Xuân Lan kìm phẫn nộ: “Họ coi tiểu chủ là gì chứ? Lúc tiểu chủ đắc thế thì ai nấy đều xun xoe, giờ thấy tiểu chủ gặp chút khó khăn vội vàng nhét của chi thứ để leo cao ?”
Thu Cúc càng tức giận đập mạnh xuống bàn: “Thật là quá đáng! Họ sợ Thái hậu trách tội ...”
“Thái hậu nếu đồng ý, họ dám manh động.” Tô Tô chậm rãi gấp lá thư , nhét phong bì, đầu ngón tay nhẹ nhàng mâm mê chỗ dán.
Thu Cúc nghẹn ngào: “ Thái hậu... Thái hậu là tiểu chủ lớn lên mà...”
“Hoàng thượng ngày càng nắm quyền, ngày tháng của Thái hậu trong cung cũng chẳng dễ dàng gì. Dẫu bà lòng nỡ, nhưng vì bảo lợi ích, các trưởng lão trong tộc cũng sẽ thúc ép bà đưa quyết định .” Tô Tô bình tĩnh , “Chúng chỉ cần giữ phần , chuyện khác cần để tâm.”
Nàng khựng , khóe môi thoáng hiện một nụ cực nhạt: “Họ chọn ai cũng quan trọng, miễn là đừng đến quấy rầy sự thanh tịnh của là .” Sau đó nàng đưa thư cho Xuân Lan: “Đốt .”
Ngọn lửa bùng lên, dần dần nuốt chửng lá thư hóa thành làn khói xanh, dường như cũng thiêu rụi luôn cả những chấp niệm cũ kỹ trong quá khứ.
Tô Tô mở hộp thức ăn, hương thơm ngào ngạt tỏa . Miếng thịt Đông Pha bóng loáng lấp lánh như hổ phách, tôm nõn trắng xanh xen giữa những ngọn măng tây non, gà cung bảo thấm đẫm trong lớp dầu đỏ trong veo. Chỗ thức ăn dường như vượt xa tiêu chuẩn của một Đáp ứng. Thấy tiểu chủ nghi hoặc, Thu Cúc vội giải thích: “Tiểu An T.ử nhắn , là tiền tuyến liên tiếp báo tin thắng trận, Hoàng thượng vui mừng nên đặc biệt ban yến tiệc cho lục cung cùng chung vui.”
Nghĩ cũng đúng, giờ giai nhân Mộ Hàn Yên bên cạnh, chiến sự thuận lợi, Hoàng thượng đương nhiên là vui vẻ. Tô Tô thấy mấy món sắc hương vị đều đủ cả, liền gọi Thu Cúc và Xuân Lan vẫn còn đang bất bình cùng xuống nếm thử. Hai thấy cao lương mỹ vị, cũng tạm gác ưu phiền, cầm đũa .
Miếng thịt Đông Pha mềm nhừ tan ngay trong miệng, vị béo ngậy và thơm nồng như một chiếc chìa khóa, bất ngờ mở l.ồ.ng giam của ký ức. Kiếp , để tranh giành một cái của quân vương, nàng bỏ đói bản đến mức nhẹ bẫng, ăn một miếng thịt cũng trở thành sự tính toán xa xỉ; nơi lãnh cung, ngay cả rễ cỏ cũng là lương thực cứu mạng. Nghĩ đến đây, nàng suýt chút nữa bật chua chát. Giờ đây dù phận thấp hèn, nhưng thể tự tại thưởng thức mỹ vị thế là ý trời thương xót, thể phụ lòng? Tâm kết gỡ, nàng cùng những cận vùi đầu dùng bữa, trong phòng chỉ còn tiếng bát đũa chạm khe khẽ.
Chương 5: Sự kiềm chế giữa tiền triều và hậu cung
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-trong-sinh-quy-phi-khong-tranh-sung-nua-luc-cung-deu-tinh-lang/07.html.]
Trong Ngự thư phòng, Lịch Thiên Triệt xong báo cáo chiến sự, Thẩm Cao Nghĩa bưng khay sơn mài vàng bước tới, khẽ : “Hoàng thượng, các cung theo lệnh của , bữa trưa thêm hai món mặn.”
Bàn tay cầm b.út của Lịch Thiên Triệt khựng , trong mắt bỗng hiện lên gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch chút huyết sắc của Tô Tô lúc thỉnh an buổi sáng. “Nàng bệnh ?” Giọng trầm xuống, chính cũng nhận trong lời mang theo một tia vội vàng khó phát giác.
Thẩm Cao Nghĩa thì tim đập thình thịch, đầu gối mềm nhũn, “rầm” một tiếng quỳ xuống nền gạch xanh, vẻ mặt hoảng hốt: “Bẩm Hoàng thượng, ngày Tô Đáp ứng cấm túc, vốn định đến Ngự thư phòng trần tình, chẳng may đụng Trang Phi nương nương... xô đẩy ngã đập đầu xuống đất, hôn mê suốt một ngày. Nô tài thấy Bệ hạ những ngày qua bận rộn quân vụ, mà Tô Đáp ứng tỉnh dậy thấy gì đáng ngại nên... nên dám quấy rầy Hoàng thượng, kịp bẩm báo...”
Lịch Thiên Triệt ngẩng đầu, ánh mắt vẫn đóng đinh tấu chương, giọng lạnh như băng: “Lui xuống nhận phạt.”
Thẩm Cao Nghĩa mếu máo dập đầu: “Nô tài tuân lệnh.”
Lão run rẩy lui , trong lòng hối hận vô vàn. Lão rõ Hoàng đế ghét nhất thuộc hạ giấu giếm báo. Hai mươi bản trượng là tránh khỏi . Lúc lão mới dám suy ngẫm kỹ: Lúc Tô Đáp ứng giáng chức, thánh ý khó đoán, lão thể vì một chủ t.ử thất thế ngang bướng mà mạo hiểm chọc giận Hoàng đế? Giờ nghĩ đúng là thông minh quá hóa dại.
Tại Trường Tín Cung, Tô Tô dạo sáng nào cũng dậy sớm chép kinh, buổi chiều thì cầm kim thêu khăn, cẩn thận tích góp tiền đổi . Nàng âm thầm nhờ Tiểu An T.ử mang từ ngoài cung về mấy con gà con và một ít cây giống, khai khẩn một mảnh đất nhỏ chân tường điện phụ.
“Thu Cúc, buộc c.h.ặ.t cái chuồng gà ở sân một chút.” Nàng khẽ dặn, ánh mắt lướt qua những mầm xanh mới nhú giữa luống rau. “Mùa đông nếu lỡ đứt bữa, rau và gà chính là vốn liếng sống sót của chúng .” Những việc vặt vãnh nàng học cho bằng hết. Nếu thật sự ngày đày lãnh cung, chút sức sống trong mảnh vườn nhỏ sẽ giúp nàng cầm cự thêm vài ngày, chờ đến ngày giả c.h.ế.t thoát cung.
Đang chép kinh Phật, Xuân Lan nhẹ nhàng tiến gần, thì thầm: “Tiểu chủ, lão gia thư tới.”
Tô Tô đặt b.út lông xuống, ngón tay thanh mảnh mở thư. Trong thư cha rằng vì nàng đột ngột giáng chức nên trong phủ cần cẩn trọng, bắt đầu rà soát xem xung quanh nào khả nghi . Thấy cha sự cảnh giác, nàng cũng yên tâm phần nào, nhưng đầu ngón tay vẫn vô thức run rẩy. Hy vọng đời Tô gia thể tránh tai họa.
Đưa lá thư gần ngọn nến, lửa l.i.ế.m qua mép giấy phát những tiếng xì xèo nhỏ. Lá thư nếu khác thấy nhất định sẽ liên lụy đến cha. Nàng tĩnh lặng tờ giấy hóa thành khói xanh, giữa đôi mày đọng một nỗi u uất khó tan.
Để chuyển đổi tâm trạng, nàng xách váy đến bên chuồng gà, nhón một nắm thóc vàng từ hũ gốm, cổ tay ngọc khẽ hất, hạt thóc như vàng vụn rơi xuống, lũ gà con xúm , tiếng kêu lích chích rộn ràng.