Bà hiệu cho Đoan ma ma bưng một hộp thức ăn đến giao cho Tô Tô: “Bên trong là thịt hươu và bánh quế hoa con thích ăn nhất ngày xưa. Con giờ gầy quá, ăn uống cho hẳn hoi .”
Vành mắt Tô Tô đỏ lên, hai tay nhận lấy hộp thức ăn: “Đa tạ cô mẫu.” Từ nhỏ cô mẫu đối xử với nàng , nếu thực sự rời cung, ân tình e là chẳng còn cơ hội báo đáp nữa.
Nàng xách hộp thức ăn, chậm rãi bước khỏi cung Từ Ninh.
Thái hậu nghiêng đầu nhỏ với Đoan ma ma: “Nó dọa sợ đến thế ? Trước tranh sủng thì sức hơn bất cứ ai, giờ giống như đang lẩn tránh .”
Đoan ma ma cúi đáp: “Nô tì thấy Tô tiểu chủ chắc là chuyện Thế t.ử Ninh Vương cho kinh hãi . Giờ nàng quy củ hơn, xem cũng chuyện .”
Thái hậu thở dài: “Mong là nó thực sự đổi tính. Sau ... ai gia tự khắc sẽ để mắt chăm sóc nó thêm vài phần.”
“Vâng, Thái hậu nhân từ.”
Tô Tô trở về Trường Tín Cung, dặn Xuân Lan cất kỹ vàng thỏi. Thu Cúc thì hớn hở mở hộp thức ăn : “Thái hậu trong lòng vẫn nhớ đến tiểu chủ mà, xem, thức ăn hôm nay phong phú hơn nhiều .”
Tô Tô xuống bên bàn, ánh mắt lướt qua món thịt hươu trong hộp, trầm ngâm một lát nghiêm giọng : “Có một chuyện, rõ với các em . Đợi một thời gian nữa, định xin chỉ dụ của Thái hậu để xuất cung cầu phúc. Sau đó... cung nữa. Thế giới bên ngoài bao la, chỉ sống những ngày tự do tự tại. Các em cùng ở cung, đều do các em tự quyết định.”
Xuân Lan và Thu Cúc xong đều sững sờ, ngơ ngác, trong mắt đầy vẻ kinh ngạc. Tuy họ nhận tiểu chủ gần đây tâm tính đổi lớn, tranh náo, nhưng từng nghĩ nàng nuôi ý định rời cung. nghĩ , những ngày qua nét mặt tiểu chủ quả thực thư thái hơn nhiều, nếu thực sự thể rời khỏi bốn bức tường cung đình thì cũng là một sự giải thoát.
Cả hai cùng quỳ xuống, khẩn thiết : “Tiểu chủ , nô tì sẽ theo đó, xin tiểu chủ đừng bỏ rơi chúng nô tì!”
Tô Tô đưa tay đỡ họ dậy, giọng dịu dàng nhưng trịnh trọng: “Các em nghĩ kỹ ? Ra khỏi cung sẽ còn gấm vóc lụa là, cơm ngon áo nữa, lẽ còn bôn ba vất vả, thậm chí... chúng thể về Tô phủ nữa.”
Thu Cúc rạng rỡ: “Ở trong cung giờ cũng chỉ cơm rau đạm bạc, còn giữ đủ thứ quy củ, tự tại bằng bên ngoài?”
Xuân Lan cũng kiên định gật đầu: “Bất kể tiểu chủ đưa quyết định gì, nô tì đều thề c.h.ế.t theo. Dù là trong cung ngoài cung, chúng nô tì chỉ ở bên cạnh tiểu chủ.”
Tô Tô nắm lấy tay hai , đáy mắt dâng lên ấm: “Được, từ hôm nay, chúng hãy bắt đầu chuẩn dần thôi.”
Thu Cúc và Xuân Lan , đồng thanh đáp: “Vâng!”
Chương 9: Tô Tô tự thỉnh xuất cung
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-trong-sinh-quy-phi-khong-tranh-sung-nua-luc-cung-deu-tinh-lang/14.html.]
Mồng 5 tháng Giêng năm đầu tiên.
Tin thắng trận đại thắng ở Tây Nam truyền khắp cung đình, tướng sĩ khải trở về, vặn gặp lúc thọ thần của Thái hậu sắp đến, Hoàng thượng rồng lòng đại hỉ, đặc biệt ban chỉ đại xá thiên hạ, cho phép những cung nhân lớn tuổi xuất cung về nhà.
Tô Tô thời cơ đến. Sáng sớm hôm , nàng bảo Xuân Lan bưng những bản kinh Phật chép xong, theo nàng tiến về phía Từ Ninh Cung.
Trong Từ Ninh Cung.
Đoan ma ma đang hầu Thái hậu chải đầu, cung nhân bẩm báo Tô Đáp ứng đến thỉnh an. Đoan ma ma mỉm khẽ: “Tô Đáp ứng chắc hẳn là nhớ tới thọ thần của Thái hậu nên đặc biệt đến mừng sớm đây.”
Thái hậu gương mặt giãn , gật đầu : “Con bé từ nhỏ hiếu.”
Chải chuốt xong, Thái hậu ngoài ghế cao, ôn tồn hỏi: “Đến sớm thế , việc gì ?”
Tô Tô đón lấy kinh văn từ tay Xuân Lan, cúi hành lễ, cung kính dâng lên: “Thái hậu, thời gian qua thấy chiến sự Tây Nam liên miên, thần lòng đầy lo lắng, đặc biệt chép vài bản kinh Phật, chỉ nguyện giang sơn vĩnh cố, Thái hậu phúc thọ trường ninh, Hoàng thượng thánh đức lan tỏa, bốn bể thái bình.”
Thái hậu xong thì rạng rỡ hẳn lên. Đoan ma ma hiểu ý tiến lên nhận lấy kinh văn, bưng đến mặt Thái hậu. Bà lướt qua thấy nét chữ ngay ngắn thanh tú, giọng đầy vẻ vui mừng: “Khó cho con lòng như , giờ đây càng lúc càng trầm , ai gia vui, lên .”
Thế nhưng Tô Tô dậy, vẫn cúi đầu cung kính, giọng rõ ràng và bình thản: “Thần còn một việc bẩm tấu. Từ khi nhập cung đến nay, thần tính tình ngang ngược, nhiều phạm cung quy, thực sự cảm thấy hổ thẹn còn mặt mũi nào ở trong cung hầu hạ Thái hậu và Hoàng thượng. Thần nguyện xin chỉ dụ xuất cung, đến trú tại chùa Phổ Ninh hằng ngày cầu phúc cho Thái hậu và Hoàng thượng, để chuộc lầm xưa.”
Thái hậu sững sờ, trong mắt đầy vẻ tin nổi: “Con gì cơ?”
Đoan ma ma bên cạnh cũng giật đến mức tay run nhẹ.
Tô Tô giữ nguyên tư thế, lặp : “Thần tự đức hạnh , xứng với thánh ân, chỉ nguyện rời cung tu hành, trọn đời cầu phúc.”
Trong lòng Thái hậu dâng lên bao nỗi niềm: Chẳng lẽ những trắc trở qua thực sự khiến con bé vạn niệm câu hôi, đến mức thất vọng về Hoàng đế nên mới quyết tuyệt đến thế? Nhìn thần sắc kiên định của nàng, Thái hậu bỗng cảm thấy cần cưỡng cầu giữ . Năm xưa chính bà một tay thúc đẩy nàng nhập cung, đó cũng tận mắt chứng kiến nàng vì Lịch Thiên Triệt mà si mê sinh oán hận. Nếu nàng thực sự đầu, giữ thì ích gì?
Chi bằng mượn chuyện thử xem tâm ý của Hoàng đế đối với nàng . Những sự khác biệt mà Lịch Thiên Triệt dành cho nàng đây, bà là nhận . Nếu Hoàng đế thực sự vô tình với nàng, để nàng xuất cung cũng , nàng sẽ chịu khổ sở già c.h.ế.t trong thâm cung. Dù cũng là đứa trẻ bà lớn lên, bà nỡ để cả đời nàng giam hãm nơi đây.
Nghĩ đến đó, Thái hậu dậy tới mặt Tô Tô, đích đỡ nàng dậy, nắm lấy bàn tay lạnh của nàng: “Chuyện chuyện nhỏ, con… thật sự nghĩ kỹ ?”
Tô Tô ngước mắt, ánh trong trẻo mà kiên định: “Thần tâm ý quyết.”