“Nếu ở đây chỉ một Khanh Thiên Tuyết, nàng vốn sợ.
hai tên vệ sĩ bên cạnh quả thực “ chút trình độ", vì cái mạng nhỏ của , nàng thật sự dám động đậy.”
Nhìn Thiên Miểu và Thiên Diễm đang căng thẳng tột độ bên cạnh, Khanh Thiên Tuyết nhàn nhạt lên tiếng:
“Ta ."
Ánh mắt Khanh Thiên Tuyết thẳng về phía , thần sắc kìm mà thoáng d.a.o động.
Vừa , rõ ràng Khương lục tiểu thư tông ngã.
Thế nhưng, mắt rõ ràng chẳng một ai.
Nhớ hành động kỳ quái của bản khi phát bệnh ngày hôm đó, một ý nghĩ táo bạo hiện lên trong lòng Khanh Thiên Tuyết.
Hắn cúi đầu, tỉ mỉ quan sát bãi cỏ chân.
Cách bản đầy một mét, một mảng cỏ hiện đang lún xuống.
Khanh Thiên Tuyết đột nhiên giả vờ như gì, tiến về phía hai bước.
【 Á á á!
Ngươi định gì, ngươi đừng qua đây mà!!! 】
【 Đi thêm hai bước nữa là ngươi đụng trúng , cái lớp ngụy trang của chẳng sẽ lộ ?
Hu hu hu... 】
Tiếng gào thét như tiếng chuột chũi liên hồi vang lên trong đầu khiến khóe môi mỏng của Khanh Thiên Tuyết khẽ cong lên.
Lần đầu tiên nảy sinh những ý nghĩ khác lạ trong lòng, Khanh Thiên Tuyết tiến thêm một bước nữa.
Lúc , và Khương Hựu Ninh gần trong gang tấc.
【 Cứu mạng, cứu mạng!!!
Ta sắp nghẹt thở ch-ết mất thôi! 】
【 Phật tổ phù hộ con!
Con thừa nhận tông trúng là thiếu đạo đức, con hứa về nhà sẽ việc thiện liên tục ba ngày để tích đức ? 】
Ngay khoảnh khắc Khương Hựu Ninh sắp phát điên, Khanh Thiên Tuyết đột nhiên rẽ hướng khác.
【 Ồ!
Tạ ơn trời đất, cảm tạ Phật tổ buông tha cho con!!! 】
【 Quả nhiên mỗi gặp cái tên ch-ết... xí, gặp Khanh Thiên Tuyết là y như rằng chẳng chuyện gì , tránh xa một chút mới . 】
【 Chọc nổi thì trốn. 】
“Thiên Miểu, ngày mai giúp mời Khương phu nhân và lục tiểu thư qua đây một chuyến, đột nhiên nhớ còn một việc quên dặn dò hai vị."
“Rõ!"
Khương Hựu Ninh ngây .
【 Không chứ? 】
【 Tên cố ý đúng ? 】
【 Ngày mai đ.á.n.h ch-ết cũng ! 】
Nghe tiếng gào thét “tập hai" của Khương Hựu Ninh, Khanh Thiên Tuyết sải bước rời .
Thiên Miểu bên cạnh thấy chủ t.ử nhà , thầm nghĩ:
“Quả nhiên, Khương lục tiểu thư thể khiến chủ t.ử nở nụ .”
Cuối cùng, xung quanh còn bóng .
Khương Hựu Ninh thiên điện đồ mới bước ngoài.
Bên ngoài, cung nữ dẫn Khương Hựu Ninh tới đây từ sớm chẳng thấy .
Nàng nghênh ngang trở yến tiệc, vặn thấy tỷ tỷ nhà đang với ánh mắt đầy oán trách.
“Tỷ, chuyện gì ?"
“Muội đồ mà lâu quá mất, lo ch-ết ."
Khương Uyển Dung tỉ mỉ quan sát Khương Hựu Ninh, thấy nàng vẫn mới thở phào nhẹ nhõm.
“Không , tỷ cứ yên tâm, chỉ là dọc đường lưu luyến cảnh trong hoàng cung nên mới chậm một chút thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-tieng-long-cua-thien-kim-gia-bi-doc-duoc-thiet-lap-nhan-vat-cua-dan-phao-hoi-sup-do/chuong-56.html.]
【 Cảnh sắc hoàng cung tuy , nhưng bằng màn “giật tóc m.ó.c m.ắ.t". 】
【 Chỉ tiếc là xem giường của “khách sạn hoàng gia" lớn , bắt gian thôi. 】...
Khương Uyển Dung giật giật khóe mắt.
Còn mấy “quần chúng ăn dưa" khác thì sự tò mò lên đến đỉnh điểm.
Giật tóc?
Ai giật tóc ai?
Hơn nữa... bắt gian?
Đã xảy chuyện gì ?
Thái t.ử và Tạ Từ Yến – những chút năng lực – đều âm thầm sắp xếp hộ vệ cận thám thính tin tức.
Khi Thôi Chiêu An trở , cả trông mệt mỏi hơn hẳn.
Ngược , Khương Hựu Ninh lạc quan, ăn uống cực kỳ ngon lành.
【 Thật gói mấy món ăn hết mang về quá ! 】
【 giữa thanh thiên bạch nhật thế , thì mất mặt quá. 】
Thôi Chiêu An mím môi nhạt, liền thấy đại thái giám bên cạnh Hoàng đế mang đến một tấm “Miễn Quỳ Bài", còn là tặng cho Khương Hựu Ninh, tinh thần bà liền phấn chấn hơn một chút.
“Ma ma, phiền bà mời Khương lục cô nương qua đây."
“Rõ."
Mai ma ma đến mặt Khương Hựu Ninh, ngữ khí mấy nhiệt tình nhưng cũng quá lạnh nhạt:
“Khương lục tiểu thư, Hoàng hậu nương nương lời mời."
“Vâng!"
Khương Hựu Ninh ngơ ngác đặt cái đùi gà trong tay xuống, lau tay dậy, ánh của Lâm Tương Âm và Khương Uyển Dung, ngoan ngoãn theo Mai ma ma.
Lúc Khương Uyển Dung nắm c.h.ặ.t t.a.y, trái tim treo ngược lên tận cổ họng.
Khi nãy xem kịch, Hoàng hậu mặt ở đó.
Chẳng lẽ lén xem kịch nắm thóp gì ?
【 Ơ, chuyện gì nhỉ? 】
【 Trên đường cẩn thận, chắc là ai phát hiện xem Sở Lan Ca và Bảo Kim huyện chủ đ.á.n.h nhỉ? 】
Nghe thấy lời , Thôi Chiêu An liếc con gái đang bên cạnh với nụ đông cứng mặt, bàn tay trong tay áo của bà siết c.h.ặ.t .
Con gái một bộ đồ khác, trang điểm chỉnh tề, bà cứ ngỡ con bé gì sai trái.
Không ngờ chỉ là do bà mà thôi.
Đường đường là Hoàng hậu, chẳng lẽ tai mắt của bà kém đến mức ai thông báo ?
Trong lòng Thôi Chiêu An bao giờ cảm thấy bực bội như lúc .
Rất nhanh, Khương Hựu Ninh đến mặt Thôi Chiêu An.
“Thần nữ tham kiến Hoàng hậu nương nương."
Lần cần quỳ xuống hành đại lễ, Khương Hựu Ninh tỏ ngoan ngoãn, ôn hòa hơn nhiều.
“Miễn lễ ."
Thôi Chiêu An mỉm đưa tấm bài lệnh trong tay tới.
“Đứa trẻ ngoan, tấm Miễn Quỳ Bài , con hãy cầm lấy cho kỹ."
Khương Hựu Ninh sửng sốt, vội vàng cúi đầu thấp giọng :
“Hoàng hậu nương nương, vật quá đỗi quý giá, thần nữ dám nhận đại lễ như ."
Ánh mắt Thôi Chiêu An dịu dàng, nắm lấy tay Khương Hựu Ninh, ấn tấm Miễn Quỳ Bài lòng bàn tay nàng.
“Đứa trẻ ngoan, vật ban thưởng của Ngự tiền lý nào từ chối?
Con cứ cầm lấy cho .
Bản cung thấy con duyên, nếu rảnh rỗi thể thường xuyên đến cung Thê Phượng trò chuyện với bản cung."
“Vâng, thần nữ xin tuân theo giáo huấn của Hoàng hậu nương nương."
Khương Hựu Ninh ngoan ngoãn hành lễ, mặt nở nụ ôn thuận.