Sau Khi Trọng Sinh Quý Phi Không Tranh Sủng Nữa, Lục Cung Đều Tĩnh Lặng - 151.
Cập nhật lúc: 2026-03-06 02:36:25
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9fFvaX3z0h
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nước mắt Tô Tô cuối cùng cũng vỡ đê, mờ bóng dáng đang nhỏ dần của trai và cha.
Nàng gật đầu thật mạnh, vẫy vẫy đôi bàn tay, dẫu rằng họ lẽ chẳng còn rõ nữa .
Xe ngựa rẽ qua một khúc quanh núi, hai bóng hình hiên ngang như tùng nâng đỡ cả một trời cho nàng biến mất khỏi tầm mắt.
Bánh xe lăn tròn, chở nàng tới phương Nam xa lạ, tới chốn lánh nạn mà cha sắp xếp cho nàng, cách xa phân tranh và âm mưu cung đình.
Bóng ma của cung tường nhạt dần ở phía , mà con đường phía , ánh bình minh sẽ từng chút một trải dài qua những dãy núi.
Chương 93: Ngoại truyện: Phía ngoài cung tường (Phần 3)
Trong cung, lúc Tô Tô rời cung mà Thái hậu vẫn , bà thong thả tới ngoài cửa Ngự thư phòng, Thẩm Cao Nghĩa từ xa thấy bóng dáng màu tím sẫm ung dung quý phái là lòng thắt ngay tức khắc, dám chậm trễ nửa giây liền vội vàng bước nhỏ trong bẩm báo.
Thái hậu tới cửa điện, Thẩm Cao Nghĩa đón sẵn ở đó, cung kính hành lễ: “Thái hậu vạn phúc.”
Thái hậu bước thư phòng, thấy Lịch Thiên Triệt đang dậy khỏi bàn để đón tiếp, bèn ôn tồn : “Hoàng thượng cứ , ai gia chẳng qua chỉ tới vài câu thôi.”
Lịch Thiên Triệt hành lễ xong cùng Thái hậu xuống, hỏi: “Thái hậu đích tới đây là việc gì ạ?”
Giọng điệu Thái hậu bình hòa: “Lẽ chuyện tới lượt ai gia hỏi han, nhưng dẫu Tô Tô cũng từng hầu hạ Hoàng thượng một thời gian, cũng nên tới một tiếng. Con bé tự xin rời cung, tới chùa Phổ Ninh cầu phúc, là tự thấy còn xứng đáng hầu hạ bên cạnh quân vương nữa. Hoàng thượng chuẩn tấu cho con bé xuất cung , liệu nên ban thưởng chút đồ riêng tư coi như là vẹn cái tình nghĩa quân thần ?”
Lịch Thiên Triệt đột ngột phắt dậy, thần sắc kinh ngạc nghi ngờ: “Thái hậu gì cơ? Tự xin rời cung? Nhi thần chuẩn tấu khi nào chứ?!”
Thái hậu thấy phản ứng của thì sự suy đoán trong lòng chứng thực đến tám chín phần, nhưng ngoài mặt bà vẫn giữ vẻ điềm nhiên chút gợn sóng.
“Danh sách cung nhân phóng thích và cho phép cầu phúc sớm quy hoạch trình lên ngự tiền từ tháng , Hoàng thượng ngày đêm bận rộn nhiều việc chắc hẳn là lưu tâm tới ? Ngòi b.út chu sa ngự phê mực vẫn còn mới tinh kìa. Lúc ... chiểu theo giờ giấc, chắc Tô Tô tới Thần Vũ Môn , xe ngựa trong cung chuẩn sẵn sàng, chỉ đợi khởi hành thôi...”
Lời còn dứt!
“Thẩm Cao Nghĩa!!!”
Một tiếng gầm nhẹ chứa đựng sự kinh ngạc giận dữ giống như tiếng sét nổ vang giữa căn thư phòng tĩnh mịch. Lịch Thiên Triệt giống như một lực vô hình đẩy mạnh một cái, sải bước lao khỏi ngự án, thậm chí kịp xin cáo tội với Thái hậu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-trong-sinh-quy-phi-khong-tranh-sung-nua-luc-cung-deu-tinh-lang/151.html.]
Luồng bực dọc vô cớ quanh quẩn bấy lâu nay lúc cuối cùng cũng tìm nơi xả lũ, hóa thành sự hoảng loạn ngút trời và một nỗi kinh hoàng gần như bản năng, trong tích tắc nhấn chìm lý trí của !
Nàng mà định rời cung ?! Cứ thế lặng lẽ mà ? Tại ?!
Là vì vụ án Thế t.ử Ninh Vương giáng nàng Đáp ứng, trừng phạt quá nặng thực sự nàng nát lòng, để nàng nguội lạnh tâm can ?
Hay là vì... đón Mộ Hàn Yên trở khiến nàng thấy còn chỗ nữa?
Vô suy đoán sắc nhọn và sự hối hận muộn màng giống như những chiếc gai tẩm độc đ.â.m thẳng trái tim, cuối cùng chỉ còn một ý nghĩ vô cùng rõ ràng mang theo cảm giác thiêu đốt đang gào thét điên cuồng: để nàng ! Tuyệt đối thể cứ thế để nàng rời xa như !
“Chuẩn giá! Tới Thần Vũ Môn! Ngay lập tức! Ngay bây giờ!!” Hắn chạy nhanh ngoài quát lớn, sự căng thẳng và gấp gáp trong giọng là điều Thẩm Cao Nghĩa bao năm qua từng thấy ở .
Thẩm Cao Nghĩa liên tục , lăn bò gọi nghi trượng.
Tuy nhiên kiệu rồng của đế vương còn chuẩn xong thì Lịch Thiên Triệt thể đợi thêm nữa, mạnh tay đẩy tên thái giám định tiến lên khoác áo choàng cho , lao khỏi Ngự thư phòng, chạy thẳng về hướng Thần Vũ Môn, bỏ lưng cả một đoàn nội thị và hộ vệ đang hối hả đuổi theo.
Tới Thần Vũ Môn, cửa nách đang mở, từng nhóm hai ba cung nữ mặc đồ vải thô ôm bọc đồ nhỏ đang cúi đầu trật tự qua cánh cửa thành nặng nề .
Lịch Thiên Triệt đột ngột dừng bước, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội vì chạy gấp.
Ánh mắt giống như cơn gió mạnh quét lá rụng, nhanh ch.óng và sắc lẹm lướt qua từng khuôn mặt đang cúi thấp - ! Không khuôn mặt quen thuộc lúc thì hờn dỗi lúc thì mỉm lúc thì tình tứ rực rỡ ! Không bóng hình luôn thể khiến chú ý ngay lập tức giữa đám đông !
Một luồng hoảng loạn lạnh lẽo gần như nhấn chìm tâm trí đột ngột bóp nghẹt trái tim , thắt , thắt thêm nữa.
“Đóng cửa cung!” Hắn mạnh bạo giơ tay lên, giọng vì gấp gáp mà khàn đặc nhưng mang theo uy nghiêm tuyệt đối thể nghi ngờ của bậc đế vương: “Truyền khẩu dụ của trẫm: lập tức khóa cửa ngay! Những kẻ khỏi cung hôm nay bộ triệu hồi về hết! Những kẻ thì phép cho nữa!”
Vị thống lĩnh thị vệ canh giữ cửa cung đại kinh thất sắc, vội vàng quỳ sụp xuống, trán chạm nền gạch xanh lạnh lẽo: “Hoàng thượng! Chuyện ... việc phóng thích cung nhân là theo lệ cũ, vả phần lớn kiểm tra chứng từ cửa nách hết ạ, lúc cưỡng ép đóng cửa triệu hồi sợ sẽ gây sự hỗn loạn, cũng phù hợp với quy chế cũ ạ...”
“Trẫm : đóng, cửa.” Lịch Thiên Triệt tiến lên một bước, rủ mắt chằm chằm vị thống lĩnh , ánh mắt lạnh lùng như băng giá tháng Chạp, từng chữ thốt chắc nịch như đinh đóng cột: “Ngươi rõ ?”
Vị thống lĩnh cả run b.ắ.n lên, dám thêm lời nào nữa: “Thuộc hạ tuân chỉ! Đóng cửa! Mau đóng cửa cung !”
Rầm! Rầm! Rầm!
Cánh cửa cung nặng nề theo lệnh truyền mà chậm rãi khép , phát những tiếng động trầm đục to lớn. Đám cung nữ kịp ngoài kinh hãi kêu nhỏ, xảy chuyện gì. Những kẻ bước chân ngoài thì ngơ ngác đầu , hoang mang mất phương hướng.