Sau Khi Trọng Sinh, Quý Phi Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 41: Diệu pháp thoát nghịch cảnh
Cập nhật lúc: 2025-08-28 15:36:06
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6pnusGzWm9
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuy mặt Phó Lương lộ nửa phần cảm xúc, nhưng khi ánh mắt nàng rơi lên Tề Diểu, nơi đáy mắt hiện nét đắc ý khiến Tề Diểu giận đến nghiến răng ken két.
“Điện hạ, nay Cố Thừa Huy giam cầm trong Tiêm Gia cung, định xử trí thế nào?”
Thái tử sắc diện khó lường, đưa tấm vải trắng phủ lên, che lấy gương mặt tái nhợt lạnh lẽo của Thái tử phi.
“Việc , bao nhiêu ?”
Phó Lương lập tức hiểu, Thái tử hỏi chính là chuyện kẻ hạ độc. Nàng vội đáp:
“Tin Thái tử phi băng hà từng truyền ngoài. Thiếp sớm phong tỏa cung. Hiện giờ, ngoài những đang mặt tại đây cùng bộ trong Tiêm Gia cung, còn ai rõ.”
Thái tử khẽ gật, ánh mắt liền khóa chặt Trưởng ngự y Tưởng Trung Tường, trầm giọng hỏi:
“Thái tử phi vì mất?”
Tưởng Trung Tường run rẩy, đương nhiên hiểu Thái tử vô cớ hỏi . Tâm thần xoay chuyển mấy hồi, mới vội vã đáp:
“Thái tử phi, do cảm mạo phong hàn, thêm uất kết nơi tâm, bệnh lâu ngày dứt, nên hôm nay mới bệnh nặng mà quy tiên.”
“Lập tức công bố tang lệnh. Tang lễ bề, để Phó Lương cùng Lễ bộ lo liệu.”
“Thần tuân lệnh.” Phó Lương khẽ nhếch môi .
Tề Diểu trong lòng liền lạnh quá nửa, nghĩ thầm:
Điện hạ đây là trút giận Cố Thừa huy, mà đổ cả lên đầu ?
Chỉ trong chớp mắt, Phó Lương chỉ huy cung nhân bận rộn tang sự.
Thái tử rời khỏi Xước Hoa cung, liền triệu Ngô Anh tới:
“Những kẻ hầu hạ bên Thái tử phi, hiện ở ?”
“Lúc , cùng Tiêm Gia cung, đều giam tại Ty Chính ty chờ thẩm xét. Không lẽ Điện hạ tin lời Phó Lương ?”
“Có khi chứng vật cũng lừa .”
Vịt Bay Lạc Bầy
Trong mắt Thái tử như hòa tan bóng đêm vô biên, âm u thấy rõ nửa tia ánh sáng.
“Ngươi tìm cách lục soát khắp Xước Hoa cung một lượt. Nhất là những vật mà bọn cung nữ cận thường chạm đến.”
Nói Thái Tử định rời , chợt nhớ điều gì:
“Cả Trạm Lộ cung, cũng xét.”
Ngoài Tiêm Gia cung, rõ từ khi nào sáng rực vô đèn lồng.
Nội giám giữ cửa thấy cảnh tượng, đôi mắt trừng lớn tưởng như sắp rơi .
“Điện hạ!”
Thái tử nghiêng đầu, thấy cửa Tiêm Gia cung đang mở, bóng trong ngoài vội vàng, nét mặt đều hoang mang.
“Trong đó chuyện gì?”
Nội giám cả kinh, đáp run run:
“Cố Thừa huy hình như lỡ ăn phần cơm của Thái tử phi, nay bụng đau dữ dội. Ngự y đều ở chỗ Thái tử phi, ai tới.”
Con ngươi Thái tử co rút, quát lớn:
“Mau thỉnh ngự y tới đây!”
Nói Thái tử vội vàng sải bước trong.
Cung nữ thấy Thái tử, hoảng hốt quỳ lạy:
“Điện… điện hạ.”
Ngước liền thấy Cố Thanh Chiêu ôm bụng, mặt trắng bệch, sắc mặt đầy thống khổ.
Nàng thấy Thái Tử, lập tức tiến tới nắm lấy tay áo, dáng vẻ hoảng hãi vô cùng:
“Điện hạ…”
Đường lông mày của Thái tử khẽ động, phân phó hai cung nữ:
“Các ngươi , mau thỉnh ngự y.”
Cung nữ vốn bối rối, lập tức bỏ chạy ngoài.
Thái tử sang Cố Thanh Chiêu vẫn ôm bụng, lạnh nhạt :
“Người đều .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-trong-sinh-quy-phi-chi-muon-lam-ca-man/chuong-41-dieu-phap-thoat-nghich-canh.html.]
Nàng ngẩn , Thái tử bèn hạ giọng:
“Cớ giả bệnh?”
“Thiếp nếu giả bệnh, chẳng sẽ oan uổng mà c.h.ế.t ?” Thanh Chiêu buông tay áo Thái tử, nghiêm giọng: “Điện hạ tin ?”
“Nàng gì?”
Nàng hít sâu một :
“Bên trái cửa bình phong trong Trạm Lộ cung một chiếc bình ngọc xanh. Trong còn sót vụn bánh hoa quế mà mấy ngày tặng cho Sở Lương viên. Cho dù cung nữ ở đó siêng dọn, cũng thể trong chớp mắt quét sạch. Có thứ khác trộn lẫn, Điện hạ chỉ cần nghiệm xét là rõ.”
“Nàng Sở thị gian tình? Lại đoán nàng chắc chắn sẽ dùng bánh hoa quế âm mưu?”
“Sở lương viên thật khéo, cố tình nếm bánh hoa quế từ cung . Thiếp vốn tính nhát, ít khi dám tặng khác thứ gì. Một khi tặng, tất giữ tâm cẩn thận. Hôm nay bệnh, mà nàng cũng đổ bệnh, sáng sớm để cung nữ của nàng chặn đường ở Xước Hoa cung. Sự việc dây dưa ít, mà nghi ngờ? Nếu thoái thác tội, đổ hết lên đầu , thì chiếc bánh chính hợp lẽ.”
“Vậy còn thạch tín tìm trong phòng nữ quan của nàng, nàng định giải thích ?” Thái tử thong thả nàng.
Cố Thanh Chiêu trừng mắt thẳng :
“Điều , e thỉnh Điện hạ tra xét rõ đám trong Đông cung mới rõ ràng. Dù là Đông cung, lưng dựa kẻ nào, sợ rằng chính Điện hạ cũng tra rõ.”
Thái tử khẽ , khẽ vỗ đầu nàng:
“Tiểu nha đầu, nếu cô đến kịp, e nàng oan uổng bỏ mạng .”
Cố Thanh Chiêu mỉm :
“Thiếp sớm nhờ Trạm Lộ cung tìm chứng cớ. Nay Điện hạ cũng nghi Sở Lương viên, thì đúng là khéo.”
Thái tử kinh ngạc:
“Nàng nhờ ai?”
“Vừa giả đau, một cung nữ thăm dò. Thiếp đưa nàng bạc lớn, nhờ đem lời nhắn tới Tề Lương . Nếu thành, coi như mang ơn nàng . Nếu thành, cũng chỉ là nhắc đến một chiếc bình ngọc mà thôi.”
Thái tử bất giác bật :
“Nàng thật lanh lợi. Nếu , cô cần tới.”
“Điện hạ chắc chắn sẽ tới.” Nàng chắc nịch.
“Vì ?”
“Bởi điện hạ sáng suốt hơn . Chắc chắn sẽ Đông cung kẻ lòng hiểm độc thao túng.”
Lúc , ngoài Trạm Lộ cung, Tề Lương và Ngô Anh kịp đến.
Không bao lâu, từ bình ngọc xanh quả thật tra vật lạ. Ngô Anh lập tức lệnh mang đối chứng với Tưởng Trung Tường, đồng thời cử lục soát khắp Trạm Lộ cung.
Sở Lương viên vốn ngủ, nào ngờ họa ập đến .
“Ngô công công, đây là ý gì?” Nàng khoác dáng vẻ bệnh nhược, nhờ cung nữ dìu .
Ngô Anh xưa nay quen , nay mặt mày nghiêm trọng:
“Phụng chỉ Thái tử, lục soát Trạm Lộ cung. Người phận sự, đều tùy tiện xuất nhập.”
Nhìn bộ dạng hốt hoảng của nàng , Tề Lương lạnh giọng nhạt:
“Sở Lương viên đang bệnh ? Đêm khuya, ngủ, ăn vận chỉnh tề? Không lẽ sớm đoán chuyện?”
Sở thị vội :
“Tề Lương đẹ gì, hiểu.”
“Không hiểu cũng . Đợi chân tướng rõ ràng, tự nhiên minh bạch cả.”
Đêm , Đông cung rối loạn đến tận hừng đông.
Sáng , tin Thái tử phi băng hà mới truyền ngoài.
Lúc bấy giờ, Kiều Quý phi đang hầu hạ trong điện Tử Thần. Trường Trị Đế tin, chỉ cau mày, thở dài lấy một tiếng.
Lý thị tuy là Thái tử phi, nhưng trong mắt ngài, lưu bao ấn tượng.
Chỉ đôi ba , đều là chuyện Lý thị mất mặt, khiến ngài trách phạt Thái tử.
Trường Trị Đế thêm, chỉ sai báo cho Hoàng hậu cùng Lý Quý phi.
Hoàng hậu là chủ Trung cung, tang sự đều do bà sắp đặt. Còn Lý Quý phi vốn là sinh mẫu của Thái tử, mà Thái tử phi là cháu gái nàng , tin tang đương nhiên cũng đưa tới.
“Phúc phận của Thái tử phi cũng mỏng manh quá.” Kiều Quý phi mài mực thở dài, “Chỉ e Thái tử chịu đựng nổi. Thiếp Thái tử và Thái tử phi vốn tình thâm.”
Trường Trị Đế vốn quan tâm chuyện nội cung của Thái tử, nên rõ tình cảm phu thê . Chỉ nghĩ đến việc Thái tử phi từng nhiều chỗ gì, lòng sinh bực bội.
“Nam tử hán đại trượng phu, há thể trói buộc nơi khuê phòng. Nếu kiềm chế bản , thì Thái tử phi cũng đến nỗi uất ức mà c.h.ế.t hôm nay.”