Sau Khi Trọng Sinh Quý Phi Không Tranh Sủng Nữa, Lục Cung Đều Tĩnh Lặng - 125.

Cập nhật lúc: 2026-03-06 02:31:04
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1qX2AVBL6c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tô Tô thích là .” Lịch Thiên Triệt đặt ly rượu xuống, nắm lấy tay nàng bao bọc trong lòng bàn tay , trầm ngâm một lát giọng điệu trở nên trịnh trọng: “Tô Tô, trẫm định mấy ngày tới... sẽ hạ chỉ giải tán hậu cung.”

Tô Tô đột ngột hình, kinh ngạc , gần như tưởng nhầm. Nàng theo bản năng lắc đầu, khéo léo khuyên can: “Hoàng thượng, hành động ... sợ là sẽ lung lay gốc rễ quốc gia mất? Thần tâm ý của Hoàng thượng, nhưng chế độ lục cung là do tổ tiên định , nếu chỉ vì một thần mà bãi bỏ thì sợ sẽ rước lấy sự dị nghị của tiền triều, đám ngôn quan nhất định sẽ chỉ trích thần ... mê hoặc quân thượng, mất sự hiền đức.” Nàng cũng vì nàng mà gánh tiếng .

Lịch Thiên Triệt thái độ vô cùng kiên quyết, nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng: “Trẫm ý quyết. Tiền triều nếu dị nghị trẫm sẽ một gánh vác. Vạn dặm giang sơn , phồn hoa vô tận trẫm chỉ cần một Tô Tô là đủ . Vợ của trẫm, con của trẫm đều chỉ liên quan tới một nàng thôi, còn chỗ cho kẻ khác xen chân nữa.”

Nghe tình chân ý thiết, tâm ý rõ ràng như ban ngày, lòng Tô Tô chấn động dữ dội - nàng bao giờ dám mơ tưởng thể vì nàng mà tới mức ! Hóa chỉ trao cho nàng vị trí chính thê, mà còn trao cho nàng một đời một kiếp một đôi . Nàng thể kìm nén thêm nữa, nước mắt cảm động tuôn rơi lã chã.

Lịch Thiên Triệt thấy nàng rơi lệ liền xót xa lau những giọt lệ cho nàng, giọng điệu tràn đầy sự áy náy và yêu chiều: “Đừng nữa. Là do trẫm hiểu quá muộn, đây để nàng chịu nhiều uất ức, bao nhiêu con đường vòng. Sau trẫm nhất định sẽ đối xử với nàng gấp bội, chỉ đối xử với một nàng thôi.”

Tô Tô gật đầu, nghẹn ngào thốt nên lời, chỉ dùng đôi mắt đẫm lệ để hồi đáp tình sâu của .

Lịch Thiên Triệt đôi mắt nàng càng lúc càng trong trẻo sáng ngời làn nước mắt, sống mũi thẳng dọc dừa, cùng đôi môi đỏ mọng vì uống rượu mà càng thêm phần quyến rũ mọng nước , ánh mắt dần sâu thẳm.

Hắn cúi xuống, dịu dàng hôn vệt lệ nơi khóe mắt nàng, ngay đó phủ lên đôi môi mời gọi , quấn quýt sâu trong.

Một nụ hôn kết thúc nhẹ nhàng đặt nàng xuống lớp chăn gấm đỏ thắm trải đầy những loại quả khô tin hỉ, hình theo đó phủ xuống, giọng khàn đặc mang theo thở nóng rực: “Hoàng hậu nương nương, đêm xuân ngắn ngủi... chúng nên động phòng thôi.”

Mặt Tô Tô đỏ như rạng mây hồng, đôi mắt chứa đựng sự thẹn thùng nhưng hề né tránh, chỉ nhẹ nhàng khép mắt , hàng mi dài khẽ rung động như cánh bướm. Lịch Thiên Triệt thấp một tiếng, một nữa cúi đầu hôn xuống, đôi bàn tay lớn thuần thục cởi bỏ dải thắt lưng của bộ đồ hỉ...

Nến đỏ cháy cao, màn trướng lay động, một phòng xuân sắc tình tứ. Bộ đồ hỉ màu đỏ tượng trưng cho uy nghiêm hoàng gia và sự vui mừng dân gian từ lúc nào lặng lẽ tuột xuống, bừa bộn đất, quấn quýt lấy phân rõ của ai nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-trong-sinh-quy-phi-khong-tranh-sung-nua-luc-cung-deu-tinh-lang/125.html.]

Chương 78: Lục cung thanh tịnh và tuổi thơ chớm nở

Ý chỉ giải tán hậu cung của Lịch Thiên Triệt giống như ném một hòn đá lớn xuống mặt hồ yên ả, ngay lập tức dấy lên ngàn tầng sóng dữ.

Các quan viên tiền triều, đặc biệt là những nhà vẫn còn con gái đến tuổi cập kê, đang trông chờ đưa cung để rạng danh tổ tông, là những kẻ phản đối dữ dội nhất.

Các bản sớ khuyên gián cứ thế nối đuôi trình lên, chúng thần quỳ cầu Hoàng thượng thu hồi mệnh lệnh, lời lẽ khẩn thiết nhưng cũng chỉ quanh quẩn những câu sáo rỗng như: “Vì củng cố gốc rễ quốc gia, nên quảng bá hoàng tự”, “Lục cung sung túc mới hiển hiện uy nghi thiên t.ử”.

Họ tính toán rằng, Tân hậu tuy đắc sủng nhưng hiện giờ hạng hẹp hòi, chỉ đợi đại điển phong Hậu qua thể bàn tiếp chuyện tuyển phi, ai ngờ Hoàng thượng c.h.ặ.t đứt niềm mong mỏi của tất cả !

Đối diện với những lời bàn tán xôn xao, Lịch Thiên Triệt thái độ vô cùng cứng rắn, công khai tuyên bố: “Các tần phi hiện trong cung, trẫm từng lâm hạnh, đều là trong sạch. Sau khi cho khỏi cung thể tự kết hôn, trẫm cũng sẽ ban cho của hồi môn hậu hĩnh, bảo đảm cuộc sống lo nghĩ.”

Thế nhưng vẫn những kẻ cam tâm, cứ lải nhải mãi thôi. Trong buổi đại triều hôm , vài vị lão thần một nữa liên danh gián, Lịch Thiên Triệt cạn kiên nhẫn, ánh mắt lạnh lẽo quét qua đám thần t.ử trong điện, giọng cao nhưng mang theo lạnh thấu xương:

“Các khanh quan tâm đến chuyện hậu cung của trẫm như thế, chi bằng trẫm cũng quan tâm đến chuyện hậu viện của các khanh một chút? Kể từ hôm nay, kẻ nào còn dám nhắc đến một chữ tuyển phi nạp tần, trẫm sẽ ban cho phủ của kẻ đó một mỹ nhân ! Nói một câu, trẫm ban một . Trẫm xem thử, các vị ái khanh đây ai sẵn lòng từ bỏ sự thanh tịnh của hậu viện nhà để đổi lấy sự náo nhiệt cho hậu cung của trẫm? Kẻ nào dám vì sủng diệt thê khiến phu nhân các khanh tới mặt trẫm cáo trạng, trẫm sẽ là đầu tiên trị tội trị gia nghiêm! Có ai thử ?”

Lời thốt , cả điện im phăng phắc. Ban đầu còn kẻ mừng thầm vì tưởng mỹ là chuyện , nhưng nghĩ kỹ , lời Hoàng thượng là vàng ngọc, thất là ngự ban, đ.á.n.h mắng xong, còn cung phụng cho , chẳng là rước một vị Bồ Tát về nhà ?

Đáng sợ hơn là nếu vì thế mà ghẻ lạnh chính thê, khép tội “sủng diệt thê”, chọc giận long nhan thì chuyện mất chức mất quyền là thể xảy ! Đây ban thưởng, rõ ràng là găm đinh nhà ! Nghĩ tới việc hậu viện nhà sắp đón một vị “tổ tông” thể đụng , bản tránh còn kịp, thì còn mặt mũi nào mà khuyên Hoàng thượng nạp phi?

Lại nghĩ tới vị chính thất phu nhân ở nhà, thì ôn nhu, thì dữ dằn, cùng với những rắc rối vô tận thể kéo theo, đám đại thần còn hùng hồn diễn thuyết giờ đây bỗng chốc im như thóc, một ai dám ho he thêm tiếng nào nữa. Dẫu , nhà nào mà chẳng quyển kinh khó ? Vì một giấc mộng quốc trượng hư ảo mà đ.á.n.h đổi sự bình yên và tiền đồ của gia đình thì quả thực là lợi bất cập hại.

Loading...