Lúc Này, Trưởng Thôn Nghe Thấy Động Tĩnh, Cũng Vội Vàng Chạy Tới.
Sau khi rõ ngọn nguồn sự việc, trưởng thôn sa sầm mặt: “Lưu Phượng Hà, mau lấy sổ hộ khẩu đưa cho Tiểu Lê ! Những năm nay, con bé cũng dễ dàng gì!”
“…” Lưu Phượng Hà hung hăng trừng mắt Thẩm Lê một cái, bà hận thể nuốt sống lột da con ranh con .
Khuôn mặt lạnh lùng của Lục Cảnh Xuyên hiện lên vẻ tàn nhẫn, giọng thốt lạnh như băng: “ và Tiểu Lê là quân hôn, bà chần chừ đưa sổ hộ khẩu, là phá hoại quân hôn ?”
Cái mũ chụp xuống, Lưu Phượng Hà gánh nổi.
Mọi xung quanh thấy , vội vàng : “ , phá hoại quân hôn là tù đấy!”
“Thẩm Lê cũng là con gái nhà họ Thẩm a, nếu Thẩm Lê ở suối vàng mà , e là nửa đêm canh ba sẽ về đòi mạng a!”
“Ai chứ! Mau đưa sổ hộ khẩu cho !”
Vừa tù, Lưu Phượng Hà hoảng sợ: “Làm… gì nghiêm trọng như chứ! chỉ là đùa với các thôi, lấy sổ hộ khẩu cho các ngay đây!”
Nói , Lưu Phượng Hà bước nhanh về phía phòng.
Không bao lâu , Lưu Phượng Hà lấy sổ hộ khẩu , mặt tình nguyện đưa tay Thẩm Lê.
“Bây giờ mày hài lòng chứ!” Lưu Phượng Hà ác độc trừng mắt Thẩm Lê.
“Đã bác trưởng thôn ở đây, mặt , phân gia với Lưu Phượng Hà.” Thẩm Lê .
“Sao hả, mày cảm thấy mày tìm một chồng chỗ dựa là đủ lông đủ cánh ?” Lưu Phượng Hà lập tức trừng lớn mắt.
Thẩm Lê để ý, tiếp tục : “Ban đầu, khi cha mất, cái nhà vẫn luôn là của hai con Lưu Phượng Hà, ở cái nhà chịu đủ sự ức h.i.ế.p, đây là do còn nhỏ, mặc cho họ thao túng , cách nào phản kháng, bây giờ sắp xuất giá , cho nên, phân gia.”
“ là con gái ruột của cha , tiền của nhà họ Thẩm, cũng một phần.” Thẩm Lê .
“Con ranh con ! Tao ngay mày về là ý gì mà! Không ngờ mày về là để chia gia sản! Mày dựa cái gì mà chia hả! Mọi thứ của nhà họ Thẩm đều là của tao!”
Lưu Phượng Hà tức giận giậm chân.
“Dựa việc cũng là nhà họ Thẩm, ban đầu cha mất sớm, lúc đó còn nhỏ, chuyện di sản. Theo pháp luật, quyền phân chia tài sản của nhà họ Thẩm.” Thẩm Lê .
“Con ranh con ! Mày chọc tức tao c.h.ế.t a! Tao thấy hôm nay mày chính là bức c.h.ế.t tao mà!”
Lưu Phượng Hà vỗ mạnh đùi, bà dứt khoát phịch xuống đất gào t.h.ả.m thiết, “Còn thiên lý a! Ỷ đối tượng của là quân nhân, liền vô pháp vô thiên, ức h.i.ế.p bà góa già a!”
“Bà ở đây lóc om sòm cũng vô dụng thôi.” Trưởng thôn nhíu mày, thấy liền , “Đứa trẻ Tiểu Lê sai, nhà họ Thẩm quả thực một phần của con bé.”
“Ban đầu tiền của nhà họ Thẩm đều là do và cha kiếm , Lưu Phượng Hà dẫn theo Thẩm Mộng Nguyệt đến cái nhà , khi cha mất thì vẫn luôn ăn bám, bà và Thẩm Mộng Nguyệt bây giờ ăn uống đều là tiền do cha kiếm , cho nên yêu cầu phân chia một nửa tài sản trong nhà vấn đề gì chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-trao-than-ga-cho-si-quan-me-ke-than-kieu-the-nhuyen-nam-thang/chuong-37.html.]
Thẩm Lê đáng thương trưởng thôn, .
“Một nửa tài sản?!” Lưu Phượng Hà trừng lớn mắt, “Mày bức c.h.ế.t tao a! Tao thấy tao cũng cần sống nữa, tao thắt cổ đây!”
Nói , Lưu Phượng Hà liền đùng đùng tìm dây thừng.
“Đừng nghĩ quẩn a!”
“ , chỉ là một nửa tiền ? Vốn dĩ cơ ngơi đều là do cha của Thẩm Lê kiếm , cho dù là đưa một nửa tiền, thì cũng quá đáng chứ!”
“Chẳng lẽ một nửa tiền còn quan trọng hơn mạng sống của bà ?” Mọi mồm năm miệng mười .
Thẩm Lê lên tiếng: “Bà căn bản là thật sự c.h.ế.t, chẳng qua là đưa tiền nên mới một hai nháo ba thắt cổ mà thôi. Mọi đừng cản bà , xem bà thật sự thắt cổ .”
Vốn dĩ những đó định cản , nhưng Thẩm Lê , cũng đều cảm thấy đúng.
Không ai tiến lên cản Lưu Phượng Hà nữa.
Lúc Lưu Phượng Hà tìm một sợi dây thừng gai thô treo lên xà nhà , bà giẫm lên ghế, ghế: “ thật sự thắt cổ đấy!”
“Bà thắt !” Thẩm Lê nhạt giọng .
“Sao mày m.á.u lạnh như , mày ép tao thắt cổ!”
Lưu Phượng Hà tức giận gào , “Đều kế khó a, ngờ kế khó khăn như ! Tân khổ lo liệu cái nhà thì cũng thôi , đến cuối cùng đổi một câu a, còn ép thắt cổ!”
“Không tự bà thắt cổ ?” Thẩm Lê buồn bà , “Nhiều ở đây như , đều thể chứng, thành ép bà thắt cổ ? Mắt của đều sáng như tuyết đấy nhé!”
“ ! Không ngờ Lưu Phượng Hà càn quấy như !”
“Chia cho một nửa gia sản ! Vốn dĩ gia sản của cái nhà cũng do Lưu Phượng Hà bà kiếm , bây giờ thì , biến thành ăn bám !”
“Ai chứ! Đứa trẻ Tiểu Lê cũng quá đáng thương !”
“Lưu Phượng Hà đồ mất lương tâm nhà bà, bà như , sợ báo ứng ? Bà sợ c.h.ế.t suối vàng của Tiểu Lê nửa đêm canh ba đến báo thù bà ?”
Lưu Phượng Hà lúc cảm thấy một trận âm phong thổi qua, trong nháy mắt, sống lưng lạnh toát, dọa bà ngã phịch từ ghế xuống!
Nga
Không chứ chứ!
Không lẽ c.h.ế.t sớm của Thẩm Lê thật sự đến tìm bà báo thù !