SAU KHI TRỌNG SINH BA KIẾP, TA ĐĂNG CƠ - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-02-10 14:27:24
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đứa em trai bất tài của bắt đầu tham gia nghị chính, đối với chuyện , đề xuất phái quân đội trấn áp lưu dân, mà trong triều ít tiếng ủng hộ.
Ta thể thấy rõ vẻ thất vọng gương mặt Phụ hoàng.
Phụ hoàng hằng ngày lo âu vì việc , điều duy nhất thể là tự tay chuẩn những món thanh đạm đưa tới cho dùng để tĩnh tâm.
Lúc , việc cấp bách nhất là giải quyết vấn đề ăn mặc và chỗ ở cho lưu dân. Chỉ cần vượt qua mùa thu đông , đợi đến mùa xuân vạn vật sinh sôi, họ thể trồng trọt thêm hoa màu để tự cung tự cấp.
Cung ứng trong cung cũng cắt giảm, nhưng khi ngang qua cung điện của Hứa Tuế An, bên trong vẫn vang lên tiếng đàn hát hưởng lạc.
Ta thực sự tức đến phát điên, cái thứ hỗn chướng .
Ta bước điện, đám nô tỳ quỳ rạp thành hàng. Hứa Tuế An đang ôm ấp một mỹ nhân trong lòng, ả còn đang mớm nho cho bằng miệng.
Ta quát lớn: "Phụ hoàng vì chuyện thiên tai ở Sơn Đông mà lo lắng đến nhường nào, ngươi ở đây tâm trí vui chơi!"
Hứa Tuế An thản nhiên đáp: "Chẳng qua chỉ là lũ lưu dân mà thôi, dù cũng chặn ở ngoài thành , nếu kẻ gây rối thì cứ để Từ Lăng trấn áp là xong."
"Đồ khốn nạn! Dân là gốc của nước, ngươi chỉ hưởng lạc, coi mạng như cỏ rác!" Ta giáng cho một cái tát trời giáng.
Hứa Tuế An tát lệch mặt, mỹ nhân trong lòng sợ hãi đến biến sắc. Hắn lạnh lùng nhếch môi: "Hứa Tuế Ninh, là Thái t.ử, là con trai duy nhất của Phụ hoàng, là quân vương tương lai. Hôm nay ngươi đ.á.n.h , nhất đừng để rơi tay ."
"Chỉ cần một ngày còn là Hoàng tỷ của ngươi, vẫn quyền dạy bảo ngươi."
Ngực phập phồng vì giận dữ, trong lòng đột nhiên nảy sinh một mối hoài nghi đầy hoang đường.
Tấu chương của Bùi Vọng cũng gửi về.
Trước khi Bùi Vọng Sơn Đông, tìm gặp , rõ rằng mơ thấy Tuần phủ Sơn Đông tham ô bộ quan ngân cứu trợ. Dù nên tin mộng mị, nhưng thấy Bùi Vọng để tâm lời đó.
Bởi , lẽ cần trực tiếp đến Sơn Đông nhưng cuối cùng vẫn . Sau khi đến nơi, bất kể yến tiệc nào của quan địa phương mời đều góp mặt, chủ yếu là để giả vờ cùng hội cùng thuyền. Cuối cùng, Tuần phủ Sơn Đông cũng buông lỏng cảnh giác, đem mười vạn lượng bạc trắng đưa tới phủ nơi đang tạm trú.
Mười vạn lượng bạc, thể cứu bao nhiêu dân chúng đang lâm cảnh màn trời chiếu đất.
Trong tấu chương, Bùi Vọng liệt kê rành mạch vô tội trạng của Tuần phủ Sơn Đông, từ nhận hối lộ đến mua quan bán tước, dằng dặc đến mấy chục điều.
Ta lo Bùi Vọng kẻ tiểu nhân hãm hại nên đặc phái hai hộ vệ tín bảo vệ . Thật may, Bùi Vọng trở về kinh thành vẹn sứt mẻ gì.
Ngày Bùi Vọng hồi kinh, và điện xa xa . Chàng gầy nhiều, da cũng đen hơn .
Thấy , khẽ gật đầu hiệu rằng chuyện vẫn .
Trái tim đang treo lơ lửng của cuối cùng cũng hạ xuống.
An Nhu Truyện
Kể từ khi Tuần phủ Sơn Đông ngã ngựa, quan nơi đó đều tự cảm thấy bất an. Vụ án tham ô từng xảy trong mộng lặp . Tiệm gạo lớn nhất kinh thành hiện giờ chính là sản nghiệp của , cộng thêm việc kiểm soát giá gạo nên cục diện cuối cùng cũng khống chế.
Sau khi trở về lâu, Bùi Vọng thăng Hộ bộ Thượng thư, trở thành vị Thượng thư trẻ tuổi nhất triều.
Ta và Bùi Vọng nhanh ch.óng cử hành đại hôn. Ngày cưới, sính lễ và của hồi môn của dài dằng dặc, chiếm hết mấy con phố.
Thu Tư ghé sát tai thì thầm: "Công chúa, hôm nay Trình Ngọc cũng rước dâu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-trong-sinh-ba-kiep-ta-dang-co-lihw/chuong-4.html.]
Ta lén vén góc rèm kiệu lên , nhà Trình Lâm giàu gì, của hồi môn trông thật là hàn vi.
Bùi Vọng cưỡi lưng ngựa cao lớn, khoác lên bộ huyền y, gương mặt tuấn tú như ngọc.
Ta thể thấy nhịp tim đang đập rộn ràng.
Sau khi bái tế trời đất, đợi trong phòng tân hôn. Mãi cho đến khi tiếng cửa "két" một tiếng mở , Bùi Vọng dùng gậy hất khăn trùm đầu của lên. Đập mắt chính là gương mặt rạng rỡ của , đôi mắt thâm thúy, vì chút men mà càng thêm phần quyến rũ.
Trái tim bất giác run lên một nhịp.
Bùi Vọng quỳ xuống đất, sống lưng thẳng tắp: "Thần mạo phạm công chúa ."
"Không , từ nay về chúng là phu thê, Bùi khanh cần quá khách sáo."
Sau đó cả hai rơi im lặng, cuối cùng là lên tiếng : "Đêm khuya , Bùi đại nhân, chúng nghỉ thôi."
Ở chung một phòng với một nam nhân, nhất thời cảm thấy chút lúng túng.
"Bùi đại... Bùi Vọng, hãy bảo hầu lui xa một chút. Người trong cung của cũng chúng phu thê thật, đừng để Thu Tư và đám hầu thấy điều gì sơ hở."
Ta về phía Bùi Vọng, liền mở cửa, hiệu cho Thu Tư và Trúc Sinh lùi xa.
Bùi Vọng rõ: "Công chúa cần quá lo lắng về việc , vài ngày tới sẽ chuyển sang thư phòng ở. Chỉ là mỗi tháng sẽ vài ngày ngủ đây để che mắt thiên hạ."
Ta lộ vẻ quẫn bách: "Làm khó Bùi khanh ."
Hồng chúc trong phòng vẫn cháy tí tách, bài trí vô cùng vui mắt. Trên bàn bày biện đại táo, long nhãn cùng các loại quả cát tường. Dù cuộc hôn nhân là giả, nhưng cũng nảy sinh cảm giác chân thật rằng hôm nay thành .
Hỉ phục quả thực quá rườm rà, các cô cô trong cung tốn ít công sức mới mặc xong cho . Ta định gọi Thu Tư giúp y phục, nhưng chợt nhớ nàng cho lui ngoài .
Ta đành tự xoay sở, mấy nút thắt khó cởi, lỡ tay thắt c.h.ế.t ...
Vừa đầu , thấy Bùi Vọng đang tháp nhỏ, ánh mắt rực lửa chăm chú.
Bầu khí trở nên ngưng trệ, lúc thể gọi Thu Tư . Bùi Vọng mở lời: "Công chúa nếu tin tưởng nhân phẩm của thần, chi bằng để thần cởi giúp ."
"Nhân phẩm của Bùi khanh, bổn cung tự nhiên là tin . Vậy thì... phiền Bùi khanh ."
Bùi Vọng đối diện , đầu cúi, ngón tay thon dài chạm dây áo . Mặt nóng bừng, thở dồn dập, tay chân luống cuống chôn chân tại chỗ.
Chúng quá gần , gần đến mức chỉ cần ngước lên là thể thấy nốt ruồi nhạt màu môi .
Bùi Vọng sinh vô cùng tuấn tú, ngay cả khi việc cởi dây áo , mặt vẫn chút biểu cảm, dáng vẻ nghiêm trang đạo mạo.
Ta thu những suy nghĩ nên , thầm niệm trong lòng: Hắn là tảng đá, là tảng đá.
Một lát , giọng thanh lãnh của Bùi Vọng vang lên đỉnh đầu : "Công chúa, xong ."
" "
Ta thở phào nhẹ nhõm: "Bổn cung ngủ đây, Bùi khanh cũng mau nghỉ ngơi ."
Ta kéo chăn trùm kín đầu, liền thấy tiếng khẽ đầy ẩn ý của Bùi Vọng.