Sau Khi Trọng Sinh Quý Phi Không Tranh Sủng Nữa, Lục Cung Đều Tĩnh Lặng - 150.

Cập nhật lúc: 2026-03-06 02:36:16
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KkXCxlZV1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Xuân Lan, rời cung dễ, mà cung phi dẫu thánh chỉ cho phép mà tự ý rời cung thậm chí là bỏ trốn thì là trọng tội. Nhẹ thì phế thứ dân, giam cầm cả đời; nặng thì...”

Nàng khựng một chút tiếp, nhưng Xuân Lan và Thu Cúc mặt đều trắng bệch .

Những lời hết đó họ đều hiểu: nặng thì tính mạng giữ , thậm chí còn liên lụy tới cả gia tộc. Cái tội danh “tự ý bỏ trốn khỏi cung, kháng chỉ về” một khi khép tội là tội đại nghịch đủ để tru di cả tộc.

Xe ngựa sự hộ vệ của Tô Kỷ Chi và mấy tên gia nhân thạo việc nhanh ch.óng rời khỏi ngã rẽ, chuyên chọn những con đường nhỏ hẻo lánh mà .

Bánh xe nhanh, liên tục bỏ những bóng cây ánh trăng phía . Chẳng bao lâu xe ngựa mới dừng nghỉ chân chốc lát tại một hõm núi kín đáo hơn.

Tô Mộc Phong bước lên xe ngựa, còn Tô Kỷ Chi thì cầm kiếm canh gác bên ngoài, ánh mắt sắc như diều hâu quét qua từng góc xung quanh.

“Cha ơi chúng định ạ?” Tô Tô đưa nước ấm cho cha, nhẹ giọng hỏi.

Đã rời khỏi con đường định sẵn tới chùa Phổ Ninh, phía mịt mờ, trong lòng nàng sự thấp thỏm.

Tô Mộc Phong nắm lấy bàn tay lạnh của con gái, lòng bàn tay ấm áp và đầy sức mạnh truyền sự vỗ về.

“Đi Giang Nam. Mẹ con ở bên đó một tài sản riêng, là của hồi môn do bà ngoại để cho bà , ngay cả các trưởng lão trong tộc vị tất , nơi đó là an kín đáo nhất. Tới đó của nhà họ Trang nhất thời bán khắc tuyệt đối tìm thấy con .”

Giang Nam ? Tô Tô ngẩn . Nơi đó quả thực là nơi để tránh xa chốn thị phi kinh thành. mà...

“Cha ơi, tại thể tới chùa Phổ Ninh ạ? Dẫu con cũng độ điệp của Thái hậu, danh chính ngôn thuận tới đó cầu phúc. Đợi qua một thời gian nữa khi trong cung còn ai để mắt tới con thì lúc đó âm thầm rời chẳng thỏa hơn ?”

Nàng đưa thắc mắc của .

Gương mặt Tô Mộc Phong càng thêm nghiêm trọng, ông lắc đầu trầm giọng : “Tô Tô, con nghĩ chuyện đơn giản quá . Trang Sĩ Kiệt kẻ thù tất báo, thủ đoạn tàn độc. Con gái lão ở trong cung luôn đối đầu với con, nhà họ Trang chắc chắn cũng sẽ dòm ngó con và Tô gia. Con ngoài mặt tới chùa Phổ Ninh chẳng là trao cho họ cơ hội để dễ dàng tay hơn ? Cửa Phật thanh tịnh ngăn nổi tâm địa loài sói dữ. Súng thật dễ tránh, tên b.ắ.n lén khó phòng.”

Ông khựng một lát, mắt con gái, giọng hạ thấp hơn nữa, một nỗi lo lắng sâu xa hơn: “Vả ... phía Hoàng thượng tâm tư khó lường. Người hôm nay thể chuẩn tấu cho con rời cung, ngày mai hối hận? Ý niệm của quân vương thể đất trời đảo lộn. Nếu một ngày nào đó Người đột nhiên nhớ tới con, một tờ chiếu thư gọi con về, tới lúc đó con dẫu cũng là khó hơn lên trời ! Cha thể mạo hiểm chuyện , nhất định nhân lúc đưa con tới một nơi mà chẳng ai ngờ tới, chẳng ai tìm .”

Lời của cha giống như tiếng sét nổ vang trong lòng Tô Tô. Sự báo thù của nhà họ Trang nàng dự tính ; nhưng Lịch Thiên Triệt... vị đế vương tâm tư thâm sâu khó lường , quả thực thể chuyện như .

Hương vị chén rượu độc nơi lãnh cung kiếp dường như trào dâng nơi cổ họng, lạnh lẽo thấu xương.

Cha đúng, nàng thể một nữa đặt bất kỳ khả năng nguy hiểm và sự kiểm soát nào nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-trong-sinh-quy-phi-khong-tranh-sung-nua-luc-cung-deu-tinh-lang/150.html.]

“Cha suy nghĩ chu , là do Tô Tô thiển cận ạ.” Tô Tô gật đầu, cha đầy vẻ dựa dẫm: “Tô Tô theo sự sắp xếp của cha ạ.”

Nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn nhưng giấu nổi mệt mỏi của con gái, lòng Tô Mộc Phong mềm nhũn , ông nhẹ nhàng vuốt ve đỉnh đầu Tô Tô giống như lúc nàng còn nhỏ .

“Tới Giang Nam đừng sợ. Cha và con sẽ tìm cơ hội tới thăm con. Cha sắp xếp vài hộ vệ võ nghệ giỏi kín miệng theo bảo vệ con xuống phương Nam, họ sẽ ở bên cạnh để con sai bảo. Tới đó việc tự khắc đáng tin cậy tiếp ứng lo liệu.”

Nói xong những lời Tô Mộc Phong liền dậy định xuống xe.

Thời gian gấp gáp, họ buộc nhanh ch.óng tách , ai đường nấy thì mới thể giấu kín hành tung ở mức độ cao nhất.

“Cha!” Tô Tô đột ngột vươn tay níu lấy tay áo cha.

Vừa mới gặp , chớp mắt chia ly, biệt ly sơn cao thủy trường, chẳng bao giờ mới gặp nữa.

Cổ họng nàng nghẹn đắng, vành mắt trong tích tắc đỏ rực, ngàn lời vạn chữ tắc nghẽn nơi l.ồ.ng n.g.ự.c chỉ hóa thành một tiếng gọi chứa chan sự nỡ.

Thân hình Tô Mộc Phong khựng , ông đầu con gái. Vành mắt ông cũng đỏ hoe và đang dốc sức kìm nén cảm xúc.

Vị cha quen sóng gió nơi triều đình, trầm như núi lúc đứa con gái rượu sắp xa lánh nạn cũng chẳng qua chỉ là một cha bình thường xót con nỡ rời xa.

“Ngoan,” giọng ông phần khàn đặc nhưng vẫn nỗ lực giữ vẻ bình , “Tô Tô lời, con nhanh ch.óng lên đường thôi, chậm trễ nữa. Cha... chẳng bao lâu nữa sẽ thăm con.”

Lời hứa ông vô cùng chắc nịch, cứ như thể hễ là nhất định sẽ .

Tô Tô đôi mắt đang gồng nén lệ của cha, nàng gật đầu thật mạnh buông tay . Nàng tùy tiện, để sự sắp xếp khổ cực của cha vì sự nỡ của mà nảy sinh sai sót.

Tô Mộc Phong sâu con gái một cuối, cứ như khắc ghi dáng vẻ của nàng tim , ông dứt khoát xoay xuống xe, dặn dò Tô Kỷ Chi vài câu nhỏ giọng.

Xe ngựa một nữa chuyển bánh, thong thả lăn khỏi hõm núi, tốc độ ngày một nhanh dần.

Tô Tô nhịn vén rèm cửa sổ xe phía .

Tô Kỷ Chi cưỡi lưng ngựa, ngay cạnh cha, đang vẫy tay thật mạnh với nàng.

Gió sớm thổi bay vạt áo , gương mặt tuấn tú của trai trẻ tràn đầy sự nhớ nhung, lên giọng to, tiếng theo gió truyền tới: “Tô Tô! Chăm sóc bản cho nhé! Anh trai nhất định sẽ thăm em mà! Em ngoan đấy nhé!”

 

Loading...