Sau Khi Trọng Sinh Quý Phi Không Tranh Sủng Nữa, Lục Cung Đều Tĩnh Lặng - 20.
Cập nhật lúc: 2026-03-06 02:08:42
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQKXHaAbL
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lão xoay vỗ tay, đám thợ thủ công và cung nhân chờ sẵn ngoài sân lập tức nối đuôi , tay chân lanh lẹ bắt đầu bận rộn.
“Màn cửa đổi, lấy Nhuyễn Yên La tới đây!”
“Thảm trải sàn đổi sang loại t.h.ả.m mây như ý dệt kim nền đỏ thẫm mới cống nạp từ Ba Tư!”
“Màn giường dùng bộ Tô thêu Bách t.ử thiên tôn !”
Chỉ trong nửa ngày, Trường Tín Cung vốn đơn sơ đến mức hiu quạnh đổi . Đèn l.ồ.ng lưu ly treo hành lang, bình phong gỗ t.ử đàn chạm khắc ngăn cách trong ngoài, ngay cả khung cửa sổ cũng dán lớp lụa mỏng trong suốt như cánh ve mới tinh. Ánh nắng chiếu , cả căn phòng rạng rỡ hẳn lên.
Xuân Lan và Thu Cúc hầu lưng Tô Tô, cảnh tượng hiển hách đột ngột mà chút luống cuống.
“Nương nương xem… còn thiếu thứ gì ? Nô tài sẽ lo liệu ngay.” Tiền Hữu Đức lau mồ hôi trán, cẩn thận quan sát thần sắc nàng mà hỏi.
Lúc Tô Tô mới chậm rãi dậy, ánh mắt lướt qua sự hoa lệ đầy phòng. Ánh nắng xuyên qua lớp lụa cửa mới , đổ xuống gương mặt thanh tĩnh của nàng những mảng sáng tối đan xen. Đầu ngón tay nàng khẽ lướt qua chiếc bình sứ pháp lam mới đặt bàn, cảm giác mát lạnh truyền tới, khóe môi nàng rốt cuộc cũng hiện lên một đường cong cực nhạt, rõ ý vị.
“Tiền công công… lòng .”
Tiền Hữu Đức như đại xá, liên tục khom : “Không dám! Không dám! Những ngày nếu nô tài gì sơ suất… mong nương nương rộng lòng lượng thứ, lượng thứ cho ạ.”
Lão vội vàng nháy mắt, một hàng cung nhân nối đuôi , đồng loạt quỳ xuống hành lễ.
“Nay theo định lệ vị phần Tần của nương nương, Nội vụ phủ chuẩn đầy đủ nhân thủ hầu hạ,” Tiền Hữu Đức khom liệt kê: “Hai thái giám thủ lĩnh chuyên lo sắp xếp việc trong cung; bốn cung nữ hầu hạ cận; ngoài còn phối thêm mười hai thái giám việc vặt để chờ sai bảo.”
Lão chỉ hai thái giám lớn tuổi đầu: “Đây là Trương An Lộc, Lý Đắc Toàn, đều việc trong cung hơn mười năm, là trọng, chu đáo nhất.”
Lại chỉ bốn cung nữ dung mạo thanh tú: “Xuân Đào, Hạ Hà, Thu Vân, Đông Tuyết, đều là hiểu quy củ, tay chân lanh lẹ.”
Ánh mắt Tô Tô chậm rãi lướt qua đám cung nhân đang quỳ đầy đất. Những cung nữ mới tới đều cúi đầu cung kính, đám thái giám càng nín thở tập trung. Đường cong mơ hồ nơi khóe môi nàng càng sâu thêm - sự sắp xếp đầy đủ thế so với tình cảnh ngay cả than củi cũng nhận của tháng quả là một trời một vực, thật mỉa mai .
“Tiền công công sắp xếp chu đáo.”
“Nên mà, nên mà! Nương nương phận cao quý, nô tài dù c.h.ế.t cũng dám chậm trễ!” Tiền Hữu Đức đoạn lanh lẹ hành lễ thêm cái nữa: “Nương nương nếu còn gì sai bảo, nô tài xin phép cáo lui , phiền nương nương thanh tịnh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-trong-sinh-quy-phi-khong-tranh-sung-nua-luc-cung-deu-tinh-lang/20.html.]
Tô Tô nhướng mi, ánh mắt hờ hững lướt qua gương mặt đầy vẻ xu nịnh của lão, chỉ nhẹ nhàng đáp một chữ:
“Ừ.”
Được lời chấp thuận , Tiền Hữu Đức mới như trút gánh nặng, liên tục khom , gần như là giật lùi khỏi cửa điện.
Đợi hết, Thu Cúc lập tức nhịn , nhỏ giọng mắng: “Mấy ngày ngay cả than củi cũng cắt xén, hôm nay ân cần thế , lật mặt còn nhanh hơn lật sách!”
Xuân Lan khẽ kéo tay áo con bé, hiệu im lặng, hướng mắt về phía Tô Tô.
Tô Tô đến chiếc gương soi hình hoa lăng mới đặt, trong gương tóc mây mặt ngọc, sự tôn lên của bộ cung trang lộng lẫy, tư dung còn rạng rỡ hơn xưa. Duy chỉ đôi mắt là tĩnh lặng như nước giếng cổ, chút gợn sóng.
“Chẳng qua là thấy gió đổi chiều thôi.” Giọng nàng nhẹ như tự với , mang theo sự lạnh lẽo thấu thế thái nhân tình: “Sự nóng lạnh trong cung , bao giờ định .”
Tiền Hữu Đức bước khỏi điện, một đoạn xa mới dám rút khăn tay lau mạnh mồ hôi lạnh trán. Tiểu thái giám theo lão nhịn lầm bầm: “Cha nuôi, vị Tô Tần nương nương trông vẻ tính tình , giống như lời đồn…”
“Ngươi thì hiểu cái quái gì!” Tiền Hữu Đức vẫn còn sợ hãi ngắt lời gã, hạ thấp giọng: “Càng im lặng tiếng thế mới càng thâm sâu khó lường! Nếu là , chúng mang những thứ tới, vị đó đáng lẽ hớn hở mặt, thậm chí còn so sánh ban thưởng với các phi tần khác. Thế mà ngươi ban nãy xem… ánh mắt đó, phong thái đó, tĩnh lặng đến mức khiến nổi gai ốc! Vị là trải qua đại biến, thoát t.h.a.i hoán cốt . Truyền lời xuống , việc ở Trường Tín Cung đều coi là việc quan trọng hàng đầu cho , đứa nào dám chậm trễ, cứ liệu hồn cái da của chúng mày!”
Thẩm Cao Nghĩa phía bên rời khỏi Trường Tín Cung, đường về Ngự thư phòng lòng bắt đầu bồn chồn. Lão vốn tưởng chuyến đơn giản nhất - truyền chỉ, chuyển cung, về báo cáo, nào ngờ Tô Tần phản ứng như thế.
Tại Ngự thư phòng, Lịch Thiên Triệt đang phê duyệt tấu chương. Ngòi b.út chu sa dừng bản “Tấu báo quân nhu Tây Nam”, cũng chẳng ngẩng đầu lên, giọng cảm xúc:
“Đã sắp xếp thỏa hết ? Chuyển nàng đến ?”
Thẩm Cao Nghĩa quỳ sụp xuống: “Bẩm… bẩm Hoàng thượng… Tô Tần nương nương… nàng nguyện chuyển cung.”
Ngòi b.út chu sa khựng một cái thật mạnh, vết mực đỏ tươi đột ngột loang , hỏng chữ “Gấp” tấu chương.
“Nàng nguyện chuyển cung? Tại nguyện?” Lịch Thiên Triệt chậm rãi ngẩng mắt, giọng như đóng băng, ánh mắt đè nặng lên Thẩm Cao Nghĩa: “Trẫm từ bao giờ hậu cung thể để phi tần tự chọn chỗ ở đấy?”
“Nương nương … Trường Tín Cung .” Thẩm Cao Nghĩa rạp xuống, gần như dán trán lên gạch nền: “Nói nơi đây thanh tịnh, ở quen , hơn nữa Nội vụ phủ mới tu sửa cung điện mới tinh, nương nương… trông vẻ hài lòng.”
“Hài lòng?” Lịch Thiên Triệt ném b.út chu sa xuống, dậy rảo bước tới bên cửa sổ. Chiếc long bào màu vàng rực rỡ lướt qua một tia sáng sắc lạnh ánh nến: “Trữ Tú Cung sát Ngự Uyển, Trường Xuân Cung ngay cạnh Tàng Thư Các, nơi nào chẳng hơn cái Trường Tín Cung đó? Nàng chịu dời rốt cuộc là ý gì?” Giọng mang theo một tia bực bội khó phát giác.