Sau Khi Trọng Sinh Quý Phi Không Tranh Sủng Nữa, Lục Cung Đều Tĩnh Lặng - 153.

Cập nhật lúc: 2026-03-06 02:36:56
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQKXHaAbL

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c đập điên cuồng như đ.á.n.h trống trận, va chạm khiến màng nhĩ ù . Quãng đường mất một canh giờ, giờ đêm khuya khoắt nàng vẫn tới chùa... Nàng từng khỏi cửa cung, đường xá, bên cạnh chỉ mang theo hai cung nữ, phu xe cũng rõ gốc gác... Mà nàng thì sinh xinh như thế...

Một ý nghĩ đáng sợ hơn giống như con rắn độc chui tọt não - nàng gặp t.a.i n.ạ.n gì ? Cướp đường? Bắt cóc? Hay là... nàng căn bản hề định tới chùa Phổ Ninh?!

“Tìm!” Lịch Thiên Triệt đột ngột , giọng vì cực kỳ hoảng loạn mà trở nên vặn vẹo, gào thét với Thẩm Cao Nghĩa và đám thị vệ cùng: “Tìm cho trẫm! Ngay lập tức! Lật tung cái khu vực lân cận lên mà tìm cho trẫm! Tất cả những con đường thể qua, các ngôi làng, rừng cây, dịch trạm xung quanh, một nơi cũng để sót! Nếu tìm ...”

Ánh mắt quét qua đám đang im như thóc, từng chữ thốt lạnh thấu xương: “trẫm sẽ lấy đầu các ngươi!”

“Nô tài tuân chỉ!”

“Thuộc hạ tuân chỉ!”

Thẩm Cao Nghĩa hồn siêu phách lạc, vội vàng chỉ huy thị vệ tản các hướng để tìm kiếm, bản lão cũng dắt theo vài tìm về hướng con đường quan lộ chân núi.

Đêm tối mịt mùng, gió núi se lạnh. Lịch Thiên Triệt nhất quyết chịu trong chùa chờ đợi, cứ sân trống chùa mà giống như một con thú nhốt.

Ánh trăng bóng dáng nôn nóng của lúc dài lúc ngắn. Mỗi thị vệ chạy về bẩm báo “ thấy tung tích” là lạnh trong mắt đậm thêm một phần, sự bực dọc tăng thêm một bậc.

Thời gian từng chút một trôi qua, ánh đèn dầu ở những ngôi làng phía xa lượt tắt lịm, chỉ còn tiếng dế kêu ri rỉ.

Tìm kiếm ròng rã hơn một canh giờ đồng hồ, khu vực bán kính vài dặm gần như rà soát kỹ như chải lược mà vẫn bóng dáng Tô Tô cả.

Chiếc xe ngựa mui xanh cùng ba chủ tớ nàng giống như bốc khỏi thế gian ngay đoạn đường quan lộ từ kinh thành tới chùa Phổ Ninh .

Lịch Thiên Triệt giữa cơn gió đêm lạnh lẽo, về phía cuối con đường quan lộ tối đen uốn lượn, trái tim đang treo lơ lửng từng chút một chìm hầm băng, lạnh từ tứ chi lan tỏa khắp cơ thể.

Hắn hốt nhiên nhớ mấy cuối cùng gặp nàng, nàng bình thản, ngoan ngoãn, còn chút hào quang nóng bỏng nào như đây nữa.

Nàng lúc đó... hạ quyết tâm ? Có ngay cả cái chùa Phổ Ninh cũng chỉ là một cái bình phong nàng dùng để thoát thôi ?

Ý nghĩ khiến cả lạnh toát.

Thẩm Cao Nghĩa kéo lê bước chân mệt mỏi trở về, bóng lưng Hoàng thượng đang lặng ánh trăng cứ như đóng băng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-trong-sinh-quy-phi-khong-tranh-sung-nua-luc-cung-deu-tinh-lang/153.html.]

Lòng lão lo nơm nớp, thận trọng tiến gần nhỏ giọng : “Hoàng thượng... cứ tìm tiếp thế e là cách ạ. Đêm khuya, nơi rừng núi mấy an , vả Người... Người thể rời cung quá lâu ạ. Trong triều còn bao nhiêu chính vụ, đặc biệt là việc hậu chiến và bồi thường chiến sự Tây Nam, tấu báo và sớ phong công của mấy vị tướng quân đều đang đợi Người về định đoạt ạ... Hay là Người cứ khởi hành hồi cung ạ? Nô tài sẽ phái thêm , mở rộng phạm vi tìm kiếm tỉ mỉ hơn nữa, hễ tin tức của Tô Đáp ứng là lập tức thúc ngựa về báo cho Người ngay ạ?”

lúc một hồi tiếng vó ngựa dồn dập từ xa gần, một trong bộ trang phục thị vệ trong cung thúc ngựa tới nơi, nhảy xuống ngựa quỳ một gối xuống đất: “Khởi bẩm Hoàng thượng! Chỉ dụ của Thái hậu nương nương, mời Người lập tức hồi cung ngay ạ!”

Thân hình Lịch Thiên Triệt bất động, cứ như thấy gì . Hắn vẫn cứ dán mắt bóng tối phía xa, hồi lâu mới cực kỳ chậm chạp đầu .

Ánh trăng soi rõ gương mặt nghiêng của , đôi mắt vốn dĩ luôn thâm trầm khó đoán lúc đẫm tơ m.á.u, tận sâu bên trong cuộn trào một loại cảm xúc gần như tan nát mà Thẩm Cao Nghĩa thể thấu hiểu nổi.

“Dạ Ảnh.” Hắn , giọng khàn đặc đến mức gần như giống giọng của chính nữa.

Một bóng đen hiện tĩnh lặng như quỷ mị ở vị trí xa bên cạnh , quỳ một gối xuống đất: “Hoàng thượng.”

Lịch Thiên Triệt nhắm mắt , khi mở nữa bên trong chỉ còn sự quyết đoán lạnh lùng thể nghi ngờ: “Đi tra cho trẫm. Tra cho trẫm vị phu xe đưa Tô Tô khỏi cung ngày hôm nay, tìm bằng . Sau đó theo manh mối thể để tìm nàng cho trẫm.”

Hắn khựng một lát, mỗi một chữ thốt đều giống như rít qua kẽ răng: “Trẫm gặp nàng .”

Dạ Ảnh khựng một chút ngẩng đầu: “Bệ hạ, thuộc hạ đang phụng chỉ điều tra vụ án Thế t.ử Ninh Vương, gần đây mới manh mối mới ạ...”

“Vụ án đó giao cho khác.” Lịch Thiên Triệt ngắt lời , giọng điệu mang sự chuyên chế cho phép thương lượng: “Ngươi bây giờ lập tức việc ngay cho trẫm. Trẫm chỉ cần kết quả.”

Dạ Ảnh im lặng trong tích tắc cúi đầu: “...Thuộc hạ tuân mệnh.”

Bóng đen lay động một cái hòa màn đêm biến mất hút.

Lịch Thiên Triệt bất kỳ ai nữa, cũng thêm lời nào, lên ngựa đầu ngựa thong thả về hướng kinh thành.

Bóng lưng thẳng tắp nhưng tỏa một luồng cô độc và u trầm nồng đậm thể xua tan.

Con đường hồi cung dường như còn dài hơn lúc tới. Gió đêm lạnh lẽo thổi xuyên qua lớp áo bào nhưng thể xua tan lớp băng lạnh ngày một dày đặc trong lòng.

Bên trong Ngự thư phòng đèn nến sáng trưng nhưng yên tĩnh tới mức đáng sợ. Lịch Thiên Triệt đuổi hết tất cả , một ngai rồng rộng lớn, phê duyệt đống tấu chương chất cao như núi, cũng triệu kiến bất kỳ vị thần t.ử nào.

 

Loading...