Sau Khi Trọng Sinh Quý Phi Không Tranh Sủng Nữa, Lục Cung Đều Tĩnh Lặng - 118.

Cập nhật lúc: 2026-03-06 02:29:23
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KkXCxlZV1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn khựng một chút, ánh mắt Tô Tô càng thêm phần dịu dàng: “Nếu là công chúa thì gọi là ‘Chiêu Nguyệt’. Chiêu chất minh tâm, nguyệt hoa lưu chiếu, nguồn gốc từ câu ‘trăng lên sáng tỏ, mỹ miều’ trong ‘Kinh Thi – Trần Phong’, cùng câu ‘vẻ rạng, đức sánh trăng sáng’ trong ‘Sở Từ’. Mong con gái của chúng sẽ phẩm đức và dung mạo sáng trong như vầng trăng, tâm tính thuần khiết, hào quang tự tỏa, cả đời sống trong tình yêu và sự tôn quý, bình an thuận lợi.” Hắn tỉ mỉ giải thích xong nhẹ giọng hỏi: “Tô Tô thấy thế nào?”

Tô Tô nhâm nhi kỹ lưỡng ý nghĩa sâu xa và lời chúc phúc ẩn chứa trong hai cái tên , lòng nàng thấy mềm nhũn , mỉm gật đầu: “Tên Hoàng thượng đặt cực , thần thích. Cứ theo Hoàng thượng .”

Dáng vẻ ngoan ngoãn phục tùng của nàng khiến Lịch Thiên Triệt yêu chiều vô cùng, kìm vươn tay nhẹ nhàng véo gò má mịn màng của nàng, chỉ thấy nàng lúc so với bất cứ khi nào đều càng đáng để thương xót hơn.

Hai cứ như một đôi phu thê bình thường nhất chốn dân gian, một mặt dùng bữa cơm tất niên phong phú, một mặt những chuyện vặt vãnh hằng ngày. Trong điện tràn ngập khí ấm áp tĩnh mịch.

Dùng bữa xong, dọn dẹp bàn ghế, Lịch Thiên Triệt sợ nàng cứ sách sẽ tích thực, bèn dìu nàng tới đoản tháp cạnh cửa sổ xuống. Ngoài cửa sổ chính là mấy gốc hồng mai sai di dời tới đó, lúc ánh đèn cung đình và ánh tuyết, chúng hiên ngang nở rộ, hương thơm thầm kín tỏa lan, bóng cây thưa thớt ngang.

Lịch Thiên Triệt ôm lấy Tô Tô, hồng mai soi bóng tuyết ngoài cửa sổ, cúi đầu ngắm gương mặt hơn hoa trong lòng , lòng xao động, kìm thấp giọng ngâm nga:

“Quỳnh kh砌 ngọc hàn, độc hướng d.a.o đài phát.

Phi nhân tuyết sắc nồng, tự thị khanh dung tuyệt.”

(Hoa quỳnh đọng ngọc lạnh, một hướng đài tiên nở rộ. Không vì sắc tuyết đậm, mà chính vì dung nhan nàng tuyệt mỹ.)

Tô Tô xong màn khen ngợi và tình ý chút che giấu thì gò má đỏ rực, trong lòng ngọt ngào như mật, nàng mỉm ngước mắt , ánh mắt lấp lánh hào quang, nhẹ giọng : “Hoàng thượng còn nhớ ... đầu tiên thần gặp Hoàng thượng cũng là ở gốc cây mai.”

Ánh mắt Lịch Thiên Triệt chợt trở nên xa xăm và dịu dàng, cứ như xuyên qua thời gian để thấy bóng dáng nhỏ bé : “Tự nhiên là nhớ .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-trong-sinh-quy-phi-khong-tranh-sung-nua-luc-cung-deu-tinh-lang/118.html.]

Khóe môi nhếch lên một đường cong ấm áp: “Ngày hôm đó cũng tuyết rơi, nàng bà ma ma bọc kín mít như một cục bột trắng hếu, chỉ mải mê chạy mà đường, đ.â.m sầm trẫm.” Hắn thấp: “Trên tay vẫn còn nắm c.h.ặ.t nửa miếng bánh ngọt nhất quyết chịu buông tay nữa chứ.”

Tô Tô nhớ chuyện đáng hổ hồi nhỏ kìm đỏ mặt, mím môi : “Lúc đó bà ma ma quản c.h.ặ.t lắm, cho em ăn nhiều đồ ngọt, em là lẻn ngoài đấy ạ... thấy đường nên mới đ.â.m Hoàng thượng.”

Lịch Thiên Triệt ánh mắt nhu hòa, tiếp: “Nàng lúc đó ngã chổng m.ô.n.g lên mà cũng , cứ thế nghiêng cái đầu nhỏ trẫm, còn giơ miếng bánh dính đầy tuyết hỏi trẫm: ‘Anh là ai? Có ăn bánh ?’”

Giọng thấp dần xuống mang theo một chút cay đắng khó giác: “Lúc đó... trẫm mới mất mẫu hậu lâu, Tiên đế thì bận rộn triều chính và biên loạn, đang dốc sức thanh lọc ngoại thích nên thời gian để ý tới trẫm. Đám cung nhân lâu dần thấy gió chiều nào xoay chiều nấy, tận tâm chăm sóc, trẫm ngày hôm đó... đang bụng đói cồn cào, một gốc cây mai mẫu phi thích nhất lúc sinh thời mà nhớ bà... Cảm thấy đất trời rộng lớn nhường cô đơn vô cùng. Sau đó nàng – cái cục bột nhỏ – cứ thế mà xông xáo, mang theo một miếng bánh ngọt đ.â.m sầm thế giới lạnh lẽo của trẫm.”

Những chuyện cũ Tô Tô hề , nàng chỉ nhớ khi đó thấy trai nhỏ gốc mai tuyết trai vô cùng, nhưng cũng cô đơn tới mức khiến thấy xót xa, nên mới đem thứ cho là nhất cho . Trong lòng nàng trào dâng một sự xót thương to lớn, kìm vươn đôi tay ôm c.h.ặ.t lấy thắt lưng Lịch Thiên Triệt, áp mặt l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp của , nhỏ nhẹ : “Giờ đây Hoàng thượng Tô Tô , sẽ bao giờ cô đơn nữa .”

Lịch Thiên Triệt lời của nàng cho lòng n.g.ự.c nóng bừng, ôm ngược nàng thật mạnh, cằm nhẹ nhàng tì lên đỉnh đầu nàng, giọng khàn đặc và tràn đầy sự ơn: “Trẫm lúc đó gốc mai mẫu phi yêu thích nhất mà gặp nàng. Trẫm nghĩ chắc chắn là mẫu phi trời linh thiêng, nỡ thấy trẫm cô quạnh cả đời nên mới đem báu vật nhất thế gian tới bên cạnh trẫm.”

Tô Tô bèn từ trong lòng ngẩng mặt lên, hớn hở , trong mắt lấp lánh ánh , tràn đầy tình ý quyến luyến. Lịch Thiên Triệt cúi đầu chăm chú con gái rạng rỡ như hoa trong lòng, thời gian dường như chồng lấp khoảnh khắc , mắt cùng bóng dáng nhỏ bé đưa miếng bánh tuyết trong ký ức dung nhan hòa quyện, vẫn như thuở ban đầu, nhưng càng là tình yêu duy nhất đời , là nơi trái tim thuộc về.

Chương 74: Song sinh t.ử

Thời gian trôi mau, đứa trẻ trong bụng Tô Tô năm tháng. Trong ba tháng đầu vì Hoàng đế nghiêm lệnh tĩnh dưỡng, Thái hậu tuy trong lòng nhớ mong nhưng cũng giữ đúng quy củ hành tới cung Trường Thọ phiền, chỉ thường xuyên sai gửi tới các loại t.h.u.ố.c bổ quý hiếm và đồ an thai, quan tâm hết mực. Giờ đây t.h.a.i tượng vững chắc, Thái hậu bèn thường xuyên tới chơi.

Ngày hôm đó Thái hậu cung nhân dìu bước điện, thấy Tô Tô khí sắc hồng hào, hành động tuy phần nặng nề nhưng tinh thần cực , mặt bà liền lộ nụ chân thực.

Bà nắm tay Tô Tô xuống giường ấm, từ ái vươn tay nhẹ nhàng xoa lấy vòng bụng nhô cao rõ rệt , cảm nhận sức sống của sinh mệnh bên trong, trong mắt là sự an lòng và mong chờ giấu nổi.

 

Loading...