“Nghĩ đến dọc đường em gái sợ thành cái dạng đó, Khương Uyển Dung xót xa vô cùng, chút do dự ôm c.h.ặ.t lòng, tay cô nhẹ nhàng vỗ vỗ lên lưng Khương Hựu Ninh từng cái một.”
“Ninh Ninh đừng sợ, chị đây.”
“Đều là của chị, chị bảo vệ cho .”
“Đừng đừng , khi về nhà chị mua kẹo cho .”
“Hu hu hu... chị, tìm chị khổ quá, hồn suýt nữa dọa bay mất .”
Khóe miệng Khương Hựu Ninh khẽ nhếch, tận hưởng sự ấm áp dịu dàng lúc .
[Khuân xong bảo bối chỉ lo chơi game xem náo nhiệt, hại chị ở bên ngoài lo lắng sợ hãi suốt lâu như , đều là của .]
[ cũng , chị là nhất, vòng tay chị ấm áp thế , ôm ấp thì cứ một cái, hì hì~]
“……”
Sự căng thẳng xót xa của Khương Uyển Dung trong nháy mắt tan biến hết.
Cô lo lắng cho con nhóc đến mức chịu nổi, vì khắp nơi tìm bóng dáng cô, tà hương gì cũng chẳng màng tới mà điều tra.
Kết quả.
Con nhóc cô lo lắng suốt cả đêm, phát tài ?
Còn chơi game xem náo nhiệt?
Trò chơi náo nhiệt gì mà thể mang chị cùng xem chứ?
Thôi ... cô còn cái cục nợ Tạ Từ Yến trông chừng.
Cảm thấy bàn tay lưng dừng , Khương Hựu Ninh nước mắt lưng tròng cô:
“Chị, ạ?”
“Không , Ninh Ninh là .”
Khương Uyển Dung thở dài thầm lặng.
Như cũng , ít nhất em gái bình an vô sự.
Chỉ là tiếc là... chỉ thể dỗ dành em gái xong mới điều tra...
Suy nghĩ kịp qua não, Khương Uyển Dung ngẩng đầu, liền thấy xa đột nhiên tới một đống .
Thì...
Nhìn hình như đều quen mắt.
Khương Hạc ngờ Khương Hựu Ninh là tìm thấy Khương Uyển Dung sớm nhất, hai xa ôm một khối, Ngũ điên cuồng an ủi, Lục ở đó lóc, nhịn thở dài một tiếng.
là càng ngày càng kịch tính.
May mà Dung nhi lương thiện đơn thuần, cũng con nhóc đó ở mật thất chờ đợi vui vẻ .
“Nhị ca... các , các tại đều ở đây?”
Trong ánh mắt Khương Uyển Dung là sự kinh ngạc.
Khi trở về Khương phủ, chân trời bắt đầu dấu hiệu hửng sáng.
Tâm trạng Khương Uyển Dung dọc đường , thể là vô cùng phức tạp.
Ai ngờ cô và em gái mưu tính nửa ngày mưu tính một hồi công, cả Thanh Vân Quán đêm đó quy tụ nhiều như .
Mà tin tức tà hương cô , Tam ca cũng kể cho cô sót chữ nào.
Thậm chí ngay cả công thức tà hương tìm , cũng lén lút cho cô xem một cái.
Thì... tin tức hình như đến mà chẳng tốn chút công sức nào, thứ cần đạt đều đạt cả .
Bên .
Khương Lê và Triệu Dịch dứt khoát trực tiếp cung chờ đợi, nghĩ rằng khi lên triều báo cáo chuyện lớn bọn họ một đêm cho bệ hạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-tieng-long-cua-thien-kim-gia-bi-doc-duoc-thiet-lap-nhan-vat-cua-dan-phao-hoi-sup-do/chuong-169.html.]
Sở Văn Tông vốn đau đầu dậy sớm, lúc đang luyến tiếc sự ấm áp dịu dàng vất vả mới dậy, tiếc là lúc Thôi Chiêu An gọi dậy thứ ba, gọi dậy nổi liền kiên nhẫn đá một cái xuống .
Đối với chuyện loại , Thôi Chiêu An cũng đầu , phía giường đệm đủ dày, căn bản cần lo Sở Văn Tông sẽ ngã hỏng.
“Bệ hạ ham ngủ thế , là thần quần thần đàn hặc?
Ngài cho đại thần cơ hội đàn hặc phế bỏ hậu vị của ?
Muốn phế cần tìm nhiều lý do đường hoàng thế, trực tiếp hạ chỉ là !”
Bò dậy đỡ lấy cái thắt lưng già gọi oan ức tiếp tục leo lên giường, nhưng lời của Hoàng hậu chữ chữ đ.â.m tim, hại ngài ép buộc nuốt hết những lời đó xuống.
“An An, nàng đừng giận mà, chỉ là nỡ xa nàng, dậy ngay đây ?”
“Bệ hạ tự y phục rửa mặt, thần mệt, hầu hạ !”
Nếu đầu tiên gọi dậy, dựa tính khí của Thôi Chiêu An, nàng buồn ngủ thế nào cũng sẽ hầu hạ bệ hạ y phục.
đằng chân lân đằng đầu, nàng liền nuông chiều nữa.
Lại xuống, chăn dứt khoát trùm qua đầu, đầu tiếp tục ngủ.
“……”
Sở Văn Tông thở dài một tiếng.
Ý là...
Vị vua quỷ quái thật là nản lòng, gà còn gáy, tại dậy sớm???
Không , ngài nghĩ cách, nhất định sửa lễ pháp!
Sau trời sáng hẳn kiên quyết thượng triều!!!
Sau khi rửa mặt xong, Sở Văn Tông vốn Hoàng hậu một cái, đại thái giám Phúc Khang tới.
“Hoàng thượng, hai vị thiếu khanh Đại Lý Tự đợi lâu , chuyện quan trọng thỉnh ngài quyết định.”
“Quyết định?
Quyết định cái gì?
Bọn họ buồn ngủ ?
Có gì mà thể triều sớm?”
Sắc mặt Sở Văn Tông sa sầm.
Phúc Khang bộ dạng ch-ết ch-ết của Sở Văn Tông, cán cân trong lòng bắt đầu điên cuồng d.a.o động giữa tiếp tục và im lặng.
Cuối cùng, nghĩ tới vò rượu Khương nhị tặng ngày hôm qua, vẫn cẩn thận tiếp tục :
“Nô tài thấy hai vị đại nhân hình như cả đêm ngủ, hơn nữa hai vị đại nhân chuyển tới ít chiếc rương, đều đang đặt ở cửa cung, bọn họ hình như... là chép sạch gia sản của ai đó.”
???
Không ít chiếc rương?
Ánh mắt Sở Văn Tông sáng rực lên.
Muốn gặp và gặp chỉ ở trong một ý niệm.
Ngài ho khan hai tiếng, sắc mặt khá hơn một chút:
“Đã hai vị ái khanh vất vả như , trẫm nếu qua xem, thực sự là chút điều .”
Phúc Khang theo Sở Văn Tông, chứng kiến bệ hạ nhà từ sự tình nguyện tới bây giờ bước như bay, chỉ cảm thấy thực sự đành lòng .
Chỉ là ... hai vị đại nhân mang tới rốt cuộc là thứ gì, nếu điểm vật phẩm bệ hạ yêu thích, hai vị đại nhân lẽ hôm nay còn tắm ánh nắng mặt trời.
Sở Văn Tông sắp xếp tới điện bên của Thái Hòa điện tiếp kiến.
Khương Lê và Triệu Dịch bệ hạ tuyên triệu, liền lập tức vác quầng thâm mắt xốc tinh thần .