Sau Khi Trọng Sinh Quý Phi Không Tranh Sủng Nữa, Lục Cung Đều Tĩnh Lặng - 129.

Cập nhật lúc: 2026-03-06 02:31:54
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KkXCxlZV1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Nghĩ chắc hẳn là một đứa trẻ xót mẫu hậu đấy ạ.” Mộ Hàn Yên .

Tô Tô tán thành gật đầu, trong mắt tràn đầy sự dịu dàng mong chờ.

Lúc Xuân Lan tươi roi rói tiến bẩm báo: “Nương nương, Thiếu phu nhân dẫn theo tiểu thư Họa nhi cung ạ.”

Tô Tô vui mừng : “Mau mời chị dâu đây.”

Bé Chiêu Nguyệt đang xem Cảnh Niên đấu dế tai thính, lập tức ngẩng đầu lên dùng giọng lẩm bẩm mùi sữa hỏi: “Mẫu hậu, là em Họa nhi tới ạ?”

con, mợ dẫn theo em họ nhỏ của con tới chơi đấy.” Tô Tô .

Chiêu Nguyệt ngay lập tức hớn hở, vỗ vỗ đôi tay nhỏ định chạy đón. Cảnh Niên bên cạnh thấy vội vàng dắt tay Chiêu Nguyệt, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ vẻ uất ức khó nhận : “Nguyệt nhi, Họa nhi tới là trong mắt em chẳng còn Niên nữa .”

Chiêu Nguyệt đầu , chớp đôi mắt to thừa hưởng từ Tô Tô, nghiêm túc giải thích: “Anh Niên ơi, em Họa nhi tới em hứa là sẽ dắt em thả diều mà, nuốt lời ạ.”

Cảnh Niên xong lập tức : “Vậy dạy em và em Họa nhi cách thả diều nhé, ?”

“Được ạ!” Chiêu Nguyệt lập tức rạng rỡ.

Cảnh tượng sớm quen . Kể từ khi chuyện, Cảnh Niên giống như một vị thần bảo hộ nhỏ của Chiêu Nguyệt, lúc nào cũng thích bám theo đuôi nàng.

Cũng chẳng trách , Chiêu Nguyệt sinh đáng yêu như sương như ngọc, hễ lên là đôi mắt cong cong, ai lòng cũng thấy mềm vài phần. Đừng là Cảnh Niên cùng lứa tuổi, mà ngay cả đám thái giám cung nữ trong cung một ai là yêu quý vị công chúa nhỏ hoạt bát .

Đang chuyện thì Bùi Vân Tịch bế Tô Họa bước . Vân Tịch định hành lễ thì bé Tô Họa nhỏ xíu trong lòng cô mặc chiếc áo yếm màu hồng, b.úi tóc hai bên, mở to đôi mắt đen láy nũng nịu học theo bộ dạng lớn : “Cô cô cát tường~”

Cái bộ dạng ngoan ngoãn mềm mại đó trong tích tắc tan chảy trái tim Tô Tô. Nàng vội vàng vẫy tay: “Họa nhi ngoan quá, đây cô bế nào.”

Tô Họa lời bước bằng đôi chân ngắn ngủn tới, Tô Tô cúi hôn một cái lên gò má thơm mềm của bé, yêu chiều vô cùng. Chiêu Nguyệt cũng lập tức chạy dắt tay Tô Họa: “Họa nhi thôi, chị dắt em thả diều!”

Tô Họa ngoan ngoãn để Chiêu Nguyệt dắt , hai cô bé dắt tay định chạy ngoài. Cảnh Niên tất nhiên cũng bám theo ngay đó. Tô Tô vội vàng dặn Xuân Lan theo trông nom cho kỹ.

Nhìn đám trẻ chạy , Tô Tô lúc mới với Vân Tịch: “Họa nhi từ nhỏ ngoan ngoãn tĩnh lặng thế , chẳng giống Chiêu Nguyệt tí nào, cứ như con khỉ con , suốt ngày nghịch ngợm lúc nào yên.”

Bùi Vân Tịch dịu dàng theo bóng lưng con gái : “Họa nhi là đứa lời, chỉ điều tính tình nhát gan chút. Kỷ Chi thỉnh thoảng con bé kìm lo lắng, cứ sợ cái tính tình mềm mỏng của Họa nhi lớn lên dễ bắt nạt mất.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-trong-sinh-quy-phi-khong-tranh-sung-nua-luc-cung-deu-tinh-lang/129.html.]

Tô Tô xong phì : “Họa nhi mới lớn chừng trai bắt đầu lo con bé bắt nạt ?”

Vân Tịch cũng : “Chẳng , Kỷ Chi thương Họa nhi lắm, đúng là nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa .”

Mộ Hàn Yên bên cạnh cũng tỏ vẻ đồng cảm gật đầu: “Sinh con gái là như đấy, lúc nào cũng lo lắng hết chuyện, sợ con chịu uất ức, sợ con gặp .”

Tô Tô Vân Tịch, trêu chọc: “Chị dâu là sinh thêm cho Họa nhi một đứa em trai , để em bảo vệ chị.”

Nào ngờ Bùi Vân Tịch xong gò má đỏ, bàn tay vô thức xoa bụng , nhỏ giọng : “Lại nương nương trúng ... định bụng đợi qua ba tháng mới cơ ạ.”

Tô Tô mừng kinh ngạc: “Hóa chị dâu cũng ! Thật là quá! Anh trai chuyện chắc chắn là mừng húm chứ gì?”

Mộ Hàn Yên cũng mỉm chúc mừng: “Chúc mừng nhé.”

Vân Tịch tạ ơn Mộ Hàn Yên mới với Tô Tô: “Kỷ Chi mừng lắm nương nương ạ. Hôm nay vốn chẳng yên tâm để em cung , nhưng vì Họa nhi cứ nằng nặc đòi thả diều với công chúa nên mới đồng ý cho đấy.”

Mấy đang thì T.ử Mặc vốn dĩ đang yên lặng xổm một bên xem dế tới từ lúc nào, bé ngước khuôn mặt nhỏ lên Bùi Vân Tịch, hỏi một cách vô cùng nghiêm túc: “Mợ cũng sắp sinh em trai ạ?”

Tô Tô cái bộ dạng như lớn của cho buồn , nàng cúi hỏi : “T.ử Mặc con mợ nhất định là mang em trai nào?”

T.ử Mặc chớp đôi mắt sâu thẳm giống hệt Lịch Thiên Triệt, nghiêm túc đáp: “T.ử Mặc đoán thế ạ.”

Cái bộ dạng chắc nịch mà ngây ngô đó ngay lập tức khiến Tô Tô, Mộ Hàn Yên và Bùi Vân Tịch cả ba đều nhịn rộ lên thành một tràng.

Chẳng mấy chốc , Chiêu Nguyệt, Tô Họa và Cảnh Niên chơi tới mức mồ hôi đầm đìa chạy về. Tô Tô vội vàng lấy khăn lụa mềm mại đích lau mồ hôi trán cho Chiêu Nguyệt và Tô Họa, dặn Thu Cúc: “Đi lấy món sữa chua hạnh nhân ướp lạnh tới cho đám trẻ giải nhiệt .”

Món sữa chua hạnh nhân ướp lạnh, vị mịn màng, ngọt thanh ngấy quá lạnh, cực kỳ phù hợp cho trẻ nhỏ dùng mùa hè.

Bốn đứa trẻ vây quanh chiếc bàn nhỏ hành lang, ăn từng thìa nhỏ món sữa chua hạnh nhân thơm ngon mát lạnh, thỉnh thoảng phát những tiếng thở dài mãn nguyện.

Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, đổ xuống những mảng sáng tối loang lổ những gương mặt vô tư lự của đám trẻ.

Tô Tô cùng Mộ Hàn Yên, Bùi Vân Tịch , cảnh tượng ấm áp hài hòa mắt mà chỉ thấy năm tháng bình yên, chẳng còn gì hơn thế .

Họ lúc còn rằng bốn đứa trẻ ngây thơ lãng mạn mắt , cùng với hai sinh linh nhỏ bé sắp chào đời trong bụng họ, trong tương lai xa xôi đều sẽ mở một cuộc đời truyền kỳ hào hùng của riêng .

 

Loading...