Sau Khi Trọng Sinh Quý Phi Không Tranh Sủng Nữa, Lục Cung Đều Tĩnh Lặng - 119.

Cập nhật lúc: 2026-03-06 02:29:32
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Ks1uAUtXy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tốt, con ngoan.” Thái hậu liên tục thốt lên, giọng điệu tràn đầy sự thanh thản khi trút bỏ gánh nặng: “Huyết mạch hoàng gia nối dõi, hòn đá tảng trong lòng rốt cuộc cũng coi như rơi xuống . Con giờ là quan trọng nhất, những chuyện khác đừng nghĩ ngợi gì cả, chỉ cần yên tâm dưỡng t.h.a.i cho thôi. Nếu chuyện gì phiền lòng kẻ nào điều dám tới phiền sự thanh tịnh của con thì cứ với , sẽ xử lý giúp con.” Trong lời là sự bảo vệ che giấu.

Tuy nhiên theo tháng ngày trôi , hình ngày càng nặng nề, tận sâu trong lòng Tô Tô bắt đầu âm thầm nảy sinh sự mịt mờ và sợ hãi đối với việc sinh nở.

Những đêm khuya tĩnh mịch nàng thường nghĩ ngợi lung tung, lo lắng về những bất trắc khi sinh. Lịch Thiên Triệt nhận nàng tâm thần yên, hằng ngày xử lý xong chính vụ nhất định sẽ dành nhiều thời gian ở bên cạnh nàng, ôn tồn an ủi: “Tô Tô đừng sợ, trong cung thừa những vị thái y và bà v.ú đỡ đẻ giàu kinh nghiệm, trẫm cũng sẽ luôn canh chừng bên nàng, tuyệt đối để nàng xảy chuyện gì .”

Ngày hôm đó Tô Tô vì nghĩ ngợi lung tung nên phần uể oải, cung nhân bẩm báo Bùi phu nhân Mộ Vãn Yên và Tô thiếu phu nhân Bùi Vân Tịch dâng thẻ bài tới thỉnh an. Tin tức giống như gió xuân thổi bay chút u uất trong lòng nàng.

Mộ Hàn Yên hiện giờ sử dụng danh phận “Bùi phu nhân Mộ Vãn Yên” để giao tiếp trong ngoài cung, thực chất đó là danh tính giả nàng dựng lên để thuận tiện - bên ngoài tuyên bố đó là em gái sinh đôi tồn tại của .

Mộ Hàn Yên trong lòng bế đứa con trai mới chào đời lâu, đặt tên là Bùi Cảnh Niên. Thằng bé quấn trong tã lót mềm mại, mở đôi mắt to đen láy tò mò ngó xung quanh, quấy, vô cùng ngoan ngoãn. Còn Bùi Vân Tịch vòng bụng cũng nhô cao, mới m.a.n.g t.h.a.i ba tháng.

Ba phụ nữ tụ một chỗ, chủ đề tự nhiên là xoay quanh con cái. Tô Tô và Bùi Vân Tịch đều nhịn mà trêu chọc đứa bé hồng hào như tạc bằng ngọc . Tô Tô vươn đầu ngón tay chạm cực nhẹ gò má mềm mại của đứa trẻ, lòng thấy mềm nhũn , vui sướng : “ thật là một đứa trẻ đáng yêu khiến thấy xót thương quá.”

Bùi Vân Tịch cũng đầy mắt yêu thương, ngẩng đầu hỏi Mộ Hàn Yên: “Chị dâu, lúc chị sinh Niên Niên... đau lắm ạ?” Câu hỏi đúng nỗi lo sợ và kinh hãi trong lòng Tô Tô.

Mộ Hàn Yên hai gương mặt đang lộ vẻ căng thẳng mắt, mỉm ôn hòa, dùng giọng điệu bình thản để vỗ về: “Ta và các em tình hình khác . Lúc m.a.n.g t.h.a.i Cảnh Niên từng trúng độc nên tổn hại gốc rễ cơ thể, lúc sinh nở tự nhiên là gian nan hơn thường nhiều. Khi đó... còn gặp băng huyết, suýt nữa thì...” Nàng khựng một lát, bỏ qua đoạn nguy hiểm: “ trai em sợ khiếp vía luôn. nương nương và Vân Tịch thể khỏe mạnh, lúc m.a.n.g t.h.a.i điều dưỡng đúng cách thì chắc chắn sẽ như . Trong cung và trong phủ đều danh y bên cạnh, cần lo lắng quá mức.”

Tô Tô thấy hai chữ “băng huyết”, sắc mặt trắng bệch, theo bản năng xoa bụng lẩm bẩm: “Hả? Vậy thì em... em vẫn thấy sợ lắm.”

Bùi Vân Tịch vội vàng nắm lấy tay nàng, dịu dàng khuyên bảo: “Nương nương đừng sợ, trong cung nhiều thái y như mà, nhất định sẽ vạn nhất vô thất ( sai sót gì) thôi ạ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-trong-sinh-quy-phi-khong-tranh-sung-nua-luc-cung-deu-tinh-lang/119.html.]

Mộ Hàn Yên cũng gật đầu phụ họa: “ là đạo lý đó. Nương nương đang tuổi thanh xuân phơi phới, thể chất khỏe mạnh bệnh cũ, chỉ cần mở lòng thì chắc chắn sẽ bình an thuận lợi.” Nàng kỹ Tô Tô một lát : “Nói cũng , nương nương năm nay mới mười bảy tuổi ạ? Tuổi xuân đang , chỉ cần yên tâm tĩnh dưỡng, cần quá lo âu .”

Tô Tô thì yên tâm, nhưng chú ý thấy một chuyện khác. Nàng cúi đầu cái bụng tròn lẳn của , thắc mắc hỏi: “Chị Mộ, tại bụng của em... dường như to hơn nhiều so với lúc chị năm tháng, và cả chị dâu hiện giờ nữa?” Nàng tuy m.a.n.g t.h.a.i sớm hơn Bùi Vân Tịch gần hai tháng, nhưng cái độ nhô lên quả thực gây chú ý.

Mộ Hàn Yên xong bèn tỉ mỉ quan sát một lát, trong mắt lướt qua một tia phán đoán. Nàng ôn tồn : “Nếu nương nương chê, cho phép thần phụ bắt mạch cho nương nương ạ?”

Tô Tô tự nhiên gật đầu đồng ý. Mộ Hàn Yên từng là y nữ, y thuật tinh thông. Nàng tập trung tinh thần, đầu ngón tay nhẹ nhàng đặt lên cổ tay Tô Tô, tỉ mỉ cảm nhận một lát, chân mày khẽ động, đổi tay bắt mạch nữa. Hồi lâu nàng thu tay , mặt nở một nụ vui mừng từ tận đáy lòng, dậy hành lễ với Tô Tô:

“Chúc mừng nương nương, đại hỉ nương nương! Mạch tượng của nương nương tròn trịa trơn tru như hạt châu, đập mạnh mẽ, đây là hình ảnh đơn t.h.a.i - nương nương mang trong bụng là song sinh t.ử ạ!”

“Song sinh t.ử?!” Tô Tô kinh ngạc mở to mắt, ngay đó một niềm vui sướng to lớn ùa lên lòng, nàng mà một lúc tới hai đứa con!

Bùi Vân Tịch cũng mừng kinh ngạc, liên tục chúc mừng: “Đây quả thực là đại hỉ sự tày trời! Hoàng thượng mà chắc chẳng sẽ vui tới nhường nào !”

Sau niềm vui sướng là một tia lo lắng thầm kín nảy sinh trong lòng Tô Tô. Nàng xoa bụng, nhẹ giọng hỏi: “Nếu... nếu đều là con trai... thì đối với hoàng thất mà liệu ngụ ý may mắn ạ?” Song sinh hoàng t.ử trong các triều đại cung đình thường coi là hiểm họa tranh giành ngôi vị, lung lay gốc rễ quốc gia.

Mộ Hàn Yên nàng lo lắng, ôn tồn vỗ về: “Nương nương lo xa quá . Long phượng trình tường cũng là điềm lành, vị tất là hai vị hoàng t.ử. Nói lùi một bước, dẫu đều là lân nhi (con trai quý) thì cũng là phúc khí của Hoàng thượng và nương nương, Bệ hạ thánh tâm độc đoán chắc chắn sẽ sự sắp xếp thỏa. Điều quan trọng nhất với nương nương lúc là mở rộng tấm lòng, yên tâm dưỡng thai.”

Bùi Vân Tịch cũng bên cạnh liên tục gật đầu tán thành.

Ba chuyện lâu, đa phần là Tô Tô và Bùi Vân Tịch thỉnh giáo Mộ Hàn Yên kinh nghiệm về những điều nên và nên khi m.a.n.g t.h.a.i cùng phương pháp nuôi dạy trẻ, cho tới tận khi mặt trời chếch bóng Tây thì Mộ Hàn Yên và Bùi Vân Tịch mới dậy cáo từ.

Loading...