Sau Khi Trọng Sinh Quý Phi Không Tranh Sủng Nữa, Lục Cung Đều Tĩnh Lặng - 120.
Cập nhật lúc: 2026-03-06 02:29:40
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1qX2AVBL6c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Buổi tối lúc nghỉ ngơi, Tô Tô đem chuyện song t.h.a.i cùng nỗi lo lắng của kể hết cho Lịch Thiên Triệt .
Lịch Thiên Triệt xong thì đầu tiên là ngẩn , ngay đó vang sảng khoái, niềm vui sướng lộ rõ qua lời , ôm c.h.ặ.t lấy Tô Tô, giọng điệu chắc nịch: “Song sinh t.ử! Tô Tô của trẫm đúng là ngôi may mắn của trẫm mà! Đừng nghĩ ngợi lung tung, bất kể là hai vị hoàng t.ử, hai vị công chúa, hoặc là long phượng trình tường thì trẫm đều thích cả! Còn về việc đám đại thần bàn tán ?”
Hắn hừ lạnh một tiếng, uy nghi đế vương tự nhiên lộ : “Trẫm xem xem kẻ nào dám tùy tiện bàn luận về hoàng tự của trẫm! Tô Tô cứ việc yên tâm, chuyện trẫm lo.”
Nghe như , lòng Tô Tô cũng thấy yên hơn chút ít.
Đợi tới khi m.a.n.g t.h.a.i tháng thứ bảy, thứ tám, bụng của Tô Tô to tới mức kinh . Lịch Thiên Triệt rõ phụ nữ sinh nở giống như bước qua cửa t.ử thần, trong lòng lo lắng nên đặc biệt hạ chỉ đón nhạc mẫu Đường Uyển Khanh cung ở tạm. Đường Uyển Khanh từng sinh nở Tô Tô và Tô Kỷ Chi hai đứa con nên kinh nghiệm phong phú, bà bên cạnh chăm sóc vỗ về thì Lịch Thiên Triệt mới thể yên tâm đôi chút.
Tô Tô thấy cung thì càng vui mừng khôn xiết. Có ruột thịt bên cạnh bầu bạn, nhỏ nhẹ vỗ về, đích lo liệu trông nom việc ăn uống , kể những chuyện thú vị lúc m.a.n.g t.h.a.i nàng và trai năm xưa, nỗi thấp thỏm bất an trong lòng nàng tan biến quá nửa, cả cũng trở nên cởi mở hơn nhiều.
Bước tháng thứ chín, bụng Tô Tô càng to lớn vô cùng, hành động ngày càng thuận tiện. Thái y dặn khi sinh cần vận động thích hợp để giúp ích cho việc sinh nở. Vì thế mỗi ngày bữa ăn, bất kể chính vụ bận rộn thế nào, Lịch Thiên Triệt nhất định sẽ đích dìu Tô Tô dạo chậm rãi hành lang ấm áp của cung Trường Thọ.
Vì mang song t.h.a.i nên vòng bụng của nàng đặc biệt phình to, nổi bật tứ chi ngày càng thanh mảnh, duy chỉ khuôn n.g.ự.c là vì chuyện m.a.n.g t.h.a.i mà càng thêm đẫy đà nảy nở. Những lúc ngủ buổi đêm Lịch Thiên Triệt lâu gần gũi nàng, thỉnh thoảng tình động kìm cũng chỉ kiềm chế mà xoa nắn sự đầy đặn của nàng, hoặc cọ cọ bên đùi nàng để giải tỏa chứ bao giờ dám hành động tiến thêm bước nữa.
Tô Tô thấy nhịn tới mức khổ sở thì xót thể độ lượng lời bảo tìm các phi tần khác, đành đỏ mặt đề nghị là tạm thời chia phòng mà ngủ.
Lời thốt lập tức Lịch Thiên Triệt dứt khoát bác bỏ. Hắn ôm lấy nàng, giọng điệu cho phép cãi : “Nói bậy! Nàng hiện giờ thể nặng nề, đến việc trở cũng cần trẫm giúp, nàng rời xa trẫm chứ? Trẫm cũng tuyệt đối chia giường mà ngủ với nàng .”
Hắn hít sâu một để nén sự rạo rực trong , ôn tồn vỗ về: “Trẫm , nàng ngoan ngoãn ngủ , trẫm một lát về ngay.” Nói đoạn dậy về phía phòng tắm, một lúc mang theo một luồng nước lạnh ngắt trở về, đợi trong chăn thể ấm hơn chút mới cẩn thận từng chút một ôm nàng lòng một nữa.
Ngày sinh của Tô Tô sắp tới, Lịch Thiên Triệt càng thêm cảnh giác. Buổi đêm Tô Tô cử động một tiếng mộng nhỏ xíu thôi là sẽ ngay lập tức giật tỉnh giấc, căng thẳng kiểm tra, xác nhận nàng mới dám nhắm mắt nữa, bảo vệ nàng c.h.ặ.t hơn trong lòng.
Đêm dài dằng dặc cứ thế trôi qua trong sự nương tựa và lo lắng cho của đôi đế phi.
Chương 75: Long phượng trình tường
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-trong-sinh-quy-phi-khong-tranh-sung-nua-luc-cung-deu-tinh-lang/120.html.]
Đang lúc đầu hạ, hoa lựu trong sân vườn cung Trường Thọ nở rực rỡ, từng chùm đỏ như lửa ngụ ý cho việc nhiều con nhiều phúc.
Ngày hôm đó bữa cơm trưa, Lịch Thiên Triệt vẫn như thường lệ cẩn thận từng chút một dìu Tô Tô dạo thong thả hành lang ngoài điện.
Bụng Tô Tô to tròn như cái trống, mỗi bước đều chút gian nan, trán rịn những giọt mồ hôi li ti. Lịch Thiên Triệt một tay đỡ chắc thắt lưng của nàng, một tay đan mười ngón tay tay nàng, kiên nhẫn phối hợp theo bước chân của nàng.
Đi chừng một tuần , Tô Tô đang định mở lời bảo về nghỉ ngơi thì đột nhiên thấy bụng truyền tới một cơn đau quặn thắt dồn dập, khác hẳn với những t.h.a.i động bình thường, nàng nhịn mà hít một lạnh phát tiếng “xì”. Ngay đó một luồng chất lỏng ấm nóng kiểm soát từ trào , trong tích tắc ướt đẫm vạt váy.
Tô Tô bước chân khựng , sắc mặt trắng bệch, theo bản năng nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay Lịch Thiên Triệt, giọng mang theo một sự run rẩy khó giác: “Hoàng thượng... em... hình như em sắp sinh ...”
Lịch Thiên Triệt xong tim bỗng thắt một cái, gần như ngay lập tức một loại cảm xúc trộn lẫn giữa sự mong chờ to lớn và nỗi kinh hoàng tột độ chiếm lấy .
Hắn cưỡng ép bình tĩnh, hai lời lập tức bế ngang Tô Tô lên. Cơ thể nàng vì căng thẳng và những cơn co t.ử cung bất ngờ mà run rẩy nhẹ.
Hắn một mặt sải bước như bay về phía nội điện, một mặt quát lớn với đám cung nhân đang hoảng loạn xung quanh: “Nhanh! Truyền thái y! Gọi các bà v.ú đỡ đẻ tới đây! Toàn bộ nhanh chân lên!” Giọng mà mang theo sự khàn đặc và kinh hoàng mà chính cũng nhận .
Hắn đặt Tô Tô một cách nhẹ nhàng lên chiếc giường sinh chuẩn sẵn từ , nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay lạnh của nàng, cúi bên tai nàng liên tục lặp , như đang an ủi nàng như đang vỗ về chính : “Tô Tô đừng sợ, trẫm ở đây bầu bạn với nàng. Thái y và bà v.ú tới ngay bây giờ đây, đừng sợ...”
Đám bà v.ú và thái y huấn luyện bài bản nhanh ch.óng nối đuôi . Vị bà v.ú đỡ đẻ giàu kinh nghiệm thấy Hoàng đế vẫn đang canh giữ bên giường liền vội vàng tiến lên, tuy cung kính nhưng giọng điệu vô cùng kiên quyết: “Hoàng thượng, phòng sinh là nơi m.á.u me, sợ nhiễm uế khí ảnh hưởng tới rồng thể, xin mời Hoàng thượng di giá điện ngoài chờ đợi ạ.”
Lịch Thiên Triệt nhíu c.h.ặ.t mày, ánh mắt rời khỏi đôi lông mày đang nhíu vì đau đớn của Tô Tô một khắc nào, dứt khoát : “Trẫm sợ uế khí gì cả! Trẫm ở đây bầu bạn với Quý phi!”
Bà đỡ lộ vẻ khó xử, vẫn cố khuyên can: “Hoàng thượng, nương nương đầu sinh nở vốn dĩ căng thẳng, Người ở chỗ nương nương khó tránh khỏi lòng đầy vướng bận, thể tập trung tinh thần để dùng sức , đối với việc sinh nở trái còn bất lợi đấy ạ.”
Tô Tô đang chịu đựng những cơn đau co thắt t.ử cung đợt mạnh hơn đợt , thấy lời nàng cũng gắng gượng mở mắt Lịch Thiên Triệt, yếu ớt : “Hoàng thượng... là cứ ngoài ạ? Anh ở đây em... em thực sự sẽ phân tâm đấy...”
Thấy nàng lên tiếng, Lịch Thiên Triệt dẫu ngàn vạn nỡ, vạn lo lắng thì cũng buộc lòng thỏa hiệp. Hắn bóp mạnh tay nàng một cái, ánh mắt dán c.h.ặ.t nàng: “Được, trẫm ngoài. Tô Tô, trẫm ở ngay ngoài cửa thôi, rời bước nào . Nếu nàng đau quá, hoặc gặp trẫm thì cứ gọi trẫm, trẫm sẽ ngay!”
Tô Tô nỗi lo lắng của , nàng nén đau khẽ gật đầu một cái.