oản khẽ thở dài: “Những năm qua cô tổ mẫu và thúc phụ vẫn luôn tìm thầy cầu t.h.u.ố.c, chẳng lẽ vẫn tìm vị đại phu nào thể chữa khỏi hẳn cho biểu ca ?”
Tống Gia Hoành cũng thở dài: “Bệnh của là mang từ trong bụng , đến cả thái y cũng bó tay. May mà ba năm đơn t.h.u.ố.c , uống lâu dài mới đỡ vài phần. Còn chuyện gặp lương y, cũng chỉ thể thuận theo duyên .”
Uống t.h.u.ố.c xong, thở của quả nhiên định hơn. Vì chậm nên hai dần tụt phía . Bùi Oản nể tình , cũng vội. Nghĩ đến kiếp Tống Gia Hoành cuối cùng bệnh nặng qua đời, lòng nàng khỏi nặng trĩu. Tiếc rằng y thuật của nàng tinh, chữa thương ngoài da còn , chứ với chứng bệnh suy nhược lâu năm như thì thực sự bất lực.
Phía , Bùi lão phu nhân dắt tay Nguyên thị bước lên những bậc thang dẫn tới đình bát giác núi giả. Đứng bên lan can, thấy nơi hành lang xa xa, Bùi Oản và Tống Gia Hoành đang chuyện chậm rãi tới.
Bùi lão phu nhân : “Hoành nhi từ nhỏ thể nhược, thiết với các họ, chỉ mỗi Oản Oản là thể trò chuyện với nó. Hài t.ử ngoài lạnh trong nóng, đáng tiếc bệnh vẫn cách chữa tận gốc.”
Nguyên thị tán thưởng: “Người ắt trời giúp, Hoành nhi nay khá hơn nhiều so với năm , nếu gặp lương y, ngày khỏi bệnh hẳn còn xa.”
Minh thị khổ: “Mẫu vất vả lắm mới tìm phương t.h.u.ố.c cổ, các loại t.h.u.ố.c khác đều tác dụng, chỉ d.ư.ợ.c luyện từ phương đó mới giúp thể dần khá lên, nhưng cứ đến mùa thu đông là khó qua.”
Bệnh mang từ trong bụng vốn khó trị, Nguyên thị khỏi thương xót. Nhìn , bà càng thấy Tống Gia Hoành và Bùi Oản thật xứng đôi. Một ý niệm thoáng qua trong lòng, nhưng nhanh tan biến.
Bùi lão phu nhân kéo Nguyên thị xuống. Một lát , Bùi Oản và Tống Gia Hoành mới lên tới nơi. Bùi Oản đang kể về các loại hoa cúc phong phú ở trang viên Thí Hà, Tống Gia Hoành vốn am hiểu, thêm học vấn uyên thâm, thơ từ tuôn dứt, thần sắc rạng rỡ.
Bùi lão phu nhân cảnh , trong lòng vô cùng mãn nguyện. Đợi hai xuống, hạ nhân bày rượu và cua lên. Tống Gia Hoành chia cua cho bề , cầm bộ “Giải bát kiện” để bóc cua. Bùi Oản thấy liền : “Thịt cua tính hàn, biểu ca đang dùng t.h.u.ố.c...”
Nàng vốn nhắc nhở, ai ngờ Bùi lão phu nhân và Minh thị bật . Đang lúc nàng hiểu, Tống Gia Hoành bóc phần gạch cua vàng óng, thơm nức. Hắn gắp phần gạch chén mặt đưa sang cho nàng.
Tống Gia Hoành : “Ta vốn ăn , phần là dành cho .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-trong-sinh-ta-duoc-dai-gian-than-sung-len-troi/chuong-31-tiec-cua.html.]
Bùi Oản lúc mới hiểu , nhất thời chút ngượng ngùng: “Sao dám phiền biểu ca?”
Bùi lão phu nhân : “Nó ăn những thứ , nhưng tay khéo, cứ để nó bóc cho con. Là trưởng, bóc cua cho cũng là chuyện thường.”
Bùi Oản thấy đều , Nguyên thị cũng gì, đành nhận lời. Bùi lão phu nhân và Nguyên thị tiếp tục trò chuyện, còn Tống Gia Hoành quả thực chuyên tâm bóc cua cho nàng, khí hòa hợp vui vẻ.
Thể chất Bùi Oản vốn hàn, ăn hai con dám ăn thêm. Tống Gia Hoành chu đáo rót cho nàng một chén rượu nóng gừng. Uống , nàng cảm thấy ấm áp, dễ chịu.
Thấy hai rảnh rỗi, Bùi lão phu nhân : “Hoành nhi, con dẫn Oản Oản phía xem Tuyết Cầu , nha đầu chắc chắn sẽ thích.”
Bùi Oản ngạc nhiên: “Tuyết Cầu?”
Tống Gia Hoành : “Là một con mèo nhỏ, theo .”
Bùi Oản đương nhiên đó là mèo, nhưng ở kiếp , đến mùa xuân năm nàng mới gặp Tuyết Cầu. Nàng kinh ngạc vì thời gian quá sớm, suýt nữa lỡ lời. Thấy ai để ý, nàng mới thở phào. Được Nguyên thị gật đầu, nàng liền theo Tống Gia Hoành rời .
Rời sơn đình, Nguyên thị theo bóng hai , trong lòng chút xuất thần.
Phía bên , Tống Gia Hoành dẫn Bùi Oản thư phòng. Vừa bước cửa, một cục lông trắng như tuyết “vút” một tiếng lao tới. Bùi Oản giật , Tống Gia Hoành vội : “Đừng sợ, là Tuyết Cầu.”
Bùi Oản định thần , kỹ thì thấy một chú mèo trắng muốt đang bên chân . Đôi mắt xanh biếc long lanh khiến lòng nàng mềm nhũn.
Tống Gia Hoành thấy liền vui vẻ: “Muội thích ? Đây là quà thuộc hạ của phụ mang về, mèo Tây Vực, ngoan.”
Bùi Oản thể thích. Kiếp Tuyết Cầu mùa xuân năm , nàng từng thấy qua vài , nhưng về rõ vì Tuyết Cầu c.h.ế.t, khiến nàng buồn bã hồi lâu.
Nàng xuống, do dự đưa tay xoa đầu Tuyết Cầu. Con mèo mật cọ lòng bàn tay nàng, khẽ “meo” một tiếng. Bùi Oản kìm , chỉ ôm nó lòng: “Thật đáng yêu, đôi mắt ... đúng là khiến chiều chuộng vô hạn.”
Tống Gia Hoành : “Nếu thích, tặng cho , ?”
Bùi Oản sững . Kiếp , từng tặng nàng con mèo .
Nàng còn đang nghĩ cách từ chối thì bên ngoài chợt vang lên tiếng bước chân gấp gáp. Một tiểu sai chạy tới cửa, vội vàng : “Thế t.ử gia, ngài mau xem, Liễu lão gia tới , đang ở chính sảnh cầu kiến lão phu nhân, dáng vẻ vội. ngài cũng , lão phu nhân gặp nhà họ Liễu...”
Nụ mặt Tống Gia Hoành lập tức biến mất, nhíu mày: “Có vì chuyện gì ?”
Tiểu sai lắc đầu: “Không rõ, nhưng bộ dạng, e là đại sự.”
Bùi Oản dậy, trong lòng chợt động: Liễu lão gia, chẳng lẽ là...
Đang suy nghĩ, Tống Gia Hoành : “Là trưởng của sinh mẫu Nhị . Đã đến đây , cũng thể thực sự gặp. Tổ mẫu đang thưởng cúc, xem . Oản Oản, về vườn tìm thẩm thẩm .”
Bùi Oản lắc đầu: “Muội cùng biểu ca xem thử, sẽ sảnh, lộ diện.”
Ánh mắt nàng tha thiết, Tống Gia Hoành rốt cuộc nỡ từ chối, đành gật đầu. Hai cùng phía . Đến tiền sảnh, Bùi Oản dừng bình phong, còn Tống Gia Hoành một bước .
Người giữa sảnh với vẻ mặt đầy lo lắng chính là Liễu Thừa Chí.
Vừa thấy Tống Gia Hoành, lập tức tiến lên, giọng run rẩy: “Thế t.ử gia... tiểu nhân bái kiến Thế t.ử gia...”
Tống Gia Hoành thản nhiên hỏi: “Nghe ông cầu kiến tổ mẫu, là vì chuyện gì?”
Liễu Thừa Chí “bịch” một tiếng quỳ xuống: “Thế t.ử gia, sáng nay nha môn Kinh Triệu Doãn niêm phong hàng chục cửa tiệm của Liễu gia ở kinh thành với tội danh buôn muối lậu. Đây là đại tội, tiểu nhân dám ! Tiểu nhân cầu cứu , chỉ đành đến cầu kiến lão phu nhân. Thế t.ử gia, xin ngài thông báo giúp một tiếng!”
Sắc mặt Tống Gia Hoành khẽ biến, Bùi Oản bình phong cũng giật .
Mới ba ngày , Tiêu Thịch còn với nàng chuyện Liễu gia dính líu đến buôn muối lậu, mà chỉ ba ngày, các cửa tiệm niêm phong. Chuyện ... quả thật quá nhanh!