Sau Khi Trọng Sinh Quý Phi Không Tranh Sủng Nữa, Lục Cung Đều Tĩnh Lặng - 101.

Cập nhật lúc: 2026-03-06 02:26:14
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KkXCxlZV1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chẳng bao lâu Lịch Thiên Triệt đặt b.út xuống, : “Vẽ xong , Tô Tô đây xem .”

Tô Tô dậy tò mò ghé sát xem, chỉ thấy giấy tuyên thực sự phác họa một mỹ nhân sống động như thật. Người nữ t.ử trong tranh tóc mây b.úi lỏng, mặc một chiếc yếm màu đỏ thắm, bên ngoài khoác một lớp lụa mỏng gần như trong suốt, đang nghiêng chiếc giường quý phi, đường cong uyển chuyển nảy nở, ánh mắt đưa tình như tơ lụa, tư thái lười biếng mà đầy dẫn dụ, nàng thì còn là ai nữa? Tay nghề vẽ quả thực cực , vẽ nàng cực , chỉ điều... nội dung cũng quá mức tình tứ và lộ liễu !

“Hoàng thượng!” Mặt Tô Tô ngay lập tức đỏ bừng như gấc, thẹn giận, nàng vung đôi nắm đ.ấ.m nhỏ đ.ấ.m thùm thụp l.ồ.ng n.g.ự.c Lịch Thiên Triệt: “Người... Người thể vẽ loại tranh thế chứ! Thật là hạ lưu!”

Lịch Thiên Triệt để mặc nàng đ.á.n.h, tay nhanh ch.óng cuộn bức tranh đắc ý giấu lưng, dõng dạc : “Thế gọi là hạ lưu ? Đây rõ ràng là dáng vẻ động lòng nhất của Tô Tô trong mắt trẫm mà. Trẫm giấu của riêng, tuyệt đối cho ai xem cả.”

Tô Tô cướp cũng cướp , cũng , cái vị đế vương mắt khác hẳn với lúc triều đình, đắc ý như con mèo trộm , nàng quả thực giận bất lực, cuối cùng chỉ đỏ mặt dậm chân một cái, chẳng cả.

Chương 63: Ân oán cũ của Trưởng công chúa Thường Ninh lộ diện

Thời gian trôi mau, thấm thoát nửa tháng qua. Vấn đề sắp xếp cho công chúa Thành Bích của nước Tây Nam vẫn cứ treo lơ lửng quyết định cuối cùng. Lịch Thiên Triệt dường như quên mất con , hạ chỉ nạp cung cũng chẳng chỉ định hôn phối cho ai khác, cứ thế để mặc nàng và phái đoàn sứ thần ở trong dịch quán.

Sự lạnh nhạt như thế đối với một kẻ cao ngạo, luôn tự phụ về phong tình như Thành Bích mà quả thực là một nỗi nhục nhã to lớn. Cô cuống cuồng như kiến bò chảo nóng, năm bảy lượt trang điểm lộng lẫy, mặc những bộ váy áo hở hang mang đậm phong cách Tây Nam để “tình cờ gặp” ở những con đường cung Ngự Uyển mà Lịch Thiên Triệt thể qua. Thế nhưng đến cái bóng của thánh giá cô còn chẳng thấy thị vệ khách sáo nhưng cứng rắn “mời” chỗ khác .

Ngay lúc cô gần như tuyệt vọng thì cơ hội rốt cuộc cũng tới. Trong cung truyền tin tức, ba ngày Hoàng thượng sẽ tổ chức một cuộc thi đua cưỡi ngựa b.ắ.n cung tại võ trường Tây Uyển, là để kiểm tra võ nghệ của con em các gia đình quyền quý, là để chung vui với các quần thần. Phái đoàn sứ thần Tây Nam cũng trong danh sách khách mời.

Thành Bích tin thì mừng rỡ khôn xiết. Võ trường chính là nơi cô thể phô diễn tối đa ưu thế của bản ! Cô dường như thấy hình ảnh hiên ngang của lưng ngựa, kỹ thuật b.ắ.n cung bách bộ xuyên dương sẽ thu hút ánh của trường , đặc biệt là ánh mắt của vị đế vương lạnh lùng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-trong-sinh-quy-phi-khong-tranh-sung-nua-luc-cung-deu-tinh-lang/101.html.]

Cùng lúc đó, trong danh sách tham dự cũng xuất hiện một cái tên lâu nhắc tới: Trưởng công chúa Thường Ninh. Vị Trưởng công chúa là em gái út của Tiên đế, là cô ruột của Thánh thượng hiện nay. Nhiều năm Thái Tổ hoàng đế đưa tới chùa Phổ Ninh ở ngoại thành cách kinh đô hàng trăm dặm để tu hành, hiếm khi về kinh. Lần chẳng đặc biệt gửi sớ xin về kinh để tham dự ngày hội cưỡi ngựa b.ắ.n cung .

Thu Cúc vốn là thạo tin, ngày hôm đó giống như kiếm một bí mật động trời nào đó, chạy bước nhỏ về cung Vĩnh Thọ với gương mặt tràn đầy sự hưng phấn khi chia sẻ chuyện phiếm.

“Nương nương, nương nương! Người đoán xem hôm nay nô tì ngóng chuyện gì ?” Thu Cúc xán gần Tô Tô đang lười biếng c.ắ.n hạt dưa giường sập, hạ thấp giọng một cách bí hiểm.

Tô Tô cô bé gợi lên sự hứng thú, nàng nhả vỏ hạt dưa , uể oải hỏi: “Ồ? Chuyện gì mà em kích động thế ?”

“Là về vị Trưởng công chúa Thường Ninh sắp về kinh ạ!” Đôi mắt Thu Cúc sáng rực: “Nghe vị Trưởng công chúa hồi trẻ quả thực là một ‘nhân vật phong vân’ một ở kinh thành đấy ạ, hành sự hoang đường, kiêu căng tùy tiện thì nổi tiếng khắp nơi luôn! Hơn nữa... còn mối quan hệ mập mờ khó với lão gia nhà nữa cơ!”

“Liên quan tới cha ?” Tô Tô ngay lập tức thẳng dậy, hạt dưa tay cũng đặt xuống, đôi mắt đầy vẻ kinh ngạc: “Tại từng cha nhắc tới bao giờ nhỉ?”

Thu Cúc thấy thành công thu hút sự chú ý của chủ t.ử thì càng thêm hăng hái, bắt đầu kể lể một cách sống động: “Nghe đó là chuyện của hơn hai mươi năm ạ! Trưởng công chúa lúc đó đang tuổi thanh xuân phơi phới, tình cờ gặp lão gia một vẻ tuấn tú vô song của lão gia mê hoặc mất . Kể từ đó bà nhất quyết cưới ai khác ngoài lão gia, náo loạn cả kinh thành ai là . Thế nhưng lão gia nhà lúc đó trong lòng chỉ phu nhân thôi, đối với sự bám đuổi của Trưởng công chúa thì chỉ tránh như tránh tà, bao giờ cho bà sắc mặt cả.”

Cô bé khựng một chút, giọng hạ thấp hơn nữa mang theo sự thở dài: “Trưởng công chúa cầu mà nên sinh lòng oán hận, mà... nghĩ thủ đoạn hèn hạ! Bà tìm cơ hội để hạ một loại t.h.u.ố.c k.í.c.h d.ụ.c cực mạnh cho lão gia, định tạo chuyện để ép lão gia theo .”

Tô Tô tới mức đôi mày nhíu c.h.ặ.t, trong lòng thầm lo lắng cho cha .

ai ngờ ,” Thu Cúc đổi giọng, “chẳng ở giữa xảy sai sót gì, âm sai dương lệch thế nào mà đêm đó thành ‘chuyện ’ với Trưởng công chúa lão gia, mà là một tên tiểu sai chuyên trách dắt ngựa địa vị thấp hèn bên cạnh bà !”

 

Loading...