Thế nhưng đặt thìa bạc xuống, giữa ánh đầy mong chờ của nàng, chỉ đưa hai chữ nhạt nhẽo vô cùng: “Cũng tạm.”
Đốm lửa nhỏ trong lòng Tô Tô giống như cơn mưa phùn ướt sũng, cứ thế phà những làn khói xám của sự thất vọng.
Nàng khỏi nghi ngờ đủ ? Thế là nàng càng thêm dụng tâm, đổi đủ kiểu cách chỉ cầu một câu khen ngợi của .
Những ngày tháng bề ngoài thì nồng nàn thắm thiết nhưng bên trong ẩn giấu thuật đế vương cứ thế trôi qua thêm hai tháng.
Ở tiền triều, đám triều thần do Thái phó Trang Sĩ Kiệt dẫn đầu rốt cuộc cũng nhịn nữa, liên danh thượng tấu, từng chữ từng câu đều khẩn cầu Hoàng thượng mưa móc đồng đều, đừng chuyên sủng một , lời lẽ chỉ thẳng Quý phi họ Tô là kẻ mê hoặc quân vương.
Lại thêm những nhà con gái nhập cung mấy năm trời mà đến cái mặt rồng còn chẳng thấy mấy , nỗi oán hận sớm tích tụ sâu nặng.
Đằng cơn sóng gió thể thiếu bàn tay đẩy thuyền của Trang Phi. Ả ghét cay ghét đắng việc Tô Tô độc chiếm thánh tâm, một mặt xúi giục cha gây sức ép ở tiền triều, một mặt âm thầm gây liên tiếp các sự cố ở hậu cung.
Vừa gặp lúc một thái giám tên Tiểu An T.ử cẩn thận rách một sợi chỉ bộ cung trang bằng mây gấm mà Hoàng thượng ban cho ả hồi mới cung.
Trang Phi đang sầu vì chỗ phát tiết, ngay lập tức hạ lệnh phạt trượng tới c.h.ế.t.
Tô Tô ngang qua thấy tên tiểu thái giám thở thoi thóp, lòng nỡ nên lên tiếng ngăn cản.
Đám nội thị hành hình thấy là vị Quý phi đang đắc sủng Thái hậu chống lưng nên dám trái ý.
Trang Phi thấy thù mới hận cũ cùng ùa về, chỉ coi như Tô Tô cố tình tát mặt ả đám đông, thách thức uy nghiêm của ả, nên càng coi Tô Tô như kẻ thù đội trời chung.
Ả sang mắng nhiếc Tống Quý Nhân đang nương nhờ : “Cái đồ vô dụng, cung bao lâu mà còn cách tìm lấy chút vui vẻ cho Hoàng thượng!”
Tống Lưu Tranh chỉ điểm liền dày công chuẩn một màn “tình cờ gặp” ở Ngự Uyển.
Lịch Thiên Triệt sức ép của triều thần cũng cần bộ tịch để cân bằng tầm mắt của tiền triều, bèn thuận nước đẩy thuyền, kiên nhẫn bầu bạn cùng Tống Quý Nhân uống nửa tuần trong đình.
Tô Tô tình cờ thấy từ xa, thấy cạnh đàn bà khác, tuy thấy mật gì nhưng cảnh tượng đó đ.â.m mắt nàng đau nhói, l.ồ.ng n.g.ự.c giống như thứ gì đó bóp nghẹt, chua xót khó lời.
Nàng gồng đợi Lịch Thiên Triệt rời mới sa sầm mặt mày bước lên phía .
Tống Lưu Tranh tự thấy mới chuyện với Hoàng thượng nên cái lưng cũng thẳng hơn vài phần, lời tránh khỏi mang theo chút đắc ý, khóe môi treo nụ mờ ảo, cố ý nhẹ giọng : “Quý phi nương nương, nãy Hoàng thượng còn khen cảnh sắc trong vườn , là uống với thần ở đây thấy lòng khoan khoái lắm ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-trong-sinh-quy-phi-khong-tranh-sung-nua-luc-cung-deu-tinh-lang/140.html.]
Cô cố ý để Tô Tô tưởng rằng Hoàng thượng hẹn với cô ở đây nhằm mục đích khiêu khích vị Quý phi đang độc chiếm thánh sủng .
Lòng Tô Tô vốn dĩ đang bùng lửa giận, thấy thế càng thêm nộ hỏa, lập tức tìm một cái cớ quát lớn: “Tống Quý Nhân! Nhìn thấy bản cung mà nghi dung chỉnh tề, lễ lơ là, lời lẽ càng ! Hãy quỳ ở đây đủ hai canh giờ cho bản cung để tự kiểm điểm xem thế nào là cung quy!”
Tống Lưu Tranh nghẹn ứ, mặt đỏ bừng lên nhưng vì vị phần thấp hèn nên dám công khai chống lệnh, chỉ đành nghiến răng quỳ xuống nền đá lạnh lẽo.
Chuyện tự nhiên nhanh ch.óng truyền tới tai Lịch Thiên Triệt.
Hắn triệu Tô Tô tới Ngự thư phòng, sắc mặt trầm tĩnh nhưng giọng điệu mang theo uy áp thể nghi ngờ: “Trẫm hôm nay nàng phạt Tống Quý Nhân quỳ hai canh giờ? Tô Tô nàng dạo quả thực càng lúc càng chừng mực đấy.”
Vành mắt Tô Tô đỏ rực ngay tức khắc, uất ức ùa tới như sóng trào, nàng túm lấy vạt áo long bào của biện bạch: “Thần sai! Là cô vô lễ với thần ! Thần là Quý phi, chẳng lẽ đến cái quyền dạy bảo một Quý Nhân giữ quy củ cũng ?”
Nàng ngẩng đầu lên, những giọt lệ chực chờ rơi xuống: “Hoàng thượng bây giờ là vì cô mà tới trách phạt thần ?”
Thấy dáng vẻ nàng như đến nơi, lòng Lịch Thiên Triệt mềm , chút bực dọc vì chuyện triều chính cũng tan biến đôi phần.
Hắn rốt cuộc truy cứu sâu thêm nữa, chỉ giơ tay lau vệt ẩm ướt nơi khóe mắt nàng, bất lực : “Thôi bỏ , tùy tiện như nữa.”
Tô Tô tưởng cuối cùng vẫn là thiên vị nên cũng thuận thế tựa sát , tạm thời gác cơn sóng gió .
Thế nhưng chỉ qua vài ngày, Liễu Chiêu Nghi tin Hoàng thượng chuyện vui vẻ với Tống Quý Nhân ở Ngự Uyển, tưởng rằng lòng vua đổi hướng, cơ hội tới, bèn cũng tỉ mỉ chuẩn bánh ngọt tới Ngự thư phòng xin gặp.
Lịch Thiên Triệt vì diễn cho tròn vai vở kịch “mưa móc đồng đều” , chỉ nếm bánh của cô mà còn giữ cô chuyện một lát.
Tô Tô tin xong thể kìm nén thêm nữa, lao thẳng tới Ngự thư phòng.
Gặp Lịch Thiên Triệt, sự bất an, ghen tuông và hoảng sợ tích tụ bấy lâu nay trong tích tắc vỡ đê.
Nàng lóc chất vấn, trong cơn xúc động mạnh vung tay hất đổ chén men xanh ngự án xuống đất, tiếng gốm vỡ vang lên, mảnh sứ văng tung tóe.
Lịch Thiên Triệt nhíu mày nàng, trong mắt lướt qua một tia mệt mỏi và vui, nhưng rốt cuộc vẫn nén cơn giận , chỉ trầm giọng : “Đừng loạn nữa, về cung cấm túc ba ngày, tĩnh tâm suy ngẫm lầm.”
Sự bình tĩnh của , đối với lẽ là sự kiềm chế uy nghi đế vương và sự cân nhắc trừng phạt nhẹ để răn đe; nhưng trong mắt Tô Tô, nó trở thành sự lạnh lùng và chán ghét kiểu chuyện định đoạt xong xuôi cần nhiều lời nữa.
Ngày đầu tiên cấm túc Tô Tô hết nửa ngày trong điện, lòng đầy phẫn nộ.