Sau Khi Trọng Sinh, Quý Phi Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 40: Thật là hoang đường
Cập nhật lúc: 2025-08-27 15:45:44
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1LSDbmDgYF
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Rốt cuộc là chuyện gì ? Sao thể là Cố Thừa Huy hại Thái tử phi chứ!”
Tề Lương từ nhà kính hoa dặn dò xong việc, liền ghé qua Điệp Hoa cung một chuyến, giờ vội vã chạy đến Tiêm Gia cung, ngay cả kiệu vai cũng chẳng buồn .
“Nô tỳ cũng giật , chỉ Phó Lương đến chỗ Cố Thừa Huy .”
Trời vẫn mưa, nha Đông Hạ vội che ô cho nàng, phía hai thái giám cầm đèn cung cũng Tề Diểu thúc giục bước nhanh.
Vịt Bay Lạc Bầy
“Người mời điện hạ ?”
“Đi , chỉ là giờ nước sông dọc hai bờ đang dâng mạnh, bệ hạ triệu các đại thần đến Tử Thần điện, tin nhắn sẽ truyền đến khi nào.”
“Thái tử phi mất là chuyện lớn, điện hạ nhất định sẽ về ngay. Hiện giờ cứu Cố Thừa Huy mới .”
Mưa càng lúc càng to, khi nàng đến Tiêm Gia cung thì nơi phong tỏa bên trong lẫn bên ngoài.
Mấy thái giám to khỏe canh ở cửa cung, cho .
“Các ngươi lá gan cũng to thật! Việc còn kết luận mà dám giam lỏng Cố Thừa Huy.”
Tính tình nóng nảy của Tề Diểu bùng lên, giọng lớn đến mức run rẩy.
“Lương đừng khó bọn nô tài, chúng nô cũng chỉ lệnh của Phó Lương . Vừa trong cung của Cố Thừa Huy tìm thấy thạch tín, chuyện coi như đóng đinh . Nếu Lương tin, thể tự hỏi Phó Lương .”
“Tìm thấy thạch tín thì mặc định là của nàng ? Ngươi tận mắt thấy nàng bỏ độc ? Chưa chừng là kẻ cố ý gài bẫy hãm hại!”
Thái giám mặt mày khó xử, cũng nàng dễ đối phó, vội :
“Nô tài Lương thiết với Thừa Huy, nhưng chuyện hệ trọng, chỉ cần chút liên quan cũng thể bỏ qua. Giờ Cố Thừa Huy chỉ là cấm túc thôi, nếu nàng trong sạch thì tự nhiên sẽ bình an vô sự.”
Đám thái giám kiên quyết lay chuyển, rõ ràng định cho ai .
Tề Diểu khẽ siết tay, mắt đảo nhanh:
“Vậy bổn Lương với Cố Thừa Huy vài câu thôi.”
“Cái …” đám thái giám .
Lúc , Phó Lương dặn tuyệt đối cho Tề Lương .
“Sao?!” Ánh mắt Tề Diểu sắc lên, khí thế bức :
“Các ngươi tôn Phó thị là Lương thì để bổn Lương mắt ? Nàng vài câu là giam Cố Thừa Huy, bổn Lương vài câu cũng ?”
Thấy nàng sắp bùng nổ, đám thái giám sợ, nhưng chuyện của Thái tử phi quá lớn, họ cũng dám tự tiện cho .
lúc , một nha đội mưa chạy tới.
“Chủ tử, tiền viện truyền tin, điện hạ đang đường về. Mời ngài đến Điệp Hoa cung cùng xử lý việc.”
“Chủ tử, cùng Phó Lương cùng nắm quyền, bên Thái tử phi nhất định mặt. Nếu điện hạ về mà ở đó, e là . Giờ thể mất thời gian tranh chấp với bọn họ.”
Đông Hạ lo lắng thúc giục.
Tề Diểu lập tức nhíu mày.
Chuyện bỏ độc, nếu thật sự hãm hại, giờ chính là lúc điều tra. Nếu chậm, e rằng đối phương sẽ hủy chứng cứ, Cố Thừa Huy khó mà lật .
Đông Hạ thấy nàng do dự, liền khuyên:
“Chủ tử, dù với Cố Thừa Huy, lúc cũng thể vì nhỏ mà bỏ lớn. Dù giờ nàng vẫn bình an, chỉ là cấm túc. Điện hạ vốn yêu thương nàng, chắc chắn sẽ để nàng chịu oan. Thái tử phi mất là chuyện cực lớn, nếu đến Điệp Hoa cung, trách tội thì thể chỉ lấy lý do sơ suất để thoát.”
“Ít nhất xử lý xong chuyện của Thái tử phi, giúp Cố Thừa Huy cũng coi như phụ tình nghĩa.”
Tề Lương cánh cửa Tiêm Gia cung đang khóa chặt, ánh mắt thoáng chập chờn.
“Tìm canh ở đây, động tĩnh gì lập tức báo cho . Còn nữa, để ai ức h.i.ế.p nàng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-trong-sinh-quy-phi-chi-muon-lam-ca-man/chuong-40-that-la-hoang-duong.html.]
Trong màn mưa, cuối cùng Tề Lương cũng rời .
Đám thái giám Tiêm Gia cung — nơi đây còn tấp nập khách đến — giờ là nhà giam giam giữ Cố Thừa Huy, khỏi thở dài:
“Vinh hoa và sa sút, chỉ là trong chớp mắt thôi.”
Bên , trong Điệp Hoa cung, theo tiếng lanh lảnh của Ngô Anh, Thái tử sải bước chính điện.
“Điện hạ!” Hai vị Lương vội nghênh đón.
Hắn lời nào, bước thẳng bên trong.
“Điện hạ xin bớt đau buồn, mong giữ bình tĩnh khi thấy Thái tử phi.”
Phó thị sai mời Thái tử từ sớm, chỉ Thái tử phi qua đời, dám thêm gì khác.
Khi Thái tử , vén tấm vải trắng lên, thấy môi Thái tử phi tím bầm, lập tức sững .
Vì chuyện dọc sông hai bờ, cuồng mấy ngày, chẳng ngày nào ngủ yên, giờ đôi mắt thâm quầng, vẻ mặt mỏi mệt.
dù mệt mỏi đến , cũng đè nén nổi cảm giác lạnh buốt từ tận đáy lòng.
“Chuyện gì xảy ?”
Hắn về phía ngự y đang quỳ đất, giọng cao nhưng ánh mắt lạnh lẽo khiến run rẩy.
Tưởng Trung Tường vội quỳ rạp:
“Điện hạ, trong bữa trưa của Thái tử phi trộn thạch tín.”
“Hoang đường!”
Hắn, đường đường là Thái tử một nước, mà Thái tử phi c.h.ế.t vì trúng độc — thật là hoang đường đến cực điểm.
“Cô bảo ngươi canh chừng việc ăn uống của Thái tử phi ? Sao trong bữa trưa của nàng thứ đó?”
Tưởng Trung Tường sợ đến gần như khuỵu xuống:
“Điện hạ, hơn mười ngày nay, bữa ăn của Thái tử phi đều vấn đề. Từ khi phát hiện đồ ăn hàn lương , thức ăn của Thái tử phi đều điển thiện cục kiểm tra kỹ mới dám bưng lên. Người thử món cũng gì bất thường. Loại độc chỉ thể là do cận khi nàng dùng bữa bỏ .”
“Điện hạ,” Phó Lương kịp thời lên tiếng,
“Hôm nay là Cố Thừa Huy hầu bệnh. Thiếp ở chỗ nữ quan trông coi chính điện Tiêm Gia cung tìm thấy thạch tín, hơn nữa áo ngoài hôm nay nàng mặc còn sót ít bột độc.”
Nói , dâng vật chứng lên.
“Ngoài , vốn hôm nay cùng Cố Thừa Huy hầu bệnh là Sở Lương viên, nhưng hôm qua nàng mắc bệnh. Điều tra , mấy ngày Cố Thừa Huy tặng nàng bánh hoa quế, trong đó trộn hai vị thuốc hàn lương.”
Tưởng Trung Tường vội lên kiểm nghiệm bánh.
Chốc lát , kết luận:
“Khải bẩm điện hạ, đây cùng nguồn gốc với thứ phát hiện đó trong đồ ăn của Thái tử phi.”
Khóe môi Phó thị khẽ cong.
Tề Diểu thấy thì tim như treo ngược, nghiến răng lấy can đảm bước lên:
“Điện hạ, Cố Thừa Huy vốn lương thiện, oán thù gì với Thái tử phi Sở Lương viên, thể hại họ? Nhất định nàng oan.”
“Muội nàng che mắt . Muội lưng nàng là thế nào?” Phó Lương chắc như đinh,
“Dạo gần đây nàng điện hạ sủng ái, Thái tử phi từng gây khó dễ cho nàng, ai nàng lộ bản tính mà hại Thái tử phi? Hơn nữa, cả nhân chứng vật chứng, Cố Thừa Huy thể chối cãi.”
“Ngươi…”
“Ta thiết với Cố Thừa Huy, nhưng bao che nàng cũng nghĩ cho điện hạ . Giờ Thái tử phi mất, đừng bày tính khí nhỏ nhen nữa thì hơn.”