Sau Khi Tôi Giả Chết, Đám Nam Phụ Nổi Điên Hắc Hóa Rồi - Chương 316: Cô Là Chị Gái Tôi
Cập nhật lúc: 2026-02-01 17:16:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mãi cho đến hai giờ sáng, Tô Bình cũng cái gì hồn.
Chủ yếu là cô hiểu rõ Tống Nhất Phi lắm, cho nên cũng cụ thể nên bắt tay từ phương diện nào.
Cho nên vẫn hiểu một chút về cô , mới thể bốc t.h.u.ố.c đúng bệnh.
Nếu cứ để Hứa Dịch Thầm tiếp tục tự cảm động bản như , hai cho dù cuối cùng gương vỡ lành, cũng là chuyện của một hai mươi tập .
Ngày hôm , thấy tiếng chuông điện thoại vang lên, Tô Bình trở trong chăn, thuận tay cầm lấy điện thoại áp tai.
Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, cô dường như thấy một giọng chút dễ .
"Xin chào, xin hỏi là Tô Bình ?"
Tô Bình lập tức tỉnh táo, dậy từ giường lạ cùng thành phố điện thoại, trả lời: ", là ."
Không tại , cô luôn cảm thấy giọng nam trong điện thoại vẻ quen tai.
"Cô ở nhà ? Có thể qua giúp mở cửa một chút ?"
Ý gì đây?
Tô Bình cúp điện thoại, mở cửa phòng xuống lầu một cái, quả thực thấy dì Mai bọn họ.
Sẽ là chứ.
Tô Bình rốt cuộc vẫn xuống mở cửa, đồng thời kéo điện thoại danh sách đen.
Bây giờ kẻ gây án ngang nhiên thật sự quá nhiều, cho dù giọng dễ , cô cũng dám mạo hiểm.
Kết quả cô rửa mặt xong chuẩn xuống lầu, thì thấy dì Mai dẫn một từ bên ngoài .
"Ngại quá, hôm nay chút việc ngoài một chuyến, để đợi lâu ở bên ngoài nhỉ?"
Tô Bình và thiếu niên theo lưng dì Mai chạm mắt , ngây tại chỗ.
Không chứ, thật sự là khách nhà cô?
Thiếu niên Tô Bình nhếch khóe môi, xốc ba lô vai, ý vị thâm trường : "Không , cháu nên gọi điện thoại xác nhận một chút, nếu cho dù trong nhà cũng cháu sẽ đến."
Mặt Tô Bình nóng lên, cô thiếu niên đang điểm mặt .
Không chỉ là mở cửa cho để đợi bên ngoài nửa tiếng thôi , cần thù dai ?
Khoan , chút quen mắt, hình như gặp ở .
Tô Bình đưa tay dụi dụi mắt, lúc mở mắt nữa, thấy khuôn mặt trắng trẻo của thiếu niên phóng đại mắt.
"Tô... học tỷ? Xin chào, là gia sư của chị, Tống Kỳ."
Tống Kỳ xong lời giới thiệu, đưa tay về phía Tô Bình.
Hôm qua khi ngủ hình như cô nhớ ba với cô trong thời gian hôn mê bài vở cô tụt khá nhiều, mời cho cô một giáo viên giúp cô bổ túc bài vở.
Tô Bình nụ mặt ch.ói mắt, khỏi bắt đầu cảm thán, gia sư bây giờ trai thế ?
Tống Kỳ thấy cô chằm chằm đến ngẩn , nụ mặt càng thêm rạng rỡ.
Cậu nhớ lầm thì thời gian mới nhập học bạn cùng phòng thảo luận về vị học tỷ .
Nói cô lớn lên xinh , nhưng tính tình lắm.
Tô Bình định đưa tay bắt tay với , bỗng nhiên đầu óc lóe lên một tia sáng phản ứng , trừng lớn mắt .
Cô hình như nhớ gặp ở , đó ở bệnh viện tuy rằng chỉ là vội vàng gặp một , nhưng thiếu niên bên cạnh Tống Nhất Phi quả thực chính là .
"Cậu và Tống Nhất Phi quan hệ gì?"
Trong lòng Tô Bình còn giãy giụa một chút, nhịn hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-toi-gia-chet-dam-nam-phu-noi-dien-hac-hoa-roi/chuong-316-co-la-chi-gai-toi.html.]
Không ngờ trong mắt chỉ Hứa Dịch Thầm như cô ấn tượng với , trong lòng Tống Kỳ chút kinh ngạc, cũng cảm thấy hổ, thu tay về mới mở miệng .
"Cô là chị gái ."
Tống Kỳ lúc lời , mắt chớp chằm chằm khuôn mặt Tô Bình, từ khuôn mặt đó xem cô sẽ phản ứng gì.
Tô Bình thất vọng .
Khuôn mặt nhỏ nhắn những lộ biểu cảm tức giận và chán ghét, ngược còn nở nụ .
Cái gì gọi là mòn giày sắt tìm chẳng thấy, đến khi đạt chẳng tốn công?
Cô còn đang nghĩ tìm hiểu Tống Nhất Phi, em trai tự dâng tới cửa.
Tô Bình bước lên nắm lấy tay Tống Kỳ, vui vẻ : " bảo quen mắt thế, thì là em trai chị Nhất Phi, tròn lên thì chính là em trai ."
Thấy cô trực tiếp lên , Tống Kỳ nhướng mày, đồng thời còn phát hiện mà đối với sự chạm của cô nội tâm hề cảm xúc bài xích.
Ngay cả chính cũng cảm thấy chút khó tin, cứ như chằm chằm cô nắm lấy tay , nhất thời quên phản ứng.
Đây là đầu tiên cô gái ngoài chị gái nắm tay , cách chị gái nắm tay là lúc nào nhớ rõ, nhưng thể cảm nhận rõ ràng đây là cảm giác giống với chị gái.
Tay cô mềm, khiến xúc động cô nắm mãi.
Rất nhanh nhớ tới mục đích của , tự giễu một tiếng đó dọn sạch suy nghĩ trong lòng.
Quả nhiên là một phụ nữ tùy tiện.
Nếu thể khiến chị gái hạnh phúc vui vẻ, chuyện gì cũng nguyện ý , bao gồm cả thiết kế tiếp cận một cô gái thích để cô c.h.ế.t sống yêu .
Tô Bình thuận theo ánh mắt xuống, lúc mới chú ý tới tư thế hiện tại của hai chút kỳ quái.
Làm gì ai đầu tiên chính thức gặp mặt nắm tay buông như .
"Cậu đừng nghĩ nhiều, chỉ là vui quá thôi."
Tô Bình xong vội vàng buông tay , tuy rằng chằm chằm như trong lòng sẽ chút sợ hãi, nhưng vì tình yêu của em Hứa Dịch Thầm.
Vì để thể truy thê thành công, cô nguyện ý chịu chút thiệt thòi moi từ miệng Tống Kỳ một thứ về Tống Nhất Phi.
Dì Mai thấy thế, cũng nhịn lộ một nụ , : "Thì tiểu thư các quen ? Vậy đừng ở đây nữa, về phòng ."
Ánh mắt Tô Bình rơi ba lô vai Tống Kỳ, qua quả thực khá nặng, cũng tiện để cứ đeo như chuyện với .
Gật đầu xong, xoay gọi lên lầu.
Tống Kỳ rũ mắt xuống, rơi lòng bàn tay , bỗng nhiên cảm thấy dường như thiếu chút gì đó, khiến tìm chút đồ vật để lấp đầy tay .
Dì Mai bóng lưng hai lên lầu, bỗng nhiên nhớ tới câu của Tô tổng hai ngày lúc tìm gia sư cho tiểu thư.
Tô tổng , nhất định xuất sắc, nhưng nhất định là trai , nếu tiểu thư chắc chắn sẽ đồng ý học thêm.
Xem đúng là để Tô tổng đoán trúng , gia sư tiểu thư qua còn khá hài lòng.
Tô Bình về phía phòng, phát hiện phía Tống Kỳ vẫn giữ cách xa gần theo lưng cô.
Thậm chí lúc cô chuẩn mở cửa phòng, cô cũng thể cảm giác đôi mắt phía đang rơi .
"Cái đó, phòng thể bừa bộn..."
Tô Bình nghĩ đến cái chăn tùy tiện đống giường lúc rời giường, mặt nóng lên.
Trước mặt trai , cô ít nhiều vẫn để ý hình tượng một chút.
"Không , hôm nay chỉ đến giúp chị bổ túc thôi."
Giọng điệu Tống Kỳ chút phập phồng nào, thái độ việc công xử theo phép công cho Tô Bình thở phào nhẹ nhõm.