“Cô cô, cô chằm chằm các ca ca nhà họ Khương ?
Người định chọn một ca ca nhà họ Khương phò mã đấy chứ?”
Sở Lan Ca thấy ánh mắt Sở Hựu Ninh đặt Khương Vân Châu quá lâu, chút ngạc nhiên lên tiếng.
Ngay đó, nàng tự tiếp tục :
“Tuy đây cũng tính là một lựa chọn, nhưng đại ca nhà họ Khương tuổi tác lớn hơn một chút, nhị ca loại lắm miệng đó phiền ch-ết mới lạ, tam ca thì càng , trong lòng , còn là một kẻ gỗ mục, tứ ca… quá ấu trĩ, còn thích mặc váy, cô cô vẫn là đừng nghĩ tới thì hơn.”
“……”
Sở Hựu Ninh dứt khoát vứt cuốn danh sách trong tay cho Bảo Kim Huyện chúa.
Nàng Sở Lan Ca chút khó tả.
Ý là, nha đầu cách nào mà nào cũng những lời kinh ngạc thế?
Thế là, Sở Hựu Ninh quyết định đáp trả nàng một câu.
Ánh mắt nàng hướng về phía cách đó xa, giữa đôi mày mang theo ý :
“Cô cô tạm thời cân nhắc chọn phò mã, nếu ngươi thực sự hy vọng chọn một , thì đưa Nguyên Dạ nhà ngươi cho .
Ta ngược thấy tồi, thường ngày tuy ít , nhưng võ lực , trong mắt việc, cần cù chăm chỉ giống như bà già chăm sóc , đàn ông thế cho , ngày tháng của chắc sẽ sống thoải mái.”
Sở Lan Ca tức khắc trừng to mắt, nhanh ch.óng đổi một hướng chặn ánh mắt của Sở Hựu Ninh.
“Sở Hựu Ninh, từng hứng thú với Nguyên Dạ nhà mà!”
Sở Hựu Ninh nhướng mày:
“Không ngươi … chọn một về phủ tính ?”
“Huống chi, ngươi sẽ định Nguyên Dạ nhà ngươi cả đời cưới vợ sinh con, cứ cô đơn lẻ bóng ngươi gia đình hòa thuận vui vẻ chứ?”
Sở Lan Ca lời Sở Hựu Ninh, khi nhai những nội dung một chút trong đầu:
“Nguyên Dạ mới cô đơn lẻ bóng !”
Nói xong, nàng dường như tìm lý do thích hợp để phản bác, dứt khoát chống nạnh giả vờ giả vịt :
“Đại loại là, bản Công chúa phò mã!
Dù giống như cô cô , việc gì cũng , hơn nữa vốn dĩ là của , bản Công chúa chịu trách nhiệm với cả đời là !”
Nghe , đầu Sở Hựu Ninh nghiêng sang trái, đầy gian xảo sắc mặt của Nguyên Dạ.
Nhìn thấy thị vệ nhỏ mày kiếm sắc bén cúi đầu, bàn tay ôm kiếm siết c.h.ặ.t , nàng mím môi nhịn lên.
“Lan Ca ca, những lời của ngươi, thị vệ nhỏ nhà ngươi đều thấy đó, đoán tin là thật đó nha, ngươi mà chịu trách nhiệm nổi, thì chính là đồ tra nữ lừa gạt tình cảm của đấy.”
Sở Lan Ca đột ngột đầu .
Nguyên Dạ cúi đầu, bất kỳ biểu cảm nào.
Nàng đầu , ưỡn ng-ực ngẩng đầu:
“Ừ!
Ta sẽ chịu trách nhiệm với tới cùng!”
Nhìn sự ngây thơ và nghiêm túc đáy mắt Sở Lan Ca, Sở Hựu Ninh nhịn xoa đầu nàng:
“Lan Ca ca, bây giờ những điều còn quá sớm, đợi ngươi lớn thêm chút nữa, thực sự sống cả đời với hãy cân nhắc những điều .
Còn về hòa , sự thê t.h.ả.m của Đại Trưởng Công chúa gương mắt, chỉ cần dồn đường cùng, phụ hoàng mẫu hậu ngươi sẽ để ngươi hòa .”
“Sở Hựu Ninh, đừng quên còn nhỏ hơn một tuổi đấy!
Thần thần bí bí cứ như lớn .”
Sở Lan Ca nhịn càm ràm một câu.
Thấy Bảo Kim Huyện chúa xem cuốn sách đó tới mê mẩn xung quanh, nhịn tiến tới tranh cãi với nàng.
Lúc , Sóc Phong đột ngột xuất hiện bên cạnh Sở Hựu Ninh:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-tieng-long-cua-thien-kim-gia-bi-doc-duoc-thiet-lap-nhan-vat-cua-dan-phao-hoi-sup-do/chuong-247.html.]
“Điện hạ, chủ t.ử chút việc tìm .”
Sở Hựu Ninh Sóc Phong một cái, nhớ tới bộ dạng phô trương của Tạ Từ Yến, chút do dự từ chối:
“Không !”
Quả nhiên, vẫn tung chiêu tuyệt sát.
Sóc Phong bất lực:
“Chủ t.ử đồ cho .”
“Ở ?
Nhanh lên đừng lãng phí thời gian của .”
Sóc Phong:
“……”
Thật, chút do dự một giây nào.
Sở Hựu Ninh theo Sóc Phong rời khỏi sân ngựa, Sóc Phong chỉ về phía một dòng suối cách đó xa.
“Chủ t.ử đang đợi ở gần tảng đá chỗ dòng suối .”
“Được.”
Sở Hựu Ninh gật đầu, về phía hướng Sóc Phong chỉ.
“Chà, tiểu chất t.ử ngoan của bận về tiếp tục xòe đuôi mặt các quý nữ, nghĩ tới chuyện tìm cô cô tán gẫu?
Chẳng lẽ là trúng cô nương nhà ai mà ngượng ngùng, cô cô giúp mối?”
Tạ Từ Yến tiếng mỉa mai của Sở Hựu Ninh, nhất thời chút nghẹn họng.
Kiếp chắc chắn là tạo nghiệt, kiếp mới sống ch-ết lời khuyên.
Giá mà lúc phạm tiện từ hôn đó, bây giờ cần thấp hèn giả cháu trai thế .
“Cô cô đang gì , con đây thấy , nghĩ tới… chị gái thể cũng tới, liền thể hiện một chút mặt chị , ai hôm nay ở cùng chị .”
“Ồ~~~”
Sở Hựu Ninh gật đầu.
Điểm nàng thích nhất ở con Tạ Từ Yến , là co duỗi mà còn ch-ết vịt cứng miệng.
“Được , thuộc hạ của ngươi ngươi đồ cho ?”
Tạ Từ Yến gật đầu mạnh:
“Nửa gia sản của con, đổi lấy giúp con theo đuổi chị của , cũng cần việc gì cũng giúp, tạo điều kiện cho con chút là , ?”
“Ngươi đây là đang công khai hối lộ ?”
【Ngươi tưởng sẽ động lòng ?
Không, sẽ điên cuồng động lòng!!!】
“Sao con thể hối lộ cô cô , đây đều là lòng thành hiếu kính với đấy.”
Tạ Từ Yến cửa, chút do dự chọn cách thừa thắng xông lên, “Còn về chuyện theo đuổi tiểu tiên nữ, cháu chỉ mời cô cô giúp việc nhỏ thôi, cô cô chắc sẽ nhẫn tâm cháu cô đơn lẻ bóng cả đời chứ?”
“Cháu cầu xin cô cô như , , thể chứ~
Lát nữa tới t.ửu quán dùng bữa, ngươi cùng chúng .”
Sở Hựu Ninh nhịn lên.
【Được đấy đấy, tên cháu rẻ tiền còn đấy, chị vốn dĩ thiện cảm với ngươi, tạo cơ hội cho hai ở bên khó?】
Tạ Từ Yến tức khắc mắt sáng rực lên.
Giả cháu trai vẫn chỗ .