Sau Khi Trọng Sinh Quý Phi Không Tranh Sủng Nữa, Lục Cung Đều Tĩnh Lặng - 39.

Cập nhật lúc: 2026-03-06 02:12:57
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chcq53I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Haiz,” Đoan ma ma lộ vẻ khó xử, “Thái hậu chịu xem, là bệnh cũ , vài ngày là tự khỏi thôi. Lão nô khuyên mấy nhưng Thái hậu .” Thái hậu tính tình bướng bỉnh, đặc biệt là thích nỗi khổ của t.h.u.ố.c thang, chuyện cả cung đều .

Tô Tô là thật sự lo sốt vó. Thái hậu tuổi cao, phong hàn thể nhẹ mà cũng thể nặng, thể gắng gượng như ? Nàng cũng chẳng màng đến dự tính ban đầu của nữa, lập tức bảo Đoan ma ma: “Ma ma, phượng thể của Thái hậu là quan trọng nhất, thể giấu bệnh sợ t.h.u.ố.c? Phiền ma ma thông báo một tiếng, cứ Tô Tô lo lắng cho sức khỏe cô mẫu nên tự tiện mời thái y , cầu cô mẫu ngàn vạn hãy để thái y bắt mạch, như cháu gái mới yên tâm .”

Giọng điệu của nàng khẩn thiết và chân thành. Đoan ma ma thấy thì trong lòng cảm động, gật đầu : “Tô Tần nương nương thật là hiếu thảo, lão nô bẩm báo ngay.”

Một lúc , Đoan ma ma trở dẫn Tô Tô trong. Thái hậu đang nửa tựa giường ấm, sắc mặt quả thực chút mệt mỏi, mang theo màu hồng bệnh tật, thỉnh thoảng ho khẽ một tiếng. Thấy Tô Tô, bà gượng : “Cái con bé , sáng sớm chạy tới đây gì? Ta chẳng qua chỉ ho vài tiếng, cũng đáng để con quá lên .”

Tô Tô nhanh chân tiến tới, quỳ sập, ngước Thái hậu, vành mắt vô thức đỏ lên: “Cô mẫu! Người khỏe thể gắng gượng? Nếu để bệnh nặng thêm thì cháu gái yên lòng ?” Nàng thực lòng lo lắng. Bất kể khi xưa Thái hậu đưa nàng cung pha trộn bao nhiêu sự kiềm chế và mưu tính giữa tiền triều hậu cung, nhưng từ nhỏ tới lớn, sự yêu thương và bảo vệ của Thái hậu dành cho nàng là thật. Tình nàng thể cắt đứt.

Nhìn vành mắt đỏ hoe và sự lo lắng chân thực của nàng, lòng Thái hậu mềm . Bà thở dài, đưa tay xoa đầu nàng: “Được , lớn thế còn rơi lệ hạt vàng nữa, lên , cô mẫu lời con là chứ gì.”

Lúc , vị thái y cũng nhận lệnh tới. Sau khi bắt mạch kỹ lưỡng, thái y bẩm báo: “Thái hậu nương nương vạn an, chẳng qua là nhiễm phong hàn, phổi chút dẫn đến ho. Để vi thần kê vài thang t.h.u.ố.c sơ phong tán hàn, tuyên phế chỉ khái, điều dưỡng vài ngày là còn gì đáng ngại ạ.”

Nghe lời , Tô Tô và Đoan ma ma mới đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

Nỗi lo trong lòng Tô Tô vơi quá nửa, nàng mới sực nhớ mục đích khác của chuyến . Nàng tranh thủ với Thái hậu: “Cô mẫu, tuy Người , nhưng Tiệc thưởng mai hôm nay ở trong vườn gió lớn, cháu gái thực sự yên tâm. Có thể cho vị thái y theo bên cạnh , lỡ như Người thấy khó chịu còn thể ứng phó kịp thời ạ?” Nàng khựng một chút bổ sung, “Cũng là để… tránh cho Hoàng thượng và Trang Phi nương nương bọn họ lo lắng.”

Nàng cố tình nhắc đến Hoàng thượng và bọn họ, những lý do sẽ đầy đủ hơn, thể che giấu bớt dụng ý của nàng.

Thái hậu đang bệnh nên tinh thần , thấy nàng chu đáo tỉ mỉ như thì thấy ấm lòng, cũng nghĩ ngợi nhiều mà gật đầu: “Khó cho con nghĩ thấu đáo. Chuẩn tấu, cứ để thái y theo .”

Đạt mục đích, tâm trí Tô Tô bình hơn chút đỉnh. Nàng đích hầu hạ Thái hậu dùng chút bữa sáng thanh đạm, trông Thái hậu uống hết nửa bát t.h.u.ố.c thái y kê. Đợi khi tinh thần Thái hậu khá hơn một chút, nàng mới cùng Đoan ma ma một trái một cẩn thận dìu Thái hậu về phía Mai Viên – nơi tổ chức Tiệc thưởng mai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-trong-sinh-quy-phi-khong-tranh-sung-nua-luc-cung-deu-tinh-lang/39.html.]

Ánh nắng trải đường cung mang một chút ấm, nhưng xua tan đám mây đen đang ngày càng dày đặc trong lòng Tô Tô. Nàng khoác lấy tay Thái hậu, cảm nhận ấm của bậc bề , nhưng ánh mắt hướng về phía Mai Viên.

Nơi đó, một cơn bão sắp xếp kỹ lưỡng đang chờ đợi nàng.

Chương 24: Tiệc thưởng mai (Phần 2)

Dìu Thái hậu con đường tới Mai Viên, tuyết đọng hai bên đường cung vẫn tan hết, lấp lánh những tia sáng nhỏ ánh mặt trời. Thái hậu vì mới chớm khỏi bệnh nên bước chân chậm chạp, Tô Tô cũng vui vẻ phối hợp theo, nhưng tâm trí nàng sớm bay tới cái Mai Viên sắp trở thành chốn thị phi . Nàng chỉ ước cứ mãi như thế để đối mặt với thực tại.

Im lặng một lúc, Thái hậu nhẹ nhàng vỗ về bàn tay Tô Tô đang khoác tay , giọng mang theo sự khàn đặc trận bệnh và một tia cảm xúc phức tạp khó nhận : “Tô Tô, giúp con xuất cung, trong lòng con oán hận cô mẫu ?”

Nghe , Tô Tô sững sờ, lắc đầu, giọng điệu bình thản mà chân thành: “Cô mẫu, Tô Tô bao giờ oán Người. Là do Tô Tô đây hiểu chuyện, ngang bướng tùy tiện Người hao tâm tổn trí nhiều. Giờ thế cũng ạ.”

Nàng những lời thật lòng. Tuy giấc mộng rời cung tạm thời tan vỡ, nhưng nàng cũng thấu nhiều chuyện, còn là cô gái ngốc nghếch chỉ đắm chìm trong tình ái như nữa.

Thái hậu nghiêng đầu nàng một cái, thấy thần sắc nàng điềm đạm, giống giả vờ thì lòng thấy an ủi đôi chút, bà thở dài: “Con nghĩ thì yên tâm . Hoàng thượng thăng vị phần cho con, chứng tỏ trong lòng vẫn con. Con giờ ở trong cung thì hãy an tâm , hầu hạ Hoàng thượng cho . Nếu thể sớm ngày khai chi tán diệp cho hoàng gia, sinh hạ hoàng t.ử thì … cũng sẽ chỗ dựa, từ đó thể kê cao gối mà ngủ lo nghĩ gì nữa.”

Giọng điệu Thái hậu mang theo kỳ vọng tha thiết và một chút toan tính của bậc bề . Tô Tô nhưng trong lòng đầy đắng chát. Sinh hạ hoàng t.ử? Kê cao gối lo nghĩ?

Cô mẫu ơi, Người chăng, lẽ ngay trong hôm nay, ngay mắt Người đây, một hoàng tự khác mà Người đặt kỳ vọng thể gặp bất trắc. Mà đứa cháu gái mắt Người đây khả năng một nữa trở thành bia đỡ đạn cho thiên hạ, đày xuống vực thẳm vạn kiếp bất phục. Đến lúc đó, Người còn tin con ? Còn cảm thấy trong lòng Hoàng thượng con ?

Nàng thể thốt những lời , chỉ thể rủ mắt, khẽ đáp một tiếng: “Tô Tô hiểu.”

Trong lúc chuyện, Mai Viên hiện mắt. Tuy là mai cuối mùa, nhưng vì trong vườn chăm sóc kỹ lưỡng nhiều giống khác nên lúc vẫn còn ít cây mai điểm xuyết những đóa hoa đỏ hoa trắng, ngạo nghễ nở rộ trong cái se lạnh của đầu xuân. Hương lạnh lảng bảng, các phi tần đến đông đủ. Thấy Thái hậu giá lâm, lượt tiến lên hành lễ vấn an. Trong chốc lát, trang sức vàng ngọc lay động, tiếng bộ d.a.o thanh thúy, tiếng rộn rã, bề ngoài trông thật là một cảnh tượng hài hòa.

Loading...